Vừa nãy, ngay khi Arnold và Raphael sắp đánh nhau tới nơi thì Karan đau đớn ngã xuống.
Raphael lo lắng đỡ cô dậy.
Arnold nhướng mày nhìn hai người: "Không phải anh có ý gì với cô ta đấy chứ? Mới cùng nhau đi học mấy ngày…"
"Đừng có nói linh tinh, cô ấy đang mang thai, phải nhanh chóng đưa đến trạm cấp cứu."
Raphael nhanh chóng đỡ Karan rời đi.
"Đợi đã! Mang thai?" Arnold bước nhanh như bay đuổi theo sau cậu ta.
Họ đi ra khỏi vùng ánh sáng bao phủ, Raphael bế Karan lên, cậu ta nhìn thấy vết máu thấm ra từ tất của Karan.
"Là anh làm sao?" Cậu ta quay đầu chất vấn.
"Xì, đừng có đổ oan cho tao, tao chắc chắn sẽ chú ý tránh thai."
Raphael tức giận đến mức không nói nên lời.
"Tôi… tôi nói chân cô ta!"
Arnold chợt hiểu ra: "Cô ấy bị trúng đạn… cũng không phải trúng, chỉ sượt qua mắt cá chân thôi, không nghiêm trọng lắm."
"Trúng đạn mà mày còn bảo là không nghiêm trọng?"
Arnold kể lại chuyện xảy ra trên lầu cho Raphael nghe.
"Nếu không phải cô ta làm tôi phân tâm, tôi đã sớm đánh gục kẻ tấn công rồi."
"Nếu không phải cô ấy bắn phát súng đó, mày đã chết rồi!"
"Nhưng súng là do tôi lấy được!"
Hai anh em cãi nhau suốt đường đến trạm cấp cứu, bác sĩ nhanh chóng ra cứu chữa.
Khoảng mười lăm phút sau, Karan tỉnh lại trên thuyền cũ.
Cô bị tiếng Raphael và Arnold cãi nhau đánh thức.
Họ đang mặt đối mặt trong khoang thuyền thấp bé.
Arnold suýt chút nữa dí ngón tay vào mũi Raphael: "Tôi nhìn ra hai người có quan hệ thân mật từ lâu rồi, có phải anh chạy bộ buổi sáng là để hẹn hò với cô ta không? Anh thậm chí còn yêu cầu cha cho anh mang cô ta đến trường!"
"Nói bậy! Tao sẽ không chạm vào một nô ɭệ! Mày tưởng tao là mày sao?"
"Tôi cũng chẳng ngu đến mức không dùng bαo ©αo sυ!" Arnold chế giễu: "Anh không nói đứa bé là của ai, vậy chắc chắn là của anh rồi. Tôi hiểu rồi, có lẽ hai người đã có gian tình ở trường, rồi bây giờ cấu kết hãm hại tôi, muốn tước đoạt quyền thừa kế của tôi!"
"Tao đã nói không phải của tao rồi! Mày mắc chứng hoang tưởng bị hại à?"
"Vậy thì của ai? Không phải của anh thì còn của ai nữa?"
"Là của cha!"
…
Cả thế giới đều im lặng.
Khi Raphael vừa nói ra câu đó, Arnold còn tưởng anh ta đang nói một câu đùa ngu ngốc không biết sống chết.
Cậu ta hận sự hiểu biết của mình về người anh trai này.
Cậu ta nhanh chóng nhận ra vẻ mặt này của Raphael là đang nói thật.
Trong lúc cậu ta á khẩu, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân quen thuộc.
Hai người cùng nhìn ra phía cửa.
Hovil mở cửa ra, thấy hai đứa con trai đang đối mặt nhau, đứa nô ɭệ nhỏ ngồi trên giường bên cạnh xem náo nhiệt.
Thấy hắn ta vào, Raphael và Arnold đều đứng thẳng người.
Hovil kìm nén cơn giận nói: "Các con… lập tức về lâu đài ngay bây giờ cho ta. Chuyện xảy ra tối nay còn chưa đủ sao?"
Hai anh em vội vàng bỏ chạy.
Trên thuyền chỉ còn lại Karan và Hovil.
"Arnold thật lợi hại." Karan nói với anh ta: "Cậu ta gϊếŧ người mà không hề chớp mắt, tôi thì sợ đến mềm nhũn chân."
Hovil không biết lời này có phải đang chế giễu không.
"Từ nhỏ chúng nó đã học đấu vật và bắn súng. Sáu tuổi đã có lính đánh thuê Ethiopia huấn luyện ý thức chống bắt cóc. Mười tuổi chúng nó đã có thể phân biệt được trên một tòa nhà có bố trí lính bắn tỉa không, mười lăm tuổi đã có thể chơi trò trốn thoát như ảo thuật gia."
Karan nhún vai: "Bởi vì cha của họ có quá nhiều kẻ thù sao?"
"Cô nên học cách nói chuyện với chủ nhân của mình như thế nào."
Hovil tiến sát cô, dùng quyền trượng chạm nhẹ vào vết thương của cô.
Karan đau đến mức toàn thân run lên, cô lập tức quay người đi không nói gì nữa.
Ở đây ai cũng coi cô là nô ɭệ.
Ai cũng có thể nghĩ như vậy.
Chỉ riêng cô là không thể.
Chỉ khi nào cô cũng thừa nhận mình là nô ɭệ và suy nghĩ sống như một nô ɭệ, cô mới thực sự trở thành "nô ɭệ".
Cô quay đầu không nhìn Hovil nữa.
Hắn ta bóp cằm cô, ép cô quay đầu lại.
"Đừng giở trò với tôi. Xử lý cô còn đơn giản hơn xử lý cái xác trong phòng Arnold."
"Tùy ông."
Điều khiến Hovil cảm thấy khó khăn nhất là cô không sợ chết.
Hắn bình tĩnh lại, nói với cô: "Tiếp theo Raphael sẽ nghỉ học nửa tháng, cô cũng phải ở lại trang viên."
Quả nhiên Karan quay đầu lại.
"Cái gì? Tôi cũng không được đến trường nữa sao?"
"Đúng vậy. Trước khi mối đe dọa được loại bỏ hoàn toàn, thằng bé không thể đến trường. Nó không đi, cô cũng không có lý do gì để đi."
Yết hầu Karan khẽ động: "Vậy tôi có thể học cùng Arnold không…"
Cuối cùng Hovil cũng chiếm được thế chủ động, hắn chế giễu nhìn Karan: "Vừa nãy cô đâu có nói như vậy."
Karan tức giận đỏ mặt: "Tùy, không học thì thôi."
Hovil bóp cằm cô, ép cô nhìn mình.
"Chỉ cần cô hơi cúi đầu, nịnh nọt tôi một chút thì có thể sống tốt hơn bây giờ rất nhiều."
Karan lạnh lùng nhìn hắn: "Vậy tôi là gì? Tình nhân của ông sao?"
Xét theo một nghĩa nào đó, tình nhân thậm chí còn không bằng nô ɭệ.
Trong vụ việc ở sân bóng rổ, Raphael đã nói rất rõ về mối quan hệ giá trị ở đây.
Nô ɭệ là tài sản tư hữu bất khả xâm phạm.
Raphael hoàn toàn có thể rút súng để bảo vệ cô.
Nhưng tình nhân thì chẳng là gì cả.
Nếu có quý tộc đứng ra bảo vệ tình nhân, nhất định sẽ trở thành trò cười sau bữa tiệc trà.
"Cô cũng tự đánh giá mình cao quá rồi đấy…" Hovil ghét bỏ buông tay.
Hắn thấy mắt nhìn của mình chưa đến nỗi thấp kém như vậy.
"Nếu không phải, vậy tôi cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình là đủ rồi chứ?" Karan lý sự: "Ban ngày tôi cùng Raphael đến trường học, buổi tối ngoan ngoãn ở lại cái thuyền rách nát này, ông còn muốn tôi thế nào nữa?"
"Cô thực sự ngoan ngoãn như cô nói sao? Vậy hôm nay sao cô lại ở trong phòng Arnold?"
Karan á khẩu.
Cô luôn cảm thấy giọng điệu của Hovil không đúng.
Bản thân Hovil cũng cảm thấy dường như có gì đó không ổn.
Karan biện minh: "Bởi vì Raphael nhờ tôi đưa một thứ cho cậu ta."
"Ồ, vậy cô sẵn lòng làm những gì thằng bé sai khiến cô."
Hovil cảm thấy giọng điệu của mình càng không đúng hơn.
Hắn ta nhanh chóng chuyển chủ đề: "Sau này cô còn dám bước chân vào lâu đài một lần nữa, tôi sẽ bẻ gãy chân cô."
Hắn cảnh cáo bằng cách dùng quyền trượng đυ.ng vào chân Karan, Karan hét lên, ôm chân mắng: "Đau chết đi được, đồ con heo nhà ông!"
Hovil bị cô ta làm ồn đến nhức cả tai.
Hắn nhanh chóng đứng dậy rời đi.
Hắn đứng trên boong tàu, nhìn qua cửa sổ, thấy Karan ôm mình đau đớn lăn lộn.
Hắn ta gõ nhẹ cây gậy vào lòng bàn tay.
Lực này cũng không lớn lắm…
Hắn lắc đầu, trở về lâu đài.
Trong lâu đài, khách khứa đã rời đi, người hầu đang dọn dẹp tàn cuộc.
Đã xác minh được danh tính của gã tóc vàng, đó là bạn đại học kiêm bạn thân của Donald, một luật sư bình thường làm việc ở miền Nam.
Sau khi nhìn thấy tin Donald bị ám sát trên báo, hắn ta đã tức tốc đến thủ đô trong đêm, trà trộn vào dạ tiệc từ thiện để ám sát.
Bởi vì khách ở tầng dưới quá đông, hắn ta sợ làm bị thương người vô tội, cũng sợ mình bắn trượt, nên mới lén lút lẻn lên tầng hai, muốn bắt cóc con tin, rồi lừa Công tước Bạch Ngân lên trên để gϊếŧ. Hắn ta không ngờ trong phòng Arnold lại có vũ khí, càng không ngờ mình sẽ bị một thiếu niên mười sáu tuổi khống chế.
Vấn đề bây giờ là kẻ tấn công đã trà trộn vào bữa tiệc như thế nào?