Mặt Arnold tái mét, giật lấy lá thư từ tay Karan.
Cậu ta xem kỹ lá thư một lượt, tức giận đến run người, cậu ta giận dữ nói với Karan: "Vậy cậu cũng nói với Raphael, anh ta chỉ là một kẻ giả tạo, đạo đức giả!"
"Đừng nói với tôi, tôi không phải là ống loa của hai người."
Karan nhún vai.
Arnold đầy bụng tức giận không có chỗ trút, túm lấy cô mắng: "Còn cả cậu nữa! Đồ nô ɭệ lẳиɠ ɭơ! Cậu tưởng tôi không nhìn ra ý đồ của cậu sao? Đừng tưởng cả ngày bám theo Raphael là anh ta sẽ cưới cậu, anh ta đã đính hôn rồi!"
"Tôi thật sự chưa từng nghĩ đến chuyện này…"
"Anh ta có gì ghê gớm chứ? Chẳng qua là sinh trước tôi vài phút! Anh ta làm được tôi cũng làm được, anh ta tưởng tước vị chắc chắn thuộc về anh ta sao? Sau này còn không biết có thiên tai gì nữa không kìa!"
Arnold đi đi lại lại trong phòng, gào thét không lựa lời, Karan bịt tai chuẩn bị rời đi.
Nhưng vừa quay người lại, cô đã đυ.ng phải họng súng đen ngòm.
Một người đàn ông tóc vàng mặc vest đen, mặt trắng bệch, tay cầm súng, bước vào phòng Arnold.
Vốn dĩ gã không hy vọng nhanh vậy đã tìm được người trong tòa lâu đài như mê cung này.
Nhưng Arnold không đóng cửa, còn gào thét trong phòng với âm lượng trên cả trăm decibel, lập tức thu hút hắn.
"Arnold..." Karan bình tĩnh gọi một tiếng.
Arnold vẫn đi đi lại lại sau lưng cô, vung vẩy hai tay: "Không phải tôi không đủ năng lực, cũng chẳng kém anh ta mấy phút sinh sau, tôi chỉ lười tranh giành với anh ta thôi! Anh ta đúng là tự coi mình quá cao!"
"Arnold, bây giờ không phải lúc nói chuyện này..."
Karan nhìn thẳng vào mắt người đàn ông mặc đồ đen, gã ta mồ hôi nhễ nhại, mặt trắng bệch, rõ ràng không phải sát thủ chuyên nghiệp. Hơn nữa vẻ mặt gã rất căng thẳng, Karan rất sợ tay gã ta run lên sẽ bóp cò.
"Bây giờ không phải lúc nói chuyện này á? Lần trước anh ta còn nghĩ ra cái trò bẩn thỉu đó để hại tôi! Bây giờ cha lại bắt tôi đi du học… chết tiệt, tôi không muốn rời khỏi nhà! Tất cả đều là lỗi của anh ta!"
Arnold gầm gừ quay đầu lại, thấy Karan đang bị một khẩu súng chĩa vào đầu, lùi lại từng bước.
Cậu ta sững người tại chỗ, vẻ mặt méo mó vẫn giữ nguyên.
"Mày là ai?" Cậu ta giận dữ quát người đàn ông tóc vàng.
Người đàn ông tóc vàng giật mình, lập tức giơ tay lên, họng súng nhắm thẳng vào Arnold. Karan nhân cơ hội muốn bỏ chạy, gã dùng gót chân đóng sầm cửa lại, rồi đe dọa: "Quay lại! Vào phòng ngay! Tao là bạn của Donald, tao chỉ muốn đòi lại công bằng cho anh ấy!"
"Công bằng? Mày có giỏi thì nhào vào đây tao xem!" Arnold chỉ vào trán mình, giọng giận dữ tột độ: "Không có gan thì cút ra ngoài!"
Karan không bị chàng trai tóc vàng dọa sợ, ngược lại bị Arnold dọa cho khϊếp đảm.
Ánh mắt Arnold hung ác, không hề sợ hãi, giống một con mãnh thú ăn thịt người. Cậu ta sải bước tới, đẩy Karan ra, áp trán vào họng súng, chàng trai tóc vàng bị cậu ta ép lùi một bước.
"Khi tao bị cái thứ này chĩa vào đe dọa thì mày còn đang bú sữa trong lòng mẹ đấy!" Arnold khống chế được chàng trai tóc vàng bằng một chiêu khóa tay, cậu ta quật đối phương xuống đất, rồi ngồi phịch lên lưng gã.
Chàng trai tóc vàng phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Sau đó súng cướp cò.
Viên đạn sượt qua mắt cá chân Karan găm vào sàn gỗ, máu nhanh chóng thấm ướt tất.
Karan phát ra tiếng hét đau đớn.
Arnold ngước mắt nhìn cô, lúc này chàng trai tóc vàng bị cậu ta khống chế nhanh chóng lật người ngồi dậy, trong mắt vằn máu đỏ của sợ hãi, giận dữ, hoảng loạn.
Gã lại nắm chắc súng: "Vào phòng ngủ! Đừng la hét!"
Hắn chỉ vào Karan.
"Cấm kêu nữa nghe rõ chưa! Kêu nữa tao gϊếŧ cả hai!"
Arnold bịt miệng Karan lại, kéo cô vào phòng ngủ. Cả hai lảo đảo, suýt nữa ngã khi đi qua tủ giày.
"Chết tiệt, thật là chết tiệt! Sao mỗi lần ở cùng cậu đều chẳng có chuyện tốt lành gì vậy?" Arnold nhỏ giọng oán trách.
Karan đau đớn tột cùng, hận không thể chặt đứt chân mình.
"Mày muốn đòi công bằng thì đến tòa án." Arnold vừa đi vừa nói: "Trang viên Chim bụi gai từ xưa đến nay không có thứ đó."
Gã tóc vàng tuyệt vọng gào lên: "Tòa án sẽ không đưa ra phán quyết công bằng cho tao, tao muốn tự tay báo thù cho Donald!"
Arnold khẽ chửi rủa: "Chết tiệt, Donald là ai? Tên này bị điên à?"
Karan cuối cùng cũng tỉnh táo lại một chút: "Donald chính là thành viên đảng Dân chủ bị đảng Bảo hoàng ám sát cách đây không lâu! Ứng cử viên sáng giá cho chức Thủ tướng Nội các nhiệm kỳ tới!"
"Chuyện đó thì liên quan gì đến tôi?" Arnold cười lạnh.
"Chuyện đó không liên quan đến mày ư?" Gã tóc vàng cười điên cuồng: "Tất cả đều là lỗi của cha mày… tất cả đều là lỗi của cha mày! Ông ta phải trả giá!"
"Đợi đã, tôi vô tội mà!" Karan đau đến mức không đứng thẳng được.
"Tất cả chúng mày đều phải trả giá!"
Gã tóc vàng rõ ràng đã mất kiểm soát, gã ta có thể xả súng vào họ bất cứ lúc nào.
"Mau giơ tay lên! Lát nữa tao gọi điện thoại, mày phải lừa Edmund Hovil lên đây, hiểu chưa?"
Arnold đứng chắn trước mặt Karan, dùng chiếc áo khoác mở rộng che giấu động tác.
Karan cảm thấy có một vật lạnh lẽo cứng rắn rơi vào tay mình.
Cô cúi đầu nhìn, là một khẩu súng lục.
Vừa nãy Arnold ngã ở tủ giày, thực ra là để lén lấy vũ khí.
"Nhanh giơ tay lên!" Gã tóc vàng bắn một phát đạn xuống chân họ, Arnold lập tức giơ tay lên.
Cậu ta quay lưng về phía gã tóc vàng.
Karan đối diện với gã, lại có áo khoác của cậu ta che chắn, càng dễ dàng ngắm bắn hơn.
"Bắn hắn." Arnold ra hiệu bằng miệng với Karan.
Đây là lần đầu tiên Karan cầm súng, sờ soạng mãi mới tìm được cò.
Gã tóc vàng gọi điện thoại xong, từng bước đi tới.
"Nhanh bắn hắn đi." Arnold lo lắng thúc giục, rồi đạp vào chân Karan một cái.
Cú đạp trúng ngay vết thương của cô, cô hét lên và bóp cò, chỉ nghe thấy một tiếng "pằng", gã tóc vàng ngã xuống.
Cô bắn trúng bụng hắn.
Arnold nhanh chóng giật lấy súng từ bàn tay đang run rẩy tê dại của cô, quay đầu bắn thêm hai phát vào giữa lông mày và ngực gã tóc vàng. Xác nhận gã đã chết hẳn, Arnold cuộn tấm thảm lên, tránh để máu loang ra.
"Cởϊ qυầи áo ra." Arnold lạnh lùng quay đầu nói với Karan.
"Cái..."
"Cởϊ qυầи áo ra đốt đi, nó có khói thuốc súng." Arnold lại đưa súng cho Karan: "Lau sạch dấu vân tay trên thứ này rồi ném xuống hồ."
"Chúng ta..."
Arnold bóp cổ cô, ánh mắt hung ác: "Im miệng, tôi không muốn nghe những lời ngu ngốc của cô nữa! Đi cởϊ qυầи áo ra, thay lễ phục, chúng ta cùng tham gia dạ tiệc, để quản gia xử lý xác chết."
Karan chỉ có thể gật đầu.
Quản gia đến rất nhanh, ông ta đưa cho Karan một chiếc váy mới.
"Cô và cậu chủ luôn ở bữa tiệc, không rời đi, hiểu chưa?"
Karan im lặng gật đầu.
Vết thương ở chân cô đã được xử lý sơ bộ, không còn chảy máu nữa, nhưng đi lại vẫn khập khiễng. Arnold chỉ có thể đỡ cô để che giấu dáng đi, cậu ta trông rất bình tĩnh.
Họ vào từ cửa bên hông, không gây chú ý.
Nhưng màu tóc của Karan vẫn quá nổi bật, rất nhiều người lén nhìn cô. Phần lớn quý tộc đều biết cô là quà tặng của Nữ hoàng, nhưng những bữa tiệc như thế này ở trang viên Chim bụi gai chưa bao giờ xuất hiện nô ɭệ tóc đen.
Tất cả sự chú ý của Karan đều dồn vào chân mình.
Cô vội vàng liếc nhìn vợ chồng Công tước đang được mọi người vây quanh, họ hẳn đã biết chuyện ám sát, nhưng vẻ mặt họ không có gì khác thường. Bên cạnh Raphael cũng có rất nhiều người nhận giải thưởng vây quanh, cậu ta xã giao hoạt bát và khéo léo như cá gặp nước trong những buổi giao tế xã hội thế này.
"Cậu biết khiêu vũ không?" Arnold hỏi cô.
"Cậu nghĩ tôi thế này có thể khiêu vũ sao?" Karan dường như vẫn còn đắm chìm trong tình huống nguy hiểm của vụ ám sát và phản kháng, trái tim đập rất nhanh, thậm chí bắt đầu xuất hiện những cơn đau thắt nghẹt thở.
"Cậu sợ gì? Đây là phòng vệ chính đáng." Arnold lạnh lùng nói.
Không phải cậu ta đang an ủi Karan, cậu ta chỉ hy vọng vẻ mặt cô đừng quá gượng gạo.
"Đây là phòng vệ quá mức, cậu đã bắn thêm hai phát vào hắn."
"Đó là vì hắn ta không bình thường."
"Chân tôi đau quá..." Trên trán Karan đổ mồ hôi nhễ nhại.
"Ngồi xuống." Arnold ấn cô ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, khoác cho cô một chiếc áo khoác: "Đến lúc đó trang viên sẽ ra thông cáo, kẻ xấu mang vũ khí xâm nhập bị vệ sĩ bắn chết. Tôi không thể dính líu đến chuyện này, hiểu không?"
Karan đương nhiên hiểu.
"Không được… tôi thực sự rất đau."
Arnold cũng ngồi xuống bên cạnh cô, cậu ta cũng mệt mỏi, lười giao tiếp.
Lúc này, khách khứa đã vào chỗ ngồi. Người phụ trách các tổ chức y tế bắt đầu phát biểu, giới thiệu lĩnh vực nghiên cứu của mình, tìm kiếm tài trợ từ các vị khách quý. Xung quanh ngoài tiếng diễn thuyết ra đều rất yên tĩnh, cũng không có ai rời chỗ ngồi làm phiền họ.
"Đợi họ nói xong sẽ đến phần quyên góp. Quyên góp xong là có thể đi rồi. Cậu cố chịu chút nữa." Arnold đưa cho Karan một chiếc khăn tay.
"Tôi không thể đi trước sao?"
"Không thể, bây giờ cậu đi sẽ rất dễ bị chú ý."
Karan cúi đầu, nghiến răng chịu đau, từng giọt mồ hôi rơi xuống váy.
Arnold lấy lại khăn tay, trải lên đùi cô.
Khi phần quyên góp bắt đầu, Raphael đột nhiên xuyên qua đám đông đi tới.
"Hai người đang làm gì vậy?" Cậu ta chất vấn.
Cậu ta chú ý thấy Arnold đưa Karan đến dự tiệc tối. Trước đây Arnold chưa bao giờ tham gia những hoạt động này.
"Lo chuyện của anh đi." Arnold không hề nể mặt anh trai: "Tôi làm gì không cần anh nhúng tay vào."
"Mày..." Raphael bước lên một bước.
"Tôi làm sao?" Arnold bực bội đứng dậy, trông họ như sắp đánh nhau đến nơi.
Đã có người chú ý đến tình hình bên này.
Công tước và phu nhân từ xa cũng nhìn sang đây.
Tilin nhíu mày, nhỏ giọng hỏi quản gia: "Tôi không nhìn nhầm chứ? Người bên cạnh Arnold là ai?"
Quản gia hạ giọng nói cho bà ta biết tình hình: "Là nô ɭệ Nữ hoàng tặng. Lúc xảy ra vụ tấn công vừa nãy, cô ta ở cùng thiếu gia, nên quản gia tiện thể cho cô ta xuống đây."
Tilin phe phẩy quạt, nhỏ giọng oán trách: "Thật là mất hứng. Quản gia không bảo cô ta che tóc lại sao? Hơn nữa tại sao cô ta lại ở cùng Arnold..."
Hovil cũng đang nghĩ về vấn đề này.
Tại sao lúc xảy ra vụ tấn công, cô ta lại ở riêng với Arnold?
Giọng hắn hơi cứng nhắc: "Trước tiên cứ tìm lý do kết thúc phần quyên góp đi, trên lầu còn một đống lộn xộn phải xử lý."
Tilin im lặng rời đi, sắc mặt rất khó coi.
Hovil ứng phó với những vị khách còn lại, rồi khẽ dặn dò người hầu vài câu, chuẩn bị kết thúc bữa tiệc tối.
Khi hắn ngước mắt nhìn về phía góc phòng lần nữa, hai anh em và nô ɭệ nhỏ kia đều đã biến mất.