Chương 24

Không biết có phải do lời nói của Karan hay vì Arnold sắp rời khỏi đế quốc mà mấy ngày sau đó Raphael đều có tâm trạng không tốt.

Cậu ta mua điện thoại và làm thẻ sim cho Karan đúng hẹn.

Karan muốn dùng nó để gọi điện cho cha mẹ nuôi.

Họ đã nuôi nấng cô, cho cô một nơi có thể gọi là "nhà", cho cô đi học, không để cô thiếu thốn. Dù không xuất phát từ tình cảm chân thật mà là sự đầu tư mong có hồi đáp, Karan vẫn vô cùng biết ơn.

Cô biết những nô ɭệ tóc đen ở trại nô ɭệ sống thế nào.

Nếu không được nhận nuôi, cô cũng sẽ có kết cục như vậy.

Nhưng...

Karan không biết phải nói gì với họ.

"Karan, sách sinh học."

Raphael khẽ nhắc nhở cô.

Karan vội vàng rút sách ra đưa cho cậu ta.

Raphael nhận lấy rồi lật đúng chiều, sau đó hỏi: "Cậu đang nghĩ gì vậy?"

"Không có gì..." Karan trả lời một cách lơ đãng.

"Cậu lấy nhầm báo cáo thí nghiệm sinh học của tôi thành báo cáo thí nghiệm hóa học rồi."

"Dù sao tôi cũng không phải là hầu gái chuyên nghiệp. Hơn nữa kết quả báo cáo thí nghiệm sinh học của cậu sai hết rồi, sửa lại rồi nộp đi."

Giọng điệu của Karan thậm chí còn trở nên cay nghiệt.

Raphael thầm nghĩ, chẳng lẽ mấy ngày nay tâm trạng cậu ta không tốt nên nói sai điều gì sao?

Giờ nghỉ giữa tiết, cậu ta lại thử bắt chuyện với Karan.

"Tối nay trang viên tổ chức dạ tiệc từ thiện, cậu sẽ ở lại thuyền sao?"

"Không, cái thuyền rách đó sẽ lọt vào ống kính, quản gia bảo tôi đến nhà gỗ trong vườn ở một đêm."

Dạ tiệc được tổ chức ở tầng một lâu đài và bãi cỏ phía trước, có thể quay được thuyền cũ từ xa. Nếu máy quay tốt hơn chút nữa, có lẽ có thể quay được cả hình dáng của cô.

"Được rồi..."

Raphael sẽ tham gia dạ tiệc nhưng Arnold thì không, Arnold vốn ghét những buổi tụ tập.

"Cậu giúp tôi mang lá thư này cho Arnold nhé?" Raphael do dự nói.

"Thư gì?" Karan nghi ngờ nhìn cậu ta: "Tôi muốn hỏi chuyện này lâu rồi, nếu lần trước cậu không nói chuyện được với Arnold thì sao không gọi điện hoặc gửi email cho cậu ta?"

Raphael im lặng một lát: "Như vậy không trang trọng. Hơn nữa… tôi cảm thấy viết thư có thể diễn tả những cảm xúc phức tạp tốt hơn."

"Được rồi..." Khu vườn rất gần lâu đài, Karan có thể vòng ra sau lâu đài, lẻn lên bằng lối đi an toàn mà Hovil đã dẫn cô đi.

Cô nghĩ đi nghĩ lại, vẫn không hiểu: "Sao cậu không nhét thẳng vào khe cửa phòng cậu ta?"

"Nó sẽ vứt đi." Raphael nói: "Cậu phải lừa nó mở ra, hoặc đọc cho nó nghe… nhưng tốt nhất cậu đừng đọc..."

Quá xấu hổ.

"Cậu muốn tôi gửi thứ gì cho cậu?" Raphael hỏi.

"Cậu cũng giúp tôi gửi một lá thư."

"Gì cơ?"

Karan hạ giọng: "Gửi một lá thư cho cha mẹ nuôi của tôi."

Raphael ngạc nhiên nhìn cô: "Được rồi..."

Chuyện này có thể lớn có thể nhỏ, nhưng nếu do cậu ta gửi thì chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.

Karan tranh thủ giờ nghỉ trưa viết thư.

Cô phát hiện Raphael nói đúng, những cảm xúc phức tạp, không thể diễn tả qua điện thoại, có thể truyền tải rất tốt qua thư.

Cô đưa thư cho Raphael, Raphael đưa thư cho cô.

Hai người nhìn nhau sau bàn học, giống như những đứa trẻ vừa trao đổi bí mật.

Buổi tối, họ từ trường trở về trang viên.

Hai bên đường bên ngoài trang viên đậu đầy xe sang. Khách khứa không được lái xe vào bên trong trang viên, họ xuống xe ở cổng, trang viên sẽ cử xe ngựa đến đón họ đến cổng lâu đài.

Khi họ đến cổng thì nơi này bị tắc đường.

Quản gia đang tiếp đón khách ở cổng nhanh chóng đi tới: "Thiếu gia, xin cậu đợi một chút, ở đây xảy ra tình huống đột xuất."

Raphael hạ cửa kính xe xuống: "Chuyện gì vậy?"

"Có người mang nô ɭệ tóc đen đến tham gia yến tiệc, vừa bị đuổi ra ngoài. Còn..."

"Xin hỏi có phải cậu Raphael không?" Một giọng nữ hơi kích động cắt ngang lời quản gia, rồi nhanh chóng áp sát cửa kính xe.

Đây là một người phụ nữ trung niên tóc nâu, khoảng bốn mươi tuổi, mặc một chiếc áo khoác trắng đã ngả màu vàng. Bà ta trông già hơn giọng nói nhiều, đuôi mắt có nhiều nếp nhăn rõ rệt, da sạm vàng, mặt rất gầy nên gò má trông khá cao.

"Thưa bà, bà không có thiệp mời, không thể vào trong." Quản gia nhanh chóng tách bà ta ra khỏi xe: "Rất xin lỗi nhưng chúng tôi phải mời bà rời đi."

Raphael cảm thấy bà ta không giống người quyên góp.

Cách ăn mặc của bà ta giống người đến xin tài trợ hơn.

"Đợi đã." Raphael hạ hoàn toàn cửa kính xe xuống, hỏi người phụ nữ kia: "Xin hỏi bà là?"

Người phụ nữ trung niên nhanh chóng đến gần xe: "Tôi tên là Rebecca, là Tiến sĩ tốt nghiệp Học viện Y khoa Thủ đô! Hiện đang làm việc tại một viện nghiên cứu trực thuộc Học viện Y khoa Thủ đô, giữ chức Phó viện trưởng! Tôi thấy thiệp mời của nhà Hovil ở một viện nghiên cứu khác của trường, nên muốn đến thử vận may..."

Quản gia vội vàng ngăn bà ta lại: "Thưa bà, dạ tiệc từ thiện không phải là nơi để bà thử vận may, chúng tôi sàng lọc khách mời rất nghiêm ngặt..."

Raphael xua tay với quản gia, hỏi: "Lĩnh vực nghiên cứu của các vị là gì?"

"Một số bệnh tim và… ghép tim."

Raphael khựng lại, rồi nhìn về phía Karan.

Lúc này, Rebecca mới chú ý đến Karan ở hàng ghế sau.

Cô gái trẻ ẩn mình trong bóng tối, mái tóc đen che khuất nửa khuôn mặt, trông rất buồn ngủ. Cô ngồi rất gần cậu chủ nhà Hovil, trên tay còn ôm chiếc áo đồng phục của cậu ta.

Vừa nãy, Rebecca thấy không ít người mang nô ɭệ đến rồi bị đuổi đi.

Bởi vì trang viên Chim bụi gai cấm mọi người tóc đen đặt chân vào.

Ở một nơi như vậy mà có thể thấy nô ɭệ tóc đen ngồi xe đi vào trong, thực sự khiến người ta kinh ngạc.

"Cho Tiến sĩ Rebecca vào đi." Raphael nói với quản gia.

Quản gia chỉ có thể cung kính cho người vào: "Vâng, thưa cậu chủ. Nhưng tốt nhất cậu nên nói chuyện này với Công tước."

"Tôi sẽ nói." Raphael nhanh chóng đóng cửa kính xe lại.

Khuôn mặt Karan dần biến mất khỏi tầm mắt Rebecca.

"Thấy không, đây chính là sự sắp đặt của Chúa." Raphael nói với Karan: "Một viện nghiên cứu về bệnh tim và ghép tim."

"Chúa không nên để tôi mang thai." Karan khép hờ mắt nói.

"Đừng có báng bổ Chúa như vậy..."

Sau khi vào cổng, thảm đỏ trải dài từ cổng đến tận bậc thềm lâu đài.

Trên bãi cỏ, tháp sâm panh được xếp bằng ly pha lê, hương hoa nồng nàn đến mức khiến người ta choáng váng. Bên trong lâu đài sáng như ban ngày, đủ loại lễ phục dạ hội khoe sắc rực rỡ. Hầu hết ở đây đều là quý tộc tóc vàng, những ông trùm kinh doanh, những người ăn mặc giản dị hơn thường là người phụ trách các phòng thí nghiệm y học đang chờ đầu tư.

Đến khi dạ tiệc bắt đầu, mọi người đều tập trung ở tầng một và bãi cỏ, Karan lẻn vào lâu đài từ vườn hoa.

Gia sư vừa đi, Arnold quên đóng cửa.

Khi Karan đi vào, cậu ta đang dọn dẹp bàn học của mình.

"Em trai Arnold yêu quý." Giọng Karan khiến Arnold giật mình, cậu ta quay đầu lại, thấy Karan đọc lá thư: "Anh không chắc có nên viết lá thư này không, cũng không biết cậu có nghiêm túc đọc nó không. Nhưng anh đã rất nghiêm túc viết ra những suy nghĩ của mình. Vài suy nghĩ anh chưa bao giờ nhắc đến với cậu, cũng chưa từng nói với ai."

Arnold nghe được một nửa, nhận ra cô đang đọc cái gì, vừa kinh ngạc vừa giận dữ bước tới: "Đưa thư cho tôi!"

Karan né tránh, tiếp tục lớn tiếng đọc: "Anh thấy cậu là một tên ngốc, chẳng xứng đáng thừa kế bất kỳ tài sản nào! Khi mẹ đang dốc sức cho sự nghiệp bảo vệ động vật, cậu đã mua mấy chục con thiên nga đen thả vào hồ nhân tạo; cậu còn bỏ sên vào cốc trà của giáo sư ở Đại học Thủ đô, khiến ông ta viết sáu bài luận lên án sân gôn của trang viên lãng phí tài nguyên như thế nào; cậu còn dùng tài khoản mạng xã hội của mẹ để chia sẻ ảnh chế của Nữ hoàng! Anh thấy bất kỳ một xu nào rơi vào túi cậu cũng sẽ biến thành phân, xin cậu tránh xa trang viên ra, đừng bao giờ quay lại nữa!"

Karan đọc xong, cả người sảng khoái.