Chương 23

Khi Hovil đuổi theo ra ngoài, Karan đã chạy mất dạng.

Hắn chặn cô ở cầu thang, cô thở dốc, hai má ửng hồng, tóc mai bết vào nhau, mồ hôi làm ướt cả cổ.

"Thằng chó đẻ." Cô giận dữ hét lên.

Cô khó thở, dựa lưng vào cửa, bị Hovil kéo ra bằng một tay.

"Cô thử gọi lại lần nữa xem."

"Thằng chó đẻ!"

Tay Hovil toàn mồ hôi của cô, càng nghĩ càng ghê tởm, chỉ có thể buông cô ra.

Karan không bỏ chạy, mà cúi đầu chống tay lên đầu gối thở dốc.

Hovil nhíu mày hỏi cô: "Cô còn đau không?"

Karan khoát tay, đẩy hắn ta ra khỏi người mình.

Hovil lại tiến tới, nhanh chóng vươn tay sờ bụng cô một cái.

Karan ôm bụng, nghiêng người tránh né, giận dữ nói: "Tránh ra! Tôi chỉ chạy không nổi nữa thôi, đừng nhân cơ hội chiếm tiện nghi của tôi!"

Khi Hovil đặt tay lên, hắn cảm thấy một chút đường cong.

Hắn cũng không chắc chắn lắm.

"Về ngồi xuống rồi nói chuyện đi." Hắn cố gắng bỏ qua tất cả những lời lẽ khó nghe thốt ra từ miệng Karan.

"Phì, ông tưởng tôi còn ngồi xuống nói chuyện với ông chắc?"

"Tôi chỉ là…" Hovil định mở miệng thì phát hiện mình không cần phải giải thích với nô ɭệ.

Vừa nãy hắn chỉ đột nhiên, không hiểu tại sao, bốc đồng.

Karan khinh bỉ nói: "Ông chỉ thích động tay động chân với hầu gái."

Hovil thực sự không thể chịu đựng sự vu khống này.

"Tôi không động tay động chân với ai cả."

"Vậy ông chỉ động tay động chân với tôi." Karan trợn trắng mắt: "Có phải ông…"

Đồ ngốc.

Hovil tưởng cô sắp nói ra những lời ngớ ngẩn như "Có phải ông thích tôi không".

Vì vậy, ông ta cắt ngang: "Tôi chỉ hứng thú với nhục thể của cô."

(1)Trong Thánh Kinh, nhục thể còn gọi là xác phàm, thân xác, phàm nhân, người phàm.

"..." Mặt Karan vốn đã hơi đỏ nay càng nóng bừng.

Cô ngây ngốc nhìn Hovil, ít nhất nửa phút không biết phải làm gì.

Trước đây chưa có người đàn ông nào nói với cô những lời trắng trợn và hạ lưu như vậy.

Hovil bị cô nhìn đến mức không thoải mái.

Hắn ước gì có thể đánh ngất cô rồi mang lên trên, ít nhất như vậy sẽ không xấu hổ.

Karan hơi sợ hãi, nắm chặt vạt áo mắng hắn: "Đồ dê già."

Cô trông đầy mâu thuẫn, lỗ mãng nhưng nhút nhát; ngu ngốc nhưng thông minh, yếu đuối nhưng nhạy bén.

Dơ bẩn nhưng quyến rũ.

Hovil rất sợ hãi suy nghĩ này.

"Thôi... cô về đi." Hắn không dây dưa với Karan nữa: "Nếu còn thấy đau thì..."

Karan chạy đi không ngoảnh đầu lại.

Cô trốn ra khỏi lâu đài từ phía bên hông, trở về thuyền cũ, vẫn còn cảm thấy bất an vì câu "Tôi chỉ hứng thú với nhục thể của cô" mà Hovil buột miệng nói ra.

Cô sẽ không bao giờ ở riêng với gã đó nữa.

Arnold còn bình thường hơn hắn ta, ít nhất Arnold đang ở độ tuổi thích con gái nhất, còn hắn ta thì ở cái tuổi dễ sinh ra tâm lý biếи ŧɦái vì suy giảm khả năng.

Thật là nghĩ thôi đã thấy nổi da gà.

Karan trở về thuyền cũ rồi mà vẫn khó ngủ.

Bên ngoài có chút động tĩnh là cô lại giật mình ngồi dậy, cầm ấm nước nhìn ra cửa sổ.

Cô trằn trọc mãi đến nửa đêm.

Đột nhiên, bên ngoài cửa sổ có thêm một bóng đen.

"Karan!" Tiếng đập cửa kính vang lên rầm rầm: "Là tôi, Raphael đây!"

Karan vội vàng mặc quần áo, mở cửa buồng ngủ trên thuyền.

Raphael khoác một chiếc áo khoác màu xanh rêu đứng bên ngoài, trên lông mày còn vương vài giọt sương, trông như một con chim bị ướt lông.

"Tôi vào được không?" Giọng cậu ta rất bình tĩnh, nhưng Karan nghe ra một chút hoang mang bất an.

"Vào đi." Cô mở cửa, rót cho Raphael một cốc nước ấm: "Cậu sao vậy?"

Raphael nhận lấy cốc nước, cầm trong tay, không nói gì.

"Cậu nói chuyện với Arnold không thuận lợi sao? Hay là tôi kéo dài thời gian không đủ?" Karan hỏi.

"Đừng hỏi nữa, để tôi yên tĩnh một lát."

Karan nhướng mày.

Cô lười hỏi nhiều, chỉ cần Raphael đưa điện thoại cho cô theo lời hẹn là được.

Buổi tối Raphael nói chuyện không thuận lợi chút nào.

Cậu ta vừa bước vào phòng Arnold thì phu nhân Tilin trở về.

Bà mang rất nhiều quà tạm biệt cho Arnold, sau đó mắt đỏ hoe nói không nỡ xa cậu, sau này mỗi cuối tuần sẽ bay đến thăm cậu. Bà còn dặn Arnold chú ý sức khỏe, đừng tùy tiện quen bạn gái ở nước ngoài, càng đừng tạo áp lực học tập quá lớn cho bản thân… vân vân và vân vân.

Đến khi phu nhân Tilin dặn dò xong thì đã đến giờ đi ngủ.

Bà bảo Raphael đừng làm phiền em trai nghỉ ngơi, nên cuối cùng Raphael không nói được gì với Arnold.

Trong lòng Raphael nghẹn ứ, không thể ở trong phòng ngủ được nữa, nên chạy đến thuyền cũ.

Cậu ta kể những chuyện này cho Karan.

"Vậy cậu vẫn đưa điện thoại cho tôi chứ?" Karan hỏi.

Raphael vốn nên ghét sự lạnh lùng vô tình của cô, nhưng chỉ cần chuyển chủ đề thì cậu ta lại không khó chịu như trước nữa.

Cậu ta hỏi: "Cậu muốn loại nào?"

"Giống loại của cậu đi. Nhỡ bị phát hiện, tôi sẽ nói là của cậu." Karan lanh lợi nói.

Raphael gật đầu, lại hỏi cô: "Cậu nói chuyện với cha tôi thế nào rồi?"

"Nói chuyện thế nào á?" Karan nghiêng đầu: "Chúng tôi có gì để nói chứ? Tôi chỉ giả vờ đau bụng, bám lấy ông ấy không tha thôi."

Raphael giơ tay lên, suy tư nói: "Hai người không cần nói chuyện… về vấn đề đứa bé sao?"

"Ông ta chỉ mong tôi cùng đứa bé nhanh chóng chết đi! Hơn nữa không phải cậu nói vì an toàn tính mạng, đừng nhắc nhở ông ta về vấn đề này sao?"

Nói thì nói vậy.

Nhưng thái độ của cha với cô quá khó đoán.

"Hôm nay mẹ có nhắc đến một chuyện, tôi thấy kỳ lạ lắm."

Raphael bóp trán, chỉ cần nghĩ đến mẹ là cậu ta lại đau đầu dữ dội.

"Mẹ nói mấy ngày nay trang viên sẽ tổ chức dạ tiệc từ thiện…"

"Chẳng phải mỗi tháng bà ấy đều tham gia vài buổi dạ tiệc từ thiện sao?" Karan không hiểu có gì kỳ lạ.

"Trước đây thường là bảo vệ động vật, cứu trợ trẻ em các kiểu. Lần này hình như là… đầu tư y tế?" Raphael cũng không rõ tình hình cụ thể: "Trên thế giới có một số ca bệnh cực kỳ hiếm gặp, có khi hàng trăm triệu người mới có một hai, ca. Loại bệnh này không hẳn là không thể chữa khỏi, chỉ là quốc gia không cần thiết phải lãng phí lượng lớn tài nguyên y tế cho một vài người bình thường như vậy thôi, phần lớn chỉ có thể giải quyết dựa vào đầu tư tư nhân. Dạ tiệc từ thiện lần này nhắm vào việc đầu tư cho những ca bệnh hiếm gặp, sẽ có rất nhiều phòng thí nghiệm y học ít người biết đến và thiếu vốn đến tham dự. Cậu biết đấy… cậu cũng thuộc trường hợp bệnh bẩm sinh cực kỳ hiếm gặp mà?"

"Chuyện này cũng quá gượng ép rồi… mẹ cậu không biết chuyện của tôi."

"Có lẽ là do cha tôi sắp xếp."

Karan vẫn cảm thấy đây chỉ là trùng hợp.

"Thực ra tôi cũng không chắc, đợi mấy ngày nữa xem sao." Raphael thở dài: "Tối nay tôi có thể ở lại đây không? Tôi không muốn ngày mai vừa mở cửa ra đã gặp Arnold và mẹ."

"Không được." Karan từ chối.

Raphael mím môi, đứng dậy rời đi.

Karan nhìn theo cậu ta rời đi, rồi hỏi vọng qua cửa sổ: "Cậu có nghiêm túc nghĩ xem tại sao mẹ cậu lại thiên vị Arnold không?"

"Arnold giống cha hơn."

"Cậu giống cha cậu hơn." Karan thành thật nói ra suy nghĩ của mình: "Arnold chỉ ăn mặc giống thôi. Có lẽ phu nhân Tilin cảm thấy cậu quá giống cha cậu nên mới ghét cậu."