Chương 22

Karan cảm thấy bất an về tình hình chính trị.

Nhưng trang viên Chim bụi gai lại yên bình lạ thường, không cảm nhận được điều gì.

Mỗi ngày, Raphael đều chăm chỉ học hành, Arnold thì liên tục thay đổi gia sư, Hovil và phu nhân Tilin thì ân ái trước công chúng. Kinh phí bị cắt giảm vì chiến sự nay đã trở lại, trang viên lại phồn thịnh như trước.

Nữ hoàng không bãi bỏ Nội các.

Bà hành động trái ngược với những gì giới truyền thông suy đoán.

Để cải thiện ảnh hưởng tiêu cực của cuộc chiến ở mặt trận phía đông, Nữ hoàng đã chấp nhận đề nghị của Đài truyền hình đế quốc, hỗ trợ sản xuất một bộ phim tài liệu mang tên "Phong cảnh phía dưới". Bộ phim chủ yếu “vạch trần” cuộc sống của giới quý tộc thượng lưu đế quốc, để người dân hiểu rõ hơn về cuộc sống hàng ngày của các thành viên Thượng viện, sử dụng những thước phim sắc sảo và chân thực để cho thấy những gì ẩn giấu sau vẻ hào nhoáng của giới quý tộc Anh.

Tập đầu tiên được quay tại Hoàng cung, ngay sau khi phát sóng đã tạo được phản ứng mạnh mẽ.

Karan và Raphael tranh thủ giờ nghỉ giữa các tiết học để xem nó.

"Nữ hoàng thực sự thích nuôi thằn lằn sao? Bà ấy lớn tuổi như vậy rồi, tôi cứ tưởng bà ấy sẽ thích chó mèo chứ." Karan không thể tin được.

"Bà ấy thích động vật lớn. Hồi nhỏ Arnold suýt bị con Tegu (1) mà bà ấy nuôi ăn thịt."

"..."

(1)Thằn lằn Tegu: một chi bò sát có nguồn gốc Nam Mỹ.

Raphael khẽ nói: "Cho nên Arnold rất ghét đến Hoàng cung."

"Khó trách trang viên cũng không nuôi thú cưng." Karan vừa nghĩ ngợi vừa gật đầu.

"Không, trang viên không nuôi thú cưng là vì mẹ bị dị ứng lông động vật. Trước đây chúng tôi từng nuôi chó săn, Arnold rất thích chó."

Hôm nay Raphael nhắc đến Arnold với tần suất đặc biệt cao.

Karan hỏi cậu ta tại sao.

"Cha chuẩn bị cho nó đi du học." Raphael khẽ nói: "Tối nay cha sẽ nói chuyện với Arnold."

Cậu ta im lặng một lát: "Tôi cảm thấy tất cả đều do tôi."

Vì vụ chụp trộm, Hovil sợ hai anh em mâu thuẫn thêm nên chuẩn bị tách họ ra sớm.

"Cậu có thể..." Raphael do dự rất lâu mới mở lời: "Giúp tôi kéo dài thời gian của cha được không? Tôi muốn nói chuyện với Arnold. Lần trước… sau chuyện đó, nó không thèm để ý đến tôi nữa."

"Ờ, tối nay sao?"

Raphael gật đầu: "Để trả công, tôi có thể kiếm cho cậu một chiếc điện thoại."

Karan đồng ý không chút do dự.

Điện thoại là món đồ quan trọng để cô liên lạc với bên ngoài, nếu có cơ hội nhất định phải lấy được.

Sau bữa tối, Hovil trở về trang viên, chuẩn bị đến thư phòng lớn nói chuyện với Arnold về việc du học.

Karan lén lút lẻn vào thư phòng.

Cô lén lút lên lầu, lén lút đi vòng qua bộ giáp và phòng tranh ở tầng dưới, lén lút đến bàn làm việc, kết quả là chẳng thấy ai cả.

Khi cô nhìn quanh, cô cảm thấy mình đang bị theo dõi.

Hovil rút một cuốn sách từ trên giá sách xuống, quan sát cô qua khe hẹp.

Cô không còn gầy yếu như trước, hai má hơi ửng hồng, bộ đồ hầu gái đen trắng kia rất vừa vặn, chỉ là váy hơi ngắn. Tóc cô dài thêm một chút, được buộc hờ hững sau gáy bằng một dải ruy băng trắng, trông mềm mại óng ả.

Cô đang tìm hắn ta khắp nơi.

Lúc đi từ bàn làm việc đến tủ trưng bày bên cạnh, cô nghe thấy tiếng động bên ngoài, cố gắng nhoài người qua lan can để nhìn xuống.

Cầu thang xoắn ốc cao ba tầng, hành động của cô rất nguy hiểm.

Hovil bước ra từ sau giá sách, kéo cô ra.

Karan suýt chút nữa bị hắn ta dọa chết khϊếp.

"Sao ông đi lại không có tiếng động vậy?"

"Cô làm gì ở đây?" Hovil nắm lấy cánh tay cô, kéo cô xuống lầu: "Ra ngoài."

Karan phải cầm chân hắn ít nhất nửa tiếng.

"Đợi đã!" Cô nắm lấy lan can, quay đầu lại nói: "Tôi cảm thấy hơi khó chịu."

Hovil nhíu mày: "Đi nói với bác sĩ."

"Tôi đột nhiên cảm thấy không khỏe."

"Đi nói với bác sĩ!" Hovil bực bội chỉ tay về phía cửa: "Bên cạnh cái thuyền rách của cô có trạm cấp cứu đấy."

Karan ngẩn người: "A… vậy sao?"

Hovil đột nhiên nhận ra điều gì đó.

Hắn ta hắng giọng: "Hừm… bình thường không dùng đến, tôi vừa mới nhớ ra."

"Vậy à…"

Karan không nghĩ ra có gì để nói.

Hovil thì có chút xấu hổ, hắn muốn nhanh chóng đuổi cô ra ngoài.

"Tôi đau bụng." Karan cố gắng nói trong áp lực.

Cô cảm thấy lời nói dối này quá dễ bị vạch trần, sắc mặt cô hồng hào, hơi thở đều đặn, hoàn toàn không có vẻ gì là đau đớn.

"Đau ở đâu?" Hovil thận trọng nhìn cô.

Karan ấp úng.

Hovil nhíu mày nhìn cô, rồi kéo cô trở lại lầu trên, ấn cô ngồi xuống.

"Cô đau ở đâu?"

"Thì... bụng?" Karan hoàn toàn không biết mình đang nói gì: "Ông biết đấy, bụng."

Hovil làm sao mà biết được?

Hắn gọi điện cho bác sĩ, bảo ông ta đến ngay lập tức.

"Đến thư phòng nhỏ đi, ở đây không tiện."

Karan theo hắn lên trên, không nói thêm một lời nào.

Hovil thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn cô, bảo cô bám vào tay vịn cầu thang mà đi. Karan cảm thấy cơ thể mình không khỏe, nhưng chưa đến mức tàn phế, còn Hovil thì đang nhìn cô bằng ánh mắt nhìn đồ dễ vỡ.

Trong thư phòng nhỏ sáng đèn, có cà phê đã pha sẵn.

"Đau ở đây sao?" Hovil dùng quyền trượng chỉ trỏ vào bụng cô từ xa.

Karan vội vàng gật đầu: "Đúng."

"Đấy là dạ dày." Hovil nghi ngờ nhìn cô: "Mỗi ngày cô đều ăn theo thực đơn chứ?"

"Ờ, không phải dạ dày, là ở… dưới một chút nữa." Karan sờ bụng nói.

Hovil do dự bước tới: "Dưới một chút nữa?"

"Đây." Karan lại tùy tiện chỉ một chỗ.

Hovil rất muốn sờ thử để xác nhận.

Nhưng hắn không thể đưa tay ra.

"Đợi bác sĩ đến." Hắn lạnh lùng nói.

Bác sĩ đến trong vòng mười lăm phút, ông ta kiểm tra cho Karan một lượt, không phát hiện điều gì bất thường.

Trước khi đi, ông ta dặn dò vài câu, rồi đưa cho Hovil một thứ.

"À đúng rồi, thưa Công tước, đây là thuốc của ngài."

Hovil nhận lấy thuốc, Karan tò mò nhìn: "Thuốc gì vậy?"

"Không phải chuyện của cô." Hovil muốn bỏ thuốc vào ngăn bàn.

Karan đột nhiên ôm bụng ngồi xổm xuống, sắc mặt rất đau khổ.

Hovil vội vàng đứng dậy đỡ cô, bị cô giật lấy hộp thuốc.

Karan xoay người trốn sau sô pha, đọc hướng dẫn sử dụng trên hộp thuốc, phát hiện đó là thuốc ngủ.

"Cô ngày càng to gan đấy." Giọng Hovil kìm nén cơn giận.

"Ông làm gì được tôi nào?" Karan khıêυ khí©h giơ hộp thuốc lên. Cô đã nhận ra, Hovil sẽ không gϊếŧ cô, bất kể là vì tôn giáo hay đứa bé trong bụng cô, hắn ta có một mức độ dung thứ nhất định với cô.

Hovil vòng ra sau sô pha để giật hộp thuốc, Karan lộn người ra phía trước sô pha.

Trái tim hắn đập dồn dập, vươn tay giữ chặt cô lại.

"Đừng làm chuyện như vậy." Hắn nhíu chặt mày.

Nhỡ cô lăn từ đây xuống thì sao?

Vừa nãy cô còn nhoài người ra khỏi lan can cao ba tầng, nếu tay vịn bị gãy thì sao?

Karan bị túm được, chỉ có thể giơ hộp thuốc cho hắn ta.

"Ông bị mất ngủ à?"

Thực ra gần đây Hovil không bị mất ngủ.

Nhưng hắn cần một lý do để ngủ riêng phòng với Tilin.

Kể từ sau sự cố đêm đó, hắn luôn cảm thấy mình có chút… dơ bẩn?

Hắn không thể chạm vào nô ɭệ rồi sau đó lại lên giường với Tilin.

Quá bẩn thỉu.

Hắn tạm thời chưa vượt qua được rào cản tâm lý này.

Hơn nữa, hắn cũng chưa nghĩ ra cách giải thích với Tilin.

Hắn không tìm được cơ hội thích hợp.

Gần đây, chỉ cần hai người ở riêng với nhau là cãi nhau, mà còn cãi nhau rất dữ dội. Tilin luôn lôi những chuyện cũ rích từ tám trăm năm trước ra để dày vò, những chuyện vặt vãnh đó hắn đã quên sạch, hắn không nghĩ ra cách nào để xoa dịu cảm xúc của Tilin.

Hắn bắt đầu cảm thấy lựa chọn của Tilin là đúng.

Có lẽ họ nên xa nhau một thời gian, để cả hai bình tĩnh lại một chút.

"Này, ông mất ngủ à?" Karan lắc lắc hộp thuốc, Hovil hoàn hồn lại, giật lấy nó.

"Không phải chuyện của cô."

"Ông có thể đếm cừu. Một con cừu, hai con cừu, ba con cừu..." Karan nằm trên sô pha, nghiêng đầu nhìn đồng hồ, nói những lời vô nghĩa để kéo dài thời gian cho Raphael: "Hai mươi con cừu, hai mươi mốt con cừu..."

Hovil nhìn cô nằm đó không chút phòng bị, môi khẽ mở ra rồi khép vào, vẻ mặt thờ ơ nhưng lại ngây thơ vô tội.

"Ba mươi con cừu..." Giọng Karan đột nhiên im bặt.

Hovil vươn tay đặt lên môi cô.

"Im miệng." Hắn trách khẽ: "Cô ồn ào quá."

Karan cắn hắn.

Hovil chậm rãi rụt tay lại, Karan cắn tuột chiếc găng tay trắng của hắn ta.

Hovil cảm thấy l*иg ngực mình như nghẹn lại, bên trong phát ra những tiếng động nặng nề và dữ dội.

"Nhẫn của ông đâu?" Karan hỏi.

Hovil há miệng, nói: "Ở tay phải."

Hắn không biết giọng mình đã khàn như vậy.

"Ồ... vậy à." Karan thấy kim giờ nhảy sang giờ tiếp theo, bèn nhanh chóng ngồi dậy khỏi sô pha, muốn kết thúc cuộc trò chuyện vô vị này.

Nhưng cô còn chưa ngồi hẳn dậy, đã bị Hovil ấn trở lại.

Cô thấy ánh đèn bị che khuất, những sợi tóc lạnh lẽo rơi xuống xương quai xanh của cô. Hovil giữ chặt hai tay cô, đầu gối hắn ta chạm vào dưới váy cô.

"Ông làm gì..." Karan căn bản không kịp hỏi.

Hovil đã đưa tay ra sau lưng, kéo khóa váy cô xuống.

Karan giãy giụa một chút, giận dữ nói: "Ông… phu nhân Tilin có biết ông giỏi cởi đồ hầu gái như vậy không?"

Động tác Hovil khựng lại một chút, trong mắt hắn ta bùng cháy ngọn lửa lạnh lẽo: "Bây giờ cô có thể nói nhiều hơn chút nữa."

Lát nữa sẽ không nói được nữa đâu.

Sô pha mềm mại lún xuống, Karan không có điểm tựa, không giãy ra được.

Quan trọng nhất là, cô không chống lại được sự tấn công này.

Gió bên ngoài đột nhiên thổi mạnh hơn.

Những dây leo rủ xuống bức tường bên ngoài bị thổi bay lên, đập vào cửa sổ, bóng cây lay động trông rất giống có người đang đứng bên cửa sổ rình mò, khiến trái tim của người bên trong đập nhanh hơn. Trên sô pha hỗn độn, Karan giãy giụa quá dữ, Hovil lại không dám mạnh tay, cuối cùng hắn chọn từ bỏ.

Hắn đứng dậy khỏi sô pha, mở cửa sổ, gió lạnh khiến hắn tỉnh táo hơn nhiều.

Trong một khoảnh khắc…

Thật không biết có con quỷ nào chui vào đầu hắn nữa.

Karan rất sợ hãi, vội vàng mặc lại quần áo rồi chạy đi, tiếng bước chân lộp cộp lộp cộp, rất vội vã.

Hovil lập tức hoàn hồn, nhanh chóng đi xuống theo cô.

"Chậm lại! Đợi đã, quay lại!”