Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phong Cảnh Phía Dưới

Chương 21

« Chương TrướcChương Tiếp »
Karan tràn đầy nhiệt huyết với việc trở lại trường học.

Hovil sắp xếp chỗ ở mới cho cô, đó là một chiếc thuyền cũ bên hồ nhân tạo.

Thuyền rất lớn, có nước, có điện, có bếp, phòng tắm, phòng giặt, còn có mấy phòng ngủ. Tầng dưới có quầy bar, tủ rượu có thể cải tạo thành tủ sách, vỉ nướng và cần câu có ý có thể thêm thức ăn. Chiếc thuyền này không thể di chuyển được nữa, nó được cố định bên bờ hồ bằng xích sắt và ván gỗ, thân thuyền sơn những bức tranh trừu tượng sặc sỡ, tạo thành một cảnh quan độc đáo.

Karan rất hài lòng với nơi này.

Hovil cũng rất hài lòng.

Bởi vì chiếc thuyền cũ cách lâu đài rất xa, anh ta không cần phải nhìn thấy đứa nô ɭệ này lảng vảng trước mặt mình nữa.

Buổi chiều, Raphael đến thuyền cũ tìm cô để đi học.

Cậu ta trông rất không hài lòng.

Nhưng cậu ta không có cách nào khác.

Cậu ta cảm thấy cha mình thực sự coi trọng đứa con của Karan.

Bởi vì trang viên thường có những buổi tiệc trên hồ nên bên hồ có trạm cấp cứu. Nếu Karan đột nhiên cảm thấy không khỏe, thuyền cũ là nơi gần trạm cấp cứu nhất. Hơn nữa, bao quanh hồ là đường lái xe, thông thẳng ra đường lớn trung tâm thành phố, giao thông cũng rất thuận tiện, mỗi ngày Raphael đều xuất phát từ đây đến trường.

Thêm vào đó, thuyền cũ cách xa lâu đài, sống ở đây đồng nghĩa với việc cô không cần phải nghe người khác sai bảo.

Dù nhìn thế nào, sắp xếp chỗ ở này đều đã được tính toán kĩ lưỡng.

Raphael cảm thấy nếu đứa bé được sinh ra, cậu ta sẽ có thêm một đối thủ cạnh tranh.

Vì vậy cậu ta rất không hài lòng.

May mắn là Karan nói cô sống không được bao lâu nữa.

Raphael không biết cha mình nghĩ gì về chuyện này, có lẽ ông ấy vẫn còn ôm một tia hy vọng chăng?

Dù sao thì cha cậu cũng rất bảo thủ và coi trọng con cái, ông ấy sẽ không chủ động hại chết đứa bé, nếu nó được sinh ra, có lẽ ông ấy sẽ bí mật nuôi dưỡng nó.

Raphael hiểu, điều này có nghĩa là cậu ta cũng không thể tùy tiện động vào đứa bé này.

"Karan!" Raphael gọi từ dưới thuyền.

Karan nhảy xuống từ boong tàu, cậu ta giật mình đưa tay ra.

"Cậu không thể nhảy nhót như vậy!" Raphael nổi cáu với cô: "Cẩn thận một chút!"

Karan không quan tâm: "Thư giãn đi, cha cậu còn đồng ý cho tôi đến trường trung học có gần nghìn học sinh hiếu động đấy. Không sao đâu."

Raphael dẫn cô lên xe.

"Cậu đi theo sau tôi, ai nói chuyện với cậu cũng đừng trả lời."

"Tại sao?"

Ánh mắt Raphael lạnh lùng: "Bởi vì họ không có tư cách để cậu trả lời."

Khi xe dừng ở cổng trường, đã có người đứng vây xem bên ngoài.

"Cha cậu có đưa ra tuyên bố gì không?" Karan có chút sợ hãi những ánh mắt dò xét này.

Raphael không xuống xe, cậu ta nói với Karan: "Chuyện nhỏ thôi, không cần cha ra mặt. Tôi đã liên hệ với trường rồi. Tôi nói vì áp lực thi cử lớn nên xin phép mang nô ɭệ đi theo, nhà trường đã đồng ý. Cậu vào trường với tư cách là người hầu, không phải học sinh, dù trên thực tế cậu cũng có thể theo học, nhưng giữ thái độ kín đáo sẽ tốt cho cả cậu và tôi, cậu phải nghe lời."

Karan vội vàng gật đầu.

Raphael quả thực là một người trầm ổn đáng tin cậy.

Cậu ta thản nhiên dẫn Karan xuống xe, rồi trở lại lớp học.

Karan giúp cậu ta xách cặp sách, cả đường đều bị vây xem.

Có lẽ vì Raphael đứng trước mặt cô, áp lực của cô cũng giảm bớt đi nhiều.

Cậu ta và em trai Arnold có vóc dáng tương đương nhau, gần một mét tám. Nhưng vóc người cậu ta cân đối hơn, da rất trắng, toát ra vẻ thư sinh ôn hòa, ít nhất nhìn thoáng qua sẽ không nhìn ra là vai ác.

Cậu ta giúp Karan ngăn cản phần lớn những ánh mắt ác ý.

Khi lên lớp, cô ngồi bên cạnh cậu ta; sau khi tan học, trừ khi đi vệ sinh, cô không rời cậu ta nửa bước.

Nhưng luôn có những kẻ thích gây sự.

Tiết học cuối cùng là bóng rổ.

Karan đứng ở rìa sân bóng quan sát từ xa, có một gã cao lớn vạm vỡ, đầy mồ hôi đến bắt chuyện.

"Ê, mày có thể nhặt bóng giúp tao không?"

Karan lười biếng chẳng thèm để ý đến hắn.

Khi còn đi học, cô đã nghe nói những người trong đội bóng rổ rất thích bắt nạt kẻ yếu.

Gã cao lớn vươn tay vỗ vai Karan: "Mày không nghe thấy tao nói gì sao?"

Karan muốn tránh hắn, bị hắn dần dần ép đến dưới rổ bóng.

"Có lẽ nó bị câm." Gã cao lớn cảm thấy mất mặt trước mặt đồng bọn, quay đầu cười với những người khác: "Hoặc bị điếc."

Karan cảm thấy hắn chắc chắn là một kẻ ngốc.

Gã cao lớn giơ một cử chỉ tục tĩu về phía cô, Karan tránh không nhìn.

Hắn ác độc chế nhạo: "Chó còn biết nhặt đĩa bay, mày ngay cả nhặt bóng cũng không biết! Mày nên thấy xấu hổ!"

Karan thực sự không thể nhịn được nữa nói: "Chó biết sủa, mày cũng biết, vậy nên mày rất tự hào về điều đó hả?"

"Mày nói cái gì đấy, đồ đê tiện!" Gã cao lớn vừa chửi vừa đẩy cô một cái, Karan vội vàng bám vào khung bóng rổ.

Lúc này, một quả bóng từ ngoài vạch ba điểm (1) bay tới, chuẩn xác đập vào đầu gã cao lớn. Cổ hắn nghiêng đi, suýt chút nữa ngã ra ngoài. Hắn lắc lư đầu một hồi mới đứng thẳng dậy, Raphael từ nửa sân bên kia đi tới, nhìn dưới đất rồi gật đầu ra hiệu: "Nhặt bóng cho tôi."

(1)Vạch 3 điểm:Phong Cảnh Phía Dưới - Chương 21Karan nhìn cậu ta một lát.

Nhìn kỹ thì cậu ta thực sự quá giống cha mình.

Trong mắt cậu ta là màu xanh băng giá lạnh lẽo, tĩnh lặng như biển sâu, không thấy bất kỳ cảm xúc sống động nào.

Karan cúi người nhặt bóng đưa cho cậu ta.

Gã cao lớn lắc đầu, hung hăng nhìn họ: "Sao… vội vàng ra mặt cho tình nhân tóc đen của mày à, cậu ấm?"

"Nếu là tình nhân thì không cần ra mặt." Raphael đến bên cạnh Karan, bóp cằm cô, ép cô ngẩng đầu lên.

Karan hếch cằm lên trừng mắt nhìn cậu ta, đôi mắt đen láy rực lửa.

Tất cả mọi người trên sân bóng rổ đều nhìn họ, giáo viên không ngăn cản.

Raphael lạnh lùng nói với gã cao lớn: "Đây là nô ɭệ, là tài sản tư hữu. Trên người cô ta có khắc tên nhà Hovil, đóng dấu gia huy Chim bụi gai. Nếu mày còn dám đặt một ngón tay lên người cô ta, tao có quyền bắn thủng đầu mày."

Cậu ta buông tay ra, Karan sờ cằm mình.

Trong mắt gã cao lớn đầy vẻ sợ hãi, hắn ta tiu nghỉu bỏ chạy.

Sau khi tiết học bóng rổ kết thúc, Raphael dẫn Karan rời khỏi trường.

Karan không nói một lời nào với cậu ta.

"Tôi chỉ muốn bọn họ bớt gây rắc rối cho cậu."

Raphael giải thích trong xe.

Mặc dù Karan đã chuẩn bị tâm lý cho sự khác biệt về địa vị, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng nhục nhã.

"Cậu chỉ muốn tôi cảm thấy làm nô ɭệ ở nhà Hovil cũng không phải là chuyện gì quá tệ."

Raphael đeo tai nghe vào, nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, cũng không nói chuyện với cô nữa.

Một phần là như vậy.

Nhưng cũng có một phần không phải.

Tâm tư con người rất phức tạp.

Khi Karan bị ép lùi về phía dưới rổ bóng, Raphael thực sự muốn ra mặt giúp cô.

Cậu ta ghét giải thích.

"Tóc cậu xoăn tự nhiên à?" Karan đột nhiên hỏi cậu ta.

Raphael không trả lời.

Ngay khi Karan nghĩ cậu ta sẽ chiến tranh lạnh đến cùng, cậu ta lên tiếng: "Không phải."

"Cậu muốn khác biệt với Arnold?" Karan lại hỏi.

Raphael lười biếng hỏi: "Sao cậu lại quan tâm đến chuyện này?"

Karan chỉ nhớ lại buổi sáng hôm đó, Raphael lén đến nhà gỗ trong vườn tìm cô, lái xe đưa cô đi khám bệnh.

Trong lòng cậu ta có lẽ vẫn còn một nơi nào đó nguyên vẹn.

Ít nhất cậu ta không phải là một bức tường kiên cố khó công phá như cha cậu ta.

"Hỏi vu vơ thôi." Karan nói: "Rốt cuộc tại sao cậu lại để tóc xoăn?"

Raphael nhắm mắt nói: "Bởi vì mẹ luôn không phân biệt được tôi và Arnold, nên sau này tôi để tóc xoăn."

Karan gật đầu: "Ra là vậy."

Raphael tiếp tục: "Đôi khi bà ấy còn sai người hầu tắm cho Arnold hai lần, còn tôi thì không tắm lần nào."

Karan không nhịn được cười, nhưng Raphael lại không cảm thấy đó là chuyện thú vị thời thơ ấu.

Karan liên tưởng đến sự thiên vị của phu nhân Tilin, hơi hiểu được sự bất mãn của Raphael.

Raphael khẽ nói: "Tôi hiểu cha mẹ nào có vài đứa con cũng ít nhiều sẽ thiên vị, nhưng mẹ luôn thể hiện điều đó rất rõ ràng."

Ngược lại, cha hầu như không bao giờ thể hiện những cảm xúc này.

Ông ấy quá xa cách với tất cả các thành viên trong gia đình.

Vì vậy, Raphael mất rất nhiều thời gian để trưởng thành, và cũng mất rất nhiều thời gian để cố gắng chữa lành tuổi thơ không hạnh phúc của mình.

"Tại sao cậu lại kể cho tôi những điều này?" Karan tò mò hỏi.

"Cậu hỏi mà, không phải sao?" Raphael mở mắt nhìn cô, rồi lại nhắm mắt nghỉ ngơi.

Karan không làm phiền cậu ta nữa.

Cô theo Raphael đi học một tuần, ngoại trừ sự việc ở sân bóng rổ ngày đầu tiên, không còn ai gây rắc rối cho cô nữa.

Cô ở trường còn thoải mái hơn trước.

Hơn nữa, chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi đã có ba cô gái tỏ tình với Raphael.

Cậu ta quá được yêu thích.

Ai mà không thích một thiếu niên có ngoại hình xuất chúng, giàu có quyền lực, tương lai sẽ kế thừa tước vị Công tước chứ?

Raphael lịch sự từ chối những cô gái này.

Karan hỏi cậu ta có thích ai không, cậu ta nói không.

"Hôn nhân của tôi sẽ do cha mẹ quyết định." Raphael giải thích cho Karan một số quy tắc trong giới quý tộc: "Arnold có thể tìm một cô gái mình thích để kết hôn, nhưng tôi thì không thể."

"Cậu không bận tâm sao?"

"Tôi tạm thời chưa gặp được người mình thích, cho nên…" Raphael nghĩ nghĩ: "Nếu sau khi kết hôn có thể ổn định suốt đời như cha mẹ, tôi cũng có thể chấp nhận."

"Nếu cậu gặp được thì sao?"

"Chắc là không gặp được đâu." Raphael nói: "Tôi nghĩ mình đã gặp hầu hết các kiểu con gái trên thế giới rồi, họ chẳng có gì đặc biệt cả."

"Được thôi…" Karan chỉ có thể gật đầu.

Buổi tối, cô sẽ trở về thuyền cũ.

Nơi này đã trở thành nơi trú ẩn an toàn của cô.

Buổi đêm khi gió lớn, thuyền sẽ nhẹ nhàng lắc lư. Ban đầu cô rất không quen, sau này cũng dần thích nghi.

Mỗi tuần bác sĩ đều đến khám cho cô, sau đó điều chỉnh thực đơn, cho cô một số loại thuốc giảm ốm nghén.

Cô vẫn chưa lộ bụng bầu, bác sĩ nói là do cơ thể quá yếu. Bác sĩ này còn dạy cô điều chỉnh tâm trạng, không nên có những dao động cảm xúc quá lớn, điều này không tốt cho trái tim của cô.

Suy nghĩ của bác sĩ này cũng giống như bác sĩ trước, cô đang gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Nhưng ông ta lạc quan hơn bác sĩ trước, ông nói rằng trước đây đã chữa trị cho không ít người mắc dị tật bẩm sinh, những người này đều nhờ thay đổi tích cực mà sống đến tuổi thọ bình thường. Chỉ cần Karan có thể giữ được tâm trạng tốt, tiếp tục điều trị thì có thể gắng gượng được.

Karan không mấy quan tâm đến điều này.

Bình thường cô sẽ ôn bài ở quầy bar, câu cá ở bờ, nướng cá trên boong tàu, rồi hát lớn trong phòng tắm.

Đây là cuộc sống điền viên mà cô từng mơ ước.

Cô không ngờ nó lại cô đơn đến vậy.

Báo chí vẫn đang bàn tán về đủ loại vấn đề nhạy cảm.

Thành viên Donald của đảng Dân chủ, người bị thương nặng trong vụ ám sát trước đó, đã chết tại bệnh viện, nguyên nhân cái chết vẫn đang được điều tra.

Thủ tướng đương nhiệm đã bắt đầu chuyến thăm cấp nhà nước kéo dài một tháng. Ông rời khỏi lãnh thổ đế quốc như đang trốn tránh một thế lực nào đó.

Tin đồn về việc giải tán Nội các rộ lên.

Các tờ báo quốc tế đều cho rằng nếu Nữ hoàng thực hiện động thái này, sẽ tạo cơ hội cho gia tộc Hovil nắm quyền, chẳng khác nào bà trao thanh kiếm Damocles (2) cho Công tước Bạch Ngân.

Và người đàn ông đó sẽ không chút do dự chặt đầu bà.

(2)Thanh kiếm Damocles là một ẩn dụ nổi tiếng có nguồn gốc từ một câu chuyện ngụ ngôn Hy Lạp cổ đại. Nó tượng trưng cho sự nguy hiểm luôn rình rập, sự bất ổn và nỗi lo lắng thường trực đi kèm với quyền lực và sự thành công.
« Chương TrướcChương Tiếp »