Chương 20

Ánh mắt Hovil lướt qua Karan, nhìn thấy tấm rèm bị kéo xuống.

Xa xa là mặt hồ xanh biếc tĩnh lặng.

Hắn mất rất lâu để dọn sạch mớ hỗn độn trong đầu.

Hắn không dám tin rằng mình lại bị một nô ɭệ trẻ tuổi lỗ mãng chi phối cảm xúc.

Cô vẫn nhìn hắn đầy thách thức.

"Cô không muốn hoàn thành di nguyện sao?" Hovil vuốt ve cây quyền trượng, lạnh lùng nhìn cô: "Chỉ cần cô có thể làm tôi vừa lòng…"

Karan dứt khoát nói: "Cho dù tôi ngủ với ông thì ông cũng sẽ không thả tôi về đâu, tôi nhìn thấu cái vẻ mặt ăn phải thứ gì đó khó nuốt của ông."

Đứa… nô ɭệ kiêu ngạo! Thô tục! Tự cho mình là đúng này!

Hovil giận dữ nhìn cô, còn chưa kịp nói gì thì điện thoại di động vang lên.

Tilin gọi điện đến.

Vào thời điểm này, chắc là gọi hắn đến nhà hàng Sky Garden ăn trưa.

"Nghe đi chứ." Karan khẽ gật đầu.

Hovil ra ngoài nghe điện thoại, nhân lúc hắn mở cửa, Karan cố gắng lách ra ngoài, bị hắn nắm chặt cổ tay.

Chuông reo hơn mười giây rồi.

Hovil lôi Karan trở lại phòng, Karan nắm lấy một đoạn quyền trượng của hắn, không cho hắn ta đóng cửa.

"Đừng hòng giam cầm tôi!"

"Đừng tự mình đa tình." Hovil hạ giọng, nhìn ra ngoài.

Trên hành lang tạm thời không có ai.

"Mau cút về!" Hovil mở cửa, giật lấy cây quyền trượng, Karan chặn cửa bằng cánh tay.

Chuông đã reo hơn ba mươi giây rồi.

Hovil chỉ có thể cảnh cáo Karan: "Im lặng, nếu cô dám hé răng một lời, tôi sẽ treo cô lên chuông lớn của trường cô rồi đánh cả ngày."

Sau đó hắn ta nghe điện thoại.

Karan không nói gì nhưng vẫn không để hắn đóng cửa.

Hovil không dám dây dưa với cô quá lâu ở hành lang, hắn đẩy cô trở lại thư phòng, rồi đi vào cùng cô.

"Hovil? Anh có nghe không, Hovil?" Tilin không ngừng hỏi ở đầu dây bên kia.

"Có." Hovil dùng thân mình chắn cửa, một tay vòng ra sau khóa trái cửa: "Anh đến nhà hàng Sky Garden ngay đây."

Karan nhướng mày.

"Không sao, bữa trưa bị hoãn lại rồi." Tilin không nhận ra điều gì khác thường, cô biết Hovil luôn rất bận: "Buổi sáng bọn em định gặp mười sáu nhà thiết kế nhưng bây giờ mới gặp mười hai người."

Hovil mừng vì mình không phải ở lại đó chịu trận.

"Vậy bao giờ mọi người đi ăn?"

"Bá tước Essende đã mời bếp trưởng của nhà hàng Sky Garden đến xưởng vẽ rồi, bọn mình sẽ vừa nói chuyện vừa ăn uống. À đúng rồi, chiều nay cha em cũng đến, anh có muốn gặp ông ấy không?"

Hovil vốn định suy nghĩ kỹ về vấn đề này.

Nhưng hắn thấy Karan viết một câu: "Cho tôi về trường, nếu không tôi sẽ hét lên."

"Không, thôi. Anh ăn trưa xong sẽ đi." Hovil định tắt điện thoại nhưng Tilin vẫn còn điều muốn nói.

"Anh thấy mấy nhà thiết kế hôm nay thế nào? Em cũng lấy được vài tấm danh thϊếp… đến kỷ niệm hai mươi năm ngày cưới của chúng ta, chúng ta có thể chụp thêm một bộ ảnh cưới nữa."

Hovil không hề xem kỹ các tác phẩm của những nhà thiết kế đó.

"Không vấn đề gì, em cứ chọn cái nào em thích đi."

Hắn không hứng thú với những điều này nhưng vẫn đồng ý, đây là điều cần thiết để đảm bảo mối quan hệ hôn nhân ổn định.

"Tôi hét lên thật đấy!" Karan suýt chút nữa dí tờ giấy vào mặt hắn.

Hovil đặt cây quyền trượng xuống, rồi bịt miệng cô lại.

"Cái gì mà chọn cái em thích?" Ở đầu dây bên kia, giọng Tilin nghe rất khó chịu: "Essende đã cùng em gái em chọn váy cưới hai tháng trời, không rời nửa bước đi dạo mọi cửa hàng thương hiệu mà em ấy thích, cuối cùng để tránh trùng kiểu với người khác, mới mời những nhà thiết kế cao cấp ít người biết đến này, váy cưới từ chất liệu đến kiểu dáng đều do anh ấy cẩn thận lựa chọn, Evelyn cũng rất hài lòng."

Đây là một trong những lý do to đùng mà Hovil không tham gia những buổi tụ tập chị em.

Họ rất thích so sánh.

Hắn ta chỉ có thể đồng ý: "Không thành vấn đề, anh chọn cùng em… khụ."

Karan cắn hắn một cái.

Tilin quá tức giận nên không để ý: "Khi chúng ta đi hưởng tuần trăng mật anh cũng nói cùng em chọn tranh cổ! Nhưng cuối cùng anh lại để cố vấn nghệ thuật của gia tộc đi mua!"

"Em yêu, họ là chuyên gia mà…"

"Anh nghĩ Bá tước Essende cũng là nhà thiết kế váy cưới chuyên nghiệp sao?"

Hovil nhìn thấy vẻ hả hê trong mắt Karan.

Với khoảng cách này, cô có thể nghe thấy nội dung cuộc trò chuyện.

Hắn ta căm hận trừng mắt nhìn Karan, rồi dịu giọng an ủi: "Chẳng phải lần này anh đã đồng ý chọn cùng em rồi sao?"

"Anh nói để em chọn cái em thích! Anh thậm chí còn không nghĩ một chút xem em thích kiểu gì!"

Karan bị hắn ta bịt miệng nhưng vẫn bật cười.

Hovil nắm chặt lấy vị trí loa điện thoại, giọng cực thấp cảnh cáo: "Cô muốn chết không?"

Karan nhướng mày, cắn mạnh thêm cái nữa.

Hovil cảm thấy như có dòng điện nhẹ nhàng đi qua lòng bàn tay mình.

Cái cảm giác ẩm ướt đó thật kinh tởm, hắn chỉ muốn lập tức cởi găng tay ra.

Hắn còn phải cố gắng xoa dịu cơn giận của Tilin: "Đương nhiên anh biết sở thích của em. Chúng ta có thể mang theo chiếc vương miện ngọc bích mà em thích…"

Tilin giận dữ cắt ngang lời anh ta: "Tôi đã tặng nó cho em họ làm của hồi môn sáu năm trước rồi! Chẳng lẽ anh không tham dự đám cưới đó, không nhìn lên đầu của cô ấy, cũng không nghe tôi khen nó hợp với váy cưới như thế nào sao!"

Lần này đến cả Karan cũng thấy nhức tai.

Cô không nhịn được khẽ rêи ɾỉ một tiếng đau đớn.

May mà Tilin vẫn đang gầm thét, không nghe thấy tiếng này.

Hovil ấn chặt cô vào cửa: "Im miệng, tôi sẽ cho cô về trường. Cô phải im lặng cho tôi."

Karan chớp mắt.

Cô không ngờ Hovil lại dễ dàng đồng ý như vậy.

Cô còn chưa làm gì mà.

Hovil kiên nhẫn nói với đầu dây bên kia: "Thôi được rồi, đừng giận nữa. Trưa nay anh đến nhà hàng tìm em, gặp mặt rồi nói chuyện sau nhé."

Tilin "tách" một tiếng cúp điện thoại.

Karan hất tay Hovil ra, thở dốc nói: "Bà ấy nói Bá tước Essende đã mời bếp trưởng nhà hàng đến xưởng vẽ nấu ăn rồi, ông nên đến xưởng vẽ gặp bà ấy chứ không phải đến nhà hàng tìm. Ông bị lẫn rồi hả?"

Vừa nãy Hovil bị phân tâm, căn bản không nghe kỹ lời Tilin nói.

Ồ, đúng rồi, bây giờ hắn mới nhớ ra.

Khi Tilin nói câu đó, đứa nô ɭệ chết tiệt này đã viết một tờ giấy để uy hϊếp hắn.

Hắn nên khóa cô ta lại ngay từ đầu, rồi gọi lại cho Tilin.

"Cô không có chút cảm giác tội lỗi nào sao?" Hắn giận dữ trừng mắt nhìn Karan.

"Cảm giác tội lỗi gì?"

"Phá hoại tình cảm của người khác."

"Ờ..." Karan ngập ngừng một chút, nghi ngờ hỏi: "Ông đang ngầm thừa nhận sự ảnh hưởng của tôi đối với ông sao?"

Hovil ước gì có thể dùng ánh mắt gϊếŧ chết cô ta.

Gương mặt Karan còn rạng rỡ hơn vừa nãy, giọng nói hơi phấn khích: "Vậy tôi có thể quay về trường đi học rồi sao?"

"Không được."

Karan lập tức biến sắc: "Ông nuốt lời."

Hovil cười nhạo sự ngây thơ của cô.

"Đừng mơ tưởng nữa, không có nô ɭệ nào có thể quay lại trường học đâu."

Karan cảm thấy Hovil kiêu ngạo như vậy, chắc chắn sẽ không lật lọng.

Không ngờ ông ta là một người ngoài miệng một đằng trong bụng một nẻo.

"Ông đúng là kẻ dối trá thành tính." Karan chế giễu: "Phu nhân Tilin thật đáng thương."

Cô luôn có thể dễ dàng chọc đúng trọng điểm khiến hắn tức giận nhất.

Hovil nheo mắt suy nghĩ một lát.

"Được thôi." Hắn lạnh lùng nói: "Cô muốn về cũng được."

Hắn ta đột nhiên nhượng bộ, Karan lại cảm thấy không chắc chắn.

"Ông lại đang tính toán gì vậy?"

Hovil nói với cô: "Người tóc đen không có quyền được giáo dục, cô chỉ có thể đến trường với tư cách là người hầu đi theo Raphael."

Karan từng nghe nói có người dẫn nô ɭệ tham gia yến tiệc, nhưng chưa từng nghe nói dẫn nô ɭệ đi học.

"Từ hôm nay trở đi cô phải mặc quần áo của người hầu và toàn tâm toàn ý phục vụ chủ nhân của mình. Cô phải sống như một nô ɭệ thực sự trước mặt những người bạn học cũ của mình. Nếu làm được, tôi sẽ cho cô quay lại trường."

"Tôi có thể." Karan không chút do dự.

Cô không phải là kiểu người liều chết để được học hành.

Cô chỉ cảm thấy mình sống không được bao lâu nữa, những việc có thể làm cũng không nhiều.

Sự áp bức đối với người tóc đen bắt đầu từ việc "bị tước đoạt quyền giáo dục", vậy thì cô nên bắt đầu giành lại phần quyền lợi này từ chính nơi đó.

Cô muốn quay trở lại trường học.

Hovil cảm thấy cô rất kỳ lạ.

Đôi khi cô tỏ ra rất mạnh mẽ, đôi khi lại dễ dàng thỏa hiệp đến bất thường.

Hắn ta không hiểu tiêu chuẩn giá trị của cô nằm ở đâu.

Một cô gái bình thường, ở độ tuổi như cô, sẽ không thể chịu đựng được việc sống như một con chó trước mặt những người bạn cũ của mình.

Nhưng Karan lại không hề có chút trở ngại nào.

Cô đồng ý rất dứt khoát, trong mắt cũng không có vẻ gì là hoang mang.

Hovil nghi ngờ cô có người thầm mến ở trường.