Chương 19

"Không được đánh nhau trong thư phòng!"

Đầu dây bên kia, chẳng có ai trả lời Hovil.

Karan nhảy lên muốn với lấy điện thoại của Raphael, cả hai cùng ngã xuống tấm thảm lông.

Raphael cảm thấy cổ sắp gãy đến nơi: "Mau xuống khỏi người tôi!"

"Đưa cho tôi!" Karan nhanh tay giật lấy điện thoại của cậu ta, động tác vô cùng nhanh nhẹn.

"Cậu là phụ nữ có thai thật hả?" Raphael đau khổ hất cô ra: "Trả lại cho tôi!"

Karan cầm điện thoại vòng ra sau bàn làm việc.

Hovil nghe thấy bên kia vang lên tiếng đổ vỡ, một đống sách rơi xuống đất, góc bàn cọ xát trên sàn nhà phát ra âm thanh chói tai. Sau đó đèn cây đổ, nô ɭệ nhỏ hét lên tuyệt vọng, Raphael không ngừng uy hϊếp cô ta trả điện thoại.

Hovil tắt điện thoại và quay về trang viên.

Chưa đầy hai mươi phút hắn đã về đến lâu đài, mở cửa thư phòng thì thấy bên trong chỉ còn lại một mình Raphael.

Trên bàn làm việc lộn xộn, chao đèn vỡ thành từng mảnh, thậm chí rèm cửa cũng bị xé toạc, thanh treo rèm rũ xuống đất. Hovil quan sát kỹ một lượt, không thấy vết máu, lúc này mới hơi yên tâm.

Trên trán Raphael có một vết bầm tím đỏ bị sách đập vào.

"Người đâu?" Hovil hỏi con trai.

Raphael ôm đầu chỉ về phía phòng vệ sinh.

Karan đánh không lại cậu ta, thế là trốn vào nhà vệ sinh.

"Con đi bôi thuốc trước đi." Hovil không hiểu sao hai đứa đến tuổi này rồi còn đánh nhau, hắn trấn an: "Hôm nay vất vả rồi."

Raphael xách cặp sách rời đi, vẻ mặt vô cùng u ám.

Hovil lấy chìa khóa mở cửa.

Tên nô ɭệ nhỏ thò đầu ra khỏi bồn tắm nhìn hắn, trên mặt đầy vẻ cảnh giác. Tóc cô ta rối bù, quần áo cũng hơi nhăn, mở miệng nói ngay: "Tôi đã đánh con trai ông.”

"Thật sao?" Hovil lạnh lùng nói: "Tôi thấy cô trông còn thảm hại hơn nó."

Khuôn mặt Karan ửng đỏ giận dữ.

Raphael rõ ràng đã nhường nhịn cô, cậu ta không rõ cha mình có thái độ thế nào với đứa bé trong bụng cô.

"Ra đây." Hovil ra lệnh.

Karan bò ra khỏi bồn tắm, đôi tất bị rách, các ngón chân co rúm lại, trông rất ngây thơ.

"Tôi muốn quay lại trường học." Cô nói với Hovil.

"Cô đang mơ à." Hovil cười lạnh mở cửa, chỉ tay ra mớ hỗn độn bên ngoài nói: "Đi dọn dẹp cho sạch sẽ."

"Ông sợ tôi giỏi hơn con trai ông."

"Tôi càng sợ nghe cô nói ra những lời khoe khoang đáng xấu hổ như vậy."

Karan giận dữ nói: "Vậy tại sao lại tước đoạt quyền được giáo dục của người tóc đen? Chẳng phải là vì các người sợ hãi sao?"

Hovil lạnh nhạt nói: "Vì các người không xứng."

"Không, là vì các người sợ hãi." Karan ra sức tranh cãi: "Trại chăn nuôi cho bò và cừu nghe nhạc bởi vì bò và cừu không có khả năng trở thành Beethoven, Mozart. Mà các người tước đoạt quyền được giáo dục của người tóc đen, chính là chứng minh người tóc đen có khả năng đạt được tất cả những thành tựu mà các người độc chiếm. Các người sợ mất đi đặc quyền, cho nên dùng tiền xấu đuổi tiền tốt (1)."

Karan kích động, ngực phập phồng dữ dội.

Ngón trỏ của Hovil gõ nhẹ vào quyền trượng, giọng nói vẫn bình tĩnh: "Cô nói xong chưa? Ra ngoài dọn dẹp đi."

"Không!" Karan nghẹn giọng giận dữ nói.

Hovil lập tức chỉ quyền trượng về phía cô, nhỏ giọng đe dọa: "Ngoan ngoãn một chút, nhóc con, nếu không cô sẽ phải nếm mùi đau khổ."

Mắt hắn ta rất đẹp.

Nhưng ánh mắt lại rất đáng sợ.

Lần đầu tiên Karan nhìn thấy màu xanh biếc lạnh lẽo hơn cả ba vạn dặm dưới đáy biển.

So với nó, mái tóc trắng như tuyết kia còn ấm áp hơn nhiều.

Cô bước ra ngoài, nhặt từng mảnh thủy tinh vỡ trên sàn, trong lòng lại bắt đầu chửi rủa sự hèn nhát vô dụng của bản thân.

Tại sao cô không làm được gì hết vậy?

Tại sao, khi người khác có thể muốn gì làm nấy, cô lại không thể làm gì?

Ngoài hận thù, ngoài sợ hãi, ngoài đau khổ.

Cô có rất ít vũ khí để sử dụng.

Liên tưởng đến số phận của những người tóc đen khác, cô ý thức rõ ràng rằng nếu ngay cả "tri thức" cũng bị tước đoạt, thì thứ chờ đợi họ chỉ có diệt vong.

Có lẽ cô có thể nhặt một mảnh thủy tinh rồi đâm chết Đại Công tước.

Karan suy nghĩ về những gì sẽ xảy ra sau đó.

Raphael kế thừa tước vị, bắt đầu trả thù chủng tộc tóc đen ác liệt hơn. Nữ hoàng vẫn còn sống, vẫn được gia tộc Hovil ủng hộ, bà ta sẽ từng bước leo lêи đỉиɦ cao của đế quốc. Những quý tộc thượng lưu vây quanh Nữ hoàng không bị ảnh hưởng gì, họ vẫn hưởng thụ đặc quyền, nuôi nô ɭệ.

Đế quốc là một kim tự tháp khổng lồ, chỉ thiếu một hai viên gạch thì không sụp đổ được.

Mảnh vỡ có thể gϊếŧ người trong tay cô so với một kim tự tháp như vậy, quả thực quá yếu ớt.

Karan nhặt những cuốn sách trên sàn lên, kiễng chân đặt chúng trở lại vị trí.

Cuốn từ điển Anh quốc dày cộp cuối cùng là thứ cô đã dùng để đánh Raphael.

Cô cẩn thận nhét cuốn sách vào trong, đầu ngón tay trắng bệch vì tì mạnh, nhưng người không đủ cao, cố thế nào cũng không đặt lên được.

Hovil vẫn luôn ngồi trên ghế sô pha nhìn cô.

Nhìn cô kiễng chân, những ngón chân tròn trịa nhỏ nhắn thò ra từ lỗ thủng trên tất. Nhìn cô cố sức giơ tay lên cao, vạt áo bị kéo lên, lộ ra làn da trắng nõn trên eo.

Hơi nghiêng đầu là có thể thấy đường cong vòng eo của cô.

Vì cô gầy nên xương hông lộ rõ, đường cong ở vị trí đó càng thêm rõ ràng.

Nhìn như vậy, cô không có vẻ gì là đang mang thai.

Hovil thầm nghĩ, đứa bé này dù có sinh ra cũng không khỏe mạnh.

Lúc này, Karan đột nhiên khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc, cuốn sách trong tay cô rơi từ chỗ cao nhất xuống dưới.

Nhưng cuốn sách không rơi trúng người cô.

Có một hơi ấm lạ lẫm áp sát sau lưng cô, giúp cô đặt cuốn từ điển trở lại vị trí cao nhất.

Hovil đặt sách xong, nắm lấy eo cô, xoay người cô lại, ấn cô lên giá sách: "Tôi có thể cho cô quay về trường."

Karan cảm thấy với tư thế này, hắn ta sẽ không nói lời hay ho.

"Đừng chạm vào tôi." Cô cắn môi.

Hovil cảm thấy vẻ kiên cường của cô thật nực cười, ai thèm chạm vào cô ta chứ?

"Chỉ cần cô ngoan ngoãn lấy lòng tôi, tôi sẽ cho cô trở về, thế nào?" Hắn ta khẽ hỏi.

Karan gần như không chút do dự nói: "Được".

Hovil tưởng rằng cô sẽ đau khổ giãy giụa một phen, sau đó hắn ta có thể nhân cơ hội làm nhục cô.

Không ngờ cô lại đồng ý thẳng thừng như vậy.

"Tôi đã nói là được rồi mà." Karan giận dữ nhưng không hề do dự: "Tùy ông muốn làm gì thì làm!"

Hovil rơi vào im lặng khó xử.

Karan cảm thấy hắn ta muốn chế giễu và làm nhục mình, nhìn vẻ mặt của hắn thì cô càng thêm chắc chắn.

"Hèn nhát." Cô không muốn tỏ ra yếu thế, thậm chí còn cố tình chế nhạo hắn: "Ông chẳng qua chỉ là chó săn của Nữ hoàng mà thôi."

Hovil nheo mắt lại đầy nguy hiểm: "Vậy còn cô thì là gì? Với thân phận là nô ɭệ của tôi…"

Karan giãy giụa: "Tôi không phải nô ɭệ của ông! Tôi không phải nô ɭệ của bất kỳ ai!"

Khi cô nói, cô áp sát quá gần, hơi thở nhẹ nhàng phả vào cổ hắn.

Hovil có chút không thoải mái, lùi ra sau một chút. Làn da hắn lại nổi lên cảm giác nhồn nhột kỳ lạ, găng tay dường như không thể ngăn cách xúc cảm và nhiệt độ từ eo cô, điều này khiến hắn rất khó chịu.

Hắn cảm thấy mình nên buông tay ra.

"Thả tôi ra!" Karan đá hắn một cú.

Hovil thuận thế buông tay, cô nhảy ra như một con linh dương, mảnh khảnh, yếu ớt, nhẹ nhàng, cảnh giác.

Trong đầu Hovil điên cuồng nảy ra ý muốn săn gϊếŧ cô.

(1)"Tiền xấu đuổi tiền tốt" là một cách diễn đạt ngắn gọn của Quy luật Gresham. Quy luật này trong kinh tế học phát biểu rằng khi có hai loại tiền tệ cùng được lưu hành và được pháp luật chấp nhận với giá trị danh nghĩa như nhau, thì loại tiền tệ có giá trị thực tế cao hơn (tiền tốt) sẽ bị người dân tích trữ và rút khỏi lưu thông, trong khi loại tiền tệ có giá trị thực tế thấp hơn (tiền xấu) sẽ được sử dụng phổ biến hơn trong các giao dịch.