Chương 18

Trong khi Hovil đang chịu đủ dày vò, Karan lại rất thoải mái trong thư phòng của hắn.

Sau khi ngủ dậy, cô cảm thấy dễ chịu, tinh thần cũng tốt, ăn no uống đủ rồi bắt đầu lục lọi bàn làm việc của Hovil.

Hắn có những tờ báo và tạp chí mới nhất.

Trước đây Karan chỉ biết vùi đầu học hành, không mấy quan tâm đến chính trị, bây giờ xem những tờ báo và tạp chí này mới phát hiện ra mình đã bỏ lỡ rất nhiều thứ.

Nửa năm trước khi Nữ hoàng sửa Hiến pháp tước quyền được giáo dục của người tóc đen, báo chí bắt đầu có những tin tức học sinh tóc đen bị đuổi học. Những vụ việc này ảnh hưởng rất nhỏ, không gây được tiếng vang, cũng chẳng có ai quan tâm.

Nửa năm sau, khi luật cấm người tóc đen được hưởng quyền giáo dục ban hành, xã hội mới nổi lên một làn sóng chấn động.

Bây giờ nghĩ lại, những vụ việc nhỏ đó có lẽ chỉ để thăm dò phản ứng của dư luận.

Tất cả các tờ báo đều gọi gia tộc Hovil là "những người bảo hoàng lớn nhất".

Bản thân Edmund Hovil chính là người ủng hộ trung thành và quyền lực nhất của Nữ hoàng.

Việc Nữ hoàng từ một vị nguyên thủ không nắm thực quyền, đến việc tham gia chính trị, rồi đến việc sửa Hiến pháp và độc đoán chuyên quyền như bây giờ, đều nhờ sự ủng hộ mạnh mẽ của nhà Hovil.

Vài ngày trước, ông Donald, một thành viên cốt cán của Đảng Dân chủ, đã bị ám sát.

Hai tháng trước, ông ta đã ngang nhiên ngắt lời diễn thuyết của Hovil tại Quốc hội về việc ủng hộ cuộc chiến ở mặt trận phía Đông, và ngầm ám chỉ Hovil xúi giục Nữ hoàng đi theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan.

Bây giờ chiến tranh đã kết thúc, cuối cùng Công tước Bạch Ngân cũng rảnh tay giải quyết ông ta.

Sau khi Donald bị ám sát và trọng thương, Hạ viện xôn xao.

Vì Donald rất có khả năng trở thành Thủ tướng Nội các tiếp theo.

Việc Hovil loại bỏ ông ta có lẽ là muốn Nữ hoàng bãi bỏ Nội các.

Một vài tờ báo quốc tế đã nói đây là "sự phục hưng của vương quyền, sự thụt lùi của thời đại" và đã bị Hovil cắt bỏ.

Karan phát hiện ra rằng ông ta thậm chí còn đặc biệt cắt một quyển gồm những đánh giá tiêu cực của giới truyền thông về mình.

Cô không nhịn được cười thành tiếng, rồi lại cố gắng kìm nén.

Cô thích thú lật xem cuốn sổ ghi hận của Hovil.

Khi cô nhìn thấy một tờ báo lá cải chỉ trích sân gôn của trang viên Chim bụi gai quá lãng phí tài nguyên, Raphael trở về.

Cậu đeo cặp sách trên lưng, còn xách một túi đồ thể thao, trông có vẻ vội vã.

Cậu nhìn ra ngoài, xác nhận không có ai rình mò, rồi khóa cửa lại.

Sau đó cậu bật đèn và kéo rèm cửa sổ sát đất xuống.

Karan cảm thấy cậu không đến để cứu mình ra ngoài.

"Sáng nay, cha bảo tôi trông cậu." Raphael vội vàng đặt cặp xuống, lấy một chiếc máy tính bảng trong cặp.

Cuộc gọi video đang mở trên máy tính bảng, bên kia là một lớp học yên tĩnh.

Cậu dựng máy tính bảng lên bàn học của mình, chuẩn bị học online.

Karan nghiêng đầu nhìn, giáo viên đang giảng về văn học hiện thực.

"Tôi phải viết một bài tiểu luận." Raphael lấy một quyển sổ tay từ trong cặp: "Còn báo cáo thí nghiệm hóa học làm chung với bạn tuần trước nữa…"

"Tôi giúp cậu nhé?"

"Tôi tự làm được." Raphael gõ máy tính rất nhanh, vừa hỏi cô: "Vậy… tối qua cha tôi và cậu đã qua đêm ở đây sao?"

Mặc dù cậu nói rất thờ ơ, nhưng Karan vẫn nghe ra một chút chán ghét.

"Tôi không biết, tôi hôn mê cả đêm." Cô không chút do dự phản bác: "Vậy cậu muốn hại chết em trai mình thật hả?"

Ngón tay Raphael khựng lại trên bàn phím.

"Arnold là một thằng ngốc."

"Đúng vậy, cho nên Raphael thông minh phải nhanh chóng trừ khử mối họa cho gia tộc." Karan nở một nụ cười giả tạo như không liên quan đến mình.

Raphael im lặng.

Karan có thể nhận ra sự tức giận và khó chịu của cậu, nhưng cô không quan tâm.

Cô cùng Raphael nghe tiết văn học một lát, nó làm cô càng thêm nhớ nhung cuộc sống ở trường.

Trường cô học là một trường công lập khá tốt.

Tuy không bằng trường tư nhưng thành tích thi đại học hàng năm đều không tệ. Hơn nữa, học phí trường công thấp, có thể thông qua kỳ thi tuyển sinh khá công bằng để vào học, giảm đáng kể rào cản về điều kiện gia đình.

Điều tệ hại duy nhất là người tóc đen bị kỳ thị nghiêm trọng ở trường học.

Có rất nhiều bè phái trong trường cấp ba, chuyện bắt nạt xảy ra hàng ngày.

Một số người tóc đen cũng thích bắt nạt những người đồng loại yếu hơn để tìm kiếm sự cân bằng. Karan thuộc nhóm yếu nhất, cô còn được đặt biệt danh là "con mọt sách", ai ai cũng ghét.

Vậy nên trước đây Karan rất thích đọc sách nhưng lại không thích đến trường.

Raphael không có những phiền não này.

Cậu học giỏi, thể thao cũng xuất sắc, tính cách tốt bụng nhiệt tình, chăm chỉ khiêm tốn, lại có gia thế cao quý mà học sinh trường công lập gần như không có, rất nhiều các cô gái theo đuổi cậu, thậm chí mỗi ngày sau giờ học còn có không ít người đứng bên kia đường lén nhìn cậu.

Cậu rất được lòng dân thường và giáo viên.

Nhiều người gọi cậu là "viên ngọc quý của giới quý tộc".

Có thể nói, mọi thiện cảm mà tầng lớp dưới dành cho nhà Hovil đều do Raphael giành lấy.

Karan cảm thấy Đại Công tước có ý đồ riêng khi đưa cậu ta đến trường công lập.

"Raphael..." Karan khều vai cậu.

Raphael quay đầu lại: "Sao đấy?"

"Cậu nghĩ…" Karan ngập ngừng một hồi: "Nếu tôi xin phép quay lại trường học, cha cậu có đồng ý không?”

"Không đời nào, trừ khi đầu óc cha tôi bị hoán đổi với tượng Đức Mẹ Đồng Trinh trong nhà thờ."

"Nhưng tôi đang mang thai con của ông ấy."

"Nếu cậu muốn sống sót thì tốt nhất đừng nhắc chuyện này với ông ấy."

Raphael không còn giả vờ tươi cười trước mặt cô.

Điều này khiến Karan nhận ra giọng điệu của cậu giống hệt cha mình.

"Tối qua bác sĩ đến, nói tôi không sống được mấy tháng nữa." Cô cúi đầu nói ra.

Raphael đóng sầm máy tính lại: "Cái gì?"

"Bệnh tim bẩm sinh… thật ra từ trước đến giờ tôi không giỏi vận động, khi cảm xúc dao động mạnh sẽ bị tim đập nhanh."

"Trước đây cậu chưa từng đi khám bác sĩ sao?"

Karan nhún vai, một lúc lâu không nói gì, cuối cùng mới đáp: "Nhà tôi khá khó khăn."

Raphael lại mở máy tính.

"Vậy thì tốt thôi, chết là được tự do."

Karan nghe những lời này, bỗng nhớ đến chiếc xe chở nô ɭệ đã đưa cô đến trang viên.

Trên xe có rất nhiều nô ɭệ từ các trại nô ɭệ.

Karan bày tỏ sự đồng cảm và quan tâm với họ, nhưng họ không cảm kích, thậm chí có người còn nói: "Cô ở ngoài sẽ bị phân biệt đối xử, còn chúng tôi ở trại nô ɭệ thì bình đẳng."

Ý anh ta là, giữa họ đã đạt được sự bình đẳng hoàn toàn.

Tất cả đều là gia súc, cuối cùng chẳng ai cao quý hơn ai.

Lúc đó Karan cảm thấy cách nói của anh ta thật lố bịch.

Bây giờ cô lại thấy cái ý nghĩ "chết là được tự do" của mình thật lố bịch.

Chết không có nghĩa là được tự do.

Dù cô chết đi một nghìn năm, một vạn năm, tư tưởng của cô vẫn bị giam cầm ở nơi này.

Cô sẽ vĩnh viễn không có được tự do.

"Rốt cuộc khi nào cha cậu về?" Karan hỏi Raphael.

Raphael vùi đầu viết báo cáo thí nghiệm: "Không biết, đừng hỏi tôi."

Lúc này, Hovil vừa nghe xong một tiết học tiền sản, chuẩn bị đi chọn váy cưới với vợ chồng Bá tước.

Họ đã hẹn gặp nhà thiết kế riêng tại xưởng vẽ.

Trong khi đám người đó mang theo tác phẩm của mình, giải thích ý tưởng thiết kế, cực lực giới thiệu bản thân.

Trong khi đó Hovil không có hứng thú nghiên cứu xem viền ren nhiều một chút thì tốt hay ít một chút thì tốt.

Hắn tìm cách trốn ra ngoài, rồi gọi điện cho Raphael.

Bên kia nhấc máy gần như ngay lập tức.

Hắn nghe thấy giọng nói giận dữ của con trai cả từ xa vọng lại: "Đưa điện thoại cho tôi, đây là điện thoại của cha!"

Sau đó giọng của đứa nô ɭệ suýt chút nữa làm thủng màng nhĩ hắn.

"Nghe đây, con trai ông đang nằm trong tay tôi! Cả hai đứa, ờ, có lẽ là ba! Tôi muốn quay lại trường học! A a a!"

Cô ta đột nhiên kêu lên một tiếng kinh hãi, bên kia âm thanh rất hỗn loạn, nghe như là Raphael đang giằng lấy điện thoại từ tay cô ta.

Lông tơ Hovil dựng đứng lên, hắn quát lớn: "Không được đánh nhau trong thư phòng.”