Sau khi đám tang kết thúc, có rất nhiều việc tôi cần phải xem xét và xử lý. Sau trận đại dịch, Lâm tiên sinh cũng mất đi toàn bộ người thân và quê nhà, ngay cả bạn bè cố nhân cũng chẳng còn lại mấy ai. Tôi khiêm nhường mời Lâm tiên sinh ở lại với tư cách người nhà, lại nhờ cậy chuyện quản lý đối ngoại của Tống phủ, mãi mới có thể giữ chân Lâm Chí Anh. Tử Mạc theo chân tôi xuất phủ đi xem xét sản nghiệp, nhà họ Tống vẫn còn ba cái điền trang, năm cửa hàng trong thành, còn phần thương nghiệp của Khả Thu để lại bên phường vải đã có em trai ruột của người, cũng tức là cậu ruột của tôi lo, mỗi quý sẽ trích trả bảy phần lợi nhuận cho Tống phủ.
Bận rộn mãi cho tới khi công việc đi dần vào ổn định thì cũng đã là một tháng sau đó. Hôm nay, trong lúc ngồi nghe Lâm Chí Anh giảng bài, tôi mới chợt nhớ ra Huyền Lãng.
“Cho vời tiểu thiếu gia đến đây.” Tôi ra lệnh cho gia nhân.
Gia nhân đi một vòng rồi bất đắc dĩ phải quay lại, lần này người tới còn có cả Tống Như Ý. Lâm Chí Anh hơi cau mày, liền đứng dậy, đi ra sau bình phong mà ngồi xuống. Nữ quyến trong hậu viện của hào môn thế gia thời này cần phải chú ý khá nhiều quy tắc, trừ khi được gia chủ cho phép, còn không sẽ không được tự ý xuất hiện trước mặt một nam nhân ngoài gia quyến trong một không gian kín. Lâm Chí Anh là sĩ tử, đương nhiên càng nghiêm khắc với các tiểu tiết như vậy.
Thế nhưng Tống Như Ý cũng chẳng thèm để ý thái độ của người khác. So với hôm đầu về phủ, hôm nay nàng ta ăn vận sang trọng hơn nhiều lắm, chiếc váy màu phấn hồng càng tôn lên nước da ngọc ngà của nàng ta. Như Ý phe phẩy chiếc quạt tròn, che đi đôi môi đang mỉm cười:
“Thiếu gia, ta nghe nói ngài muốn gọi Lãng tới đây, không kìm nổi tò mò nên cũng chủ động ghé qua, ngài sẽ không giận ta đâu, đúng không? Lãng của ta còn nhỏ lắm, rời xa nương lâu quá sẽ không ổn, dễ chọc giận ngài mất.”
Tôi liếc qua, chỉ thấy Huyền Lãng đang cúi gằm mặt mà nép sau lưng mẹ mình. Tôi khẽ cười:
“Năm tuổi thì cũng không còn nhỏ, thân là nam nhi, cũng phải học những điều cần được học rồi.”
“Thiếu gia nói vậy là có ý gì?” Tống Như Ý cau mày.
“Huyền Lãng đã đến tuổi phải đi học rồi.” Tôi vẫn nhẹ nhàng, “Vừa hay ta đã mời được Lâm tiên sinh ở đây, Huyền Lãng nên làm lễ bái sư thôi...”
“Tống Uẩn, ngươi đừng có ép buộc con trai ta!” Tống Như Ý cau mày đập bàn, hoàn toàn rơi vỡ mặt nạ giả tạo thường ngày. Nàng ta vừa la lối, Tử Mạc bỗng biến sắc, rút đoản đao luôn giấu bên hông ra cắm thẳng lên mặt bàn_ngay trước đầu ngón tay của nàng ta. Sắc mặt của cậu hung ác, giống như một con sói con, chỉ cần một câu ra lệnh từ tôi, chắc chắn Tống Như Ý sẽ bị xé xác làm hai.
Huyền Lãng sợ hãi hét lên, run rẩy ôm đầu ngồi thụp xuống đất, rồi chừng vài giây, cậu ta đột ngột ngã lăn ra, mặt mũi tím tái, khò khè từng hơi thở đứt quãng. Tống Như Ý đờ người ra nhìn, mãi sau mới vội ngồi xuống, đưa tay lay Huyền Lãng:
“Lãng? Lãng?! Sao thế này? Ôi trời ơi, con làm sao thế?! Con, con ơi!”
Vừa bị nàng ta chạm vào người, Huyền Lãng đột ngột co giật, ú ớ hét lên, tay chân co quắp bấu chặt lấy chính mình, cào cấu ra từng vệt máu. Mặt mũi cậu ta từ tím tái, chuyển dần sang tím ngắt.
Trước khi tôi kịp suy nghĩ thì cơ thể đã tự phản ứng trước. Tôi ôm chặt lấy cơ thể bé nhỏ của Huyền Lãng vào lòng, giữ chặt đôi tay của nó lại, ngăn cho nó không tự làm tổn thương mình nữa.
“Gọi đại phu, nhanh lên! Gọi Vương đại phu ở nam viện tới đây ngay!”
“Không! Không được! Trả Lãng cho ta! Trả lại Lãng cho ta!!!” Tống Như Ý rít lên, nhào qua.
Tử Mạc hung hăng giơ chân đạp mạnh một cái, nàng ta mới ngã dúi sang một bên. Dù ăn đau nhưng Tống Như Ý vẫn không cam lòng mà quát:
“Là tại ngươi, tất cả là tại các ngươi! Sao một thằng nô tài câm như ngươi dám đánh ta! Ngươi có biết ta chính là tỷ tỷ của chính chủ nhân của ngươi không?!”