Quyển 6 (Thế giới thứ sáu) - Chương 7: Bất thường

Mẹ con Như Ý được đón lên ngay trong đêm ấy.

Điền quản gia đứng bên ngoài báo cáo, Tử Mạc nghe xong mới đi vào nhắn với tôi. Tôi đặt sách xuống bàn, nghiêng đầu nhìn đứa trẻ thông minh lanh lợi trước mặt mình. So với lúc mới vào phủ, cậu đã có da có thịt hơn không ít. Chẳng còn vẻ ngạo mạn như những kiếp trước, lúc này cậu chỉ tập trung vào những dòng chữ cứng cáp trong hộp gỗ cát, mày đậm dài hơi nhíu, nhìn thật thơ ngây và nghiêm túc.

[Chủ nhân, người đã về đến nơi rồi, ở phòng khách.] Thấy tôi đọc xong, Tử Mạc vội vàng xoá chữ cũ đi, lại nhanh nhẹn viết những dòng mới ngắn gọn, [Đợi chủ nhân ra, Điền thúc sẽ đưa họ tới phòng ăn như lời ngài dặn.]

Tôi theo thói quen xoa đầu Tử Mạc, khẽ cười:

“Giỏi lắm, ta biết rồi.”

Cậu ngây ngô mỉm cười, đôi mắt hổ phách trong veo ánh lên nét cười trẻ thơ.

Hành lang thật dài treo thật nhiều những dải lụa trắng. Đèn lụa treo cao, đong đưa trong gió nhẹ. Không khí và cảnh tượng trùng khớp với rất nhiều lần trước đó trong quá khứ. Tống phủ này chỉ trong tám năm ngắn ngủi, đã đưa tiễn rất nhiều sinh mạng.

Cửa phòng ăn mở ra, đập thẳng vào mắt tôi là bé trai trắng nõn xinh đẹp trong lòng cô gái trẻ. Những sợi dây năng lượng kéo trùng xuống, đan xen vào nhau như những sợi tơ của tấm màng nhện.

“Thiếu gia, thiếu gia có còn nhớ ta không? Ta là Như Ý, là tỷ tỷ của người đây.” Tống Như Ý mặc một bộ đồ màu lam vải thô, cơ thể đẫy đà hơn trước một chút, dáng vẻ trưởng thành thướt tha dịu dàng. Đoạn, nàng ta đẩy đứa bé trong lòng ra, để nó đứng trước mặt ta, nhẹ nhàng nói, “Thiếu gia, đây… Đứa trẻ này tên là Huyền Lãng, đã 5 tuổi rồi. Lãng, mau chào cữu cữu của con đi.”

Huyền Lãng, trong hình hài của một đứa trẻ, ngước đôi mắt to tròn ngập nước lên nhìn thẳng vào tôi. Trong vài giây run rẩy và hoảng sợ, nó nhìn tôi, lại nhìn vào mẹ nó, và chỉ đến khi mẹ nó gật đầu, nó mới bập bẹ cất chất giọng non nớt ấy lên:

“C, con chào, cữu cữu…”

Tống Như Ý choàng tay qua vai đứa bé, vẻ mặt có chút không được tự nhiên mà cười:

“Thiếu gia thứ lỗi, con của ta có chút chậm chạp…”

Tôi gật đầu, ngồi xuống bàn ăn, lại nói:

“Cũng đến giờ dùng bữa rồi, cùng ngồi xuống đi.”

Đoạn, tôi lại gọi Tử Mạc cùng ngồi xuống bên cạnh mình. Tống Như Ý thoáng tròn mắt nhìn qua, nhưng cũng chẳng dám dị nghị hay tỏ thái độ.

Bữa cơm hôm nay cũng không vì có thêm hai nhân khẩu mà náo nhiệt hơn là mấy. Tôi không lên tiếng, bọn họ cũng không dám nói gì. Huyền Lãng vẫn cứ ngồi nép vào cạnh mẹ, mà Như Ý thì rất cẩn thận bón cơm cho con ăn. Tôi lại nhìn Tử Mạc đang ngồi ăn uống rất quy củ bên cạnh mình, rõ ràng hồi Tử Mạc mới về đây, cậu đã tự dùng bữa rất tốt rồi. Năm đó cậu ta mấy tuổi nhỉ? Tầm 4 tuổi chăng? Còn nhỏ hơn so với Huyền Lãng bây giờ.

Nhận thấy ánh nhìn của tôi, Tử Mạc nghiêng đầu nhìn qua. Nghĩ nghĩ một hồi, cậu chủ động gắp cho tôi một miếng thịt viên, nhẹ nhàng đặt vào bát tôi. Tống Như Ý thấy vậy, bèn nói:

“Thiếu gia và vị này có vẻ thật thân thiết. Không biết vị này là…?”

“Đây là Tử Mạc.” Tôi ăn miếng thịt viên, đáp. Cũng không có ý giải thích gì sau đó.

Tử Mạc nhìn Tống Như Ý, lại nhìn tôi. Thấy tôi không nói tiếp, cậu lại lặng lẽ ngồi ăn cơm. Ngược lại thì Như Ý có vẻ hơi khó chịu, nụ cười trên môi cũng trở nên gượng gạo hơn.

Hôm sau, đám tang đưa tiễn Khả Thu được tổ chức. Huyền Lãng bị tách ra khỏi mẹ, đầu đội khăn trắng, được đưa đến đứng phía sau tôi, ngay bên cạnh Tử Mạc. Suốt buổi làm lễ, tôi thấy phía sau mình yên ắng đến mức lạ kì. Tử Mạc bị câm thì cũng thôi, đây chẳng lẽ Huyền Lãng cũng bị câm nốt?

Tôi ngoái đầu nhìn, vừa vặn bắt gặp cảnh đứa bé năm tuổi đứng co tròn lại thành một cục. Mặt mũi Huyền Lãng tái mét lại, hai mắt nhìn chằm chằm xuống mặt đất. Nếu tinh ý nhìn kĩ hơn sẽ thấy, nó còn đang run bần bật. Thầy cúng gõ xuống một tiếng chuông, Huyền Lãng giật bắn người, càng kinh hoảng co rụt người vào hơn nữa. Tôi khó hiểu nhìn nó, lại liếc nhìn Tử Mạc. Tử Mạc lắc đầu, vẻ mặt vô tội, rõ ràng cũng không hiểu tại sao.

Buổi lễ kết thúc, tôi và Lâm tiên sinh đứng tiễn chào quan khách. Tử Mạc theo sát tôi không rời, Huyền Lãng cũng chẳng còn cách nào khác mà đi theo sau. Đợi đến khi vãn người, tôi mới nói với Tử Mạc:

“Ngươi đưa tiểu công tử về tiểu viện của Tống Như Ý nghỉ ngơi trước đi.”

Tử Mạc gật đầu, cúi xuống đưa tay ra với Huyền Lãng. Huyền Lãng chần chừ, toan đưa tay ra nắm lại, nhưng nghĩ thế nào mà lại rụt tay lại, cuống quýt vò chặt ống tay áo rộng. Tử Mạc không cưỡng ép, ra dấu mời, bấy giờ Huyền Lãng mới bước theo sau.

Rất lâu sau, tới gần lúc dùng bữa tối, Tử Mạc mới trở lại với tôi. Vẻ mặt cậu mang đầy sự băn khoăn, dường như có tâm sự. Hôm nay làm lễ, tôi không đến nhà ăn mà ở lại viện riêng của mình mà dùng bữa. Thấy Tử Mạc như vậy, tôi mới rót một cốc nước qua, để trước mặt cậu, lại hỏi:

“Đã có chuyện gì?”

Tử Mạc nhìn tôi, ngẫm nghĩ một chút, sau đó mang hộp cát tới, viết viết:

[Chủ nhân, Tống Như Ý có chút không bình thường…]

Tôi gật đầu. Nàng ta mang linh hồn đến từ thế giới khác, cũng như tôi, đương nhiên sẽ không bình thường. Nhưng tôi vẫn hỏi:

“Như nào?”

Tử Mạc viết rồi lại xoá, mãi sau mới ghi ra từng câu:

[Lúc đưa tiểu thiếu gia về, Tống nương đang đập đồ. Nàng ta đập nhiều đồ lắm, ta nhìn thấy có mảnh sứ dưới chân giường…]

[Ánh mắt nàng ta nhìn tiểu thiếu chủ cũng có chút kì lạ… Ta không biết phải nói như nào, nhưng không giống như đại chủ mẫu nhìn chủ nhân đâu.]

[Sau khi ra ngoài, ta có nghe thấy tiếng khóc của Tống nương nên ta ở lại chờ. Ta… Hình như có nghe thấy tiếng vải vóc bị xé rách, sau đó là tiếng thiếu chủ khóc.]

[Nhưng sau đó ta không nghe thấy gì nữa.]

Là bạo hành con cái sao?... Tôi thoáng trầm tư, sau đó theo thói quen xoa đầu Tử Mạc, khích lệ:

“Được rồi, ta đã biết. Làm tốt lắm.”