Quyển 6 (Thế giới thứ sáu) - Chương 6: Xuân qua thu đến

Tử Mạc và tôi như hình với bóng. Có lẽ kiếp này đã trải qua biến cố quá lớn từ những năm tháng đầu đời khiến cho cậu trưởng thành sớm hơn rất nhiều. Rõ ràng nhỏ hơn tôi một tuổi, nhưng cậu lại chăm sóc cho tôi rất cẩn thận. Mới đầu ai cũng cười nhạo rằng một thằng nhóc gầy gò xấu xí như cậu thì có thể làm được cái gì cho tôi. Nhưng xuân qua thu đến, cậu vẫn cẩn thận kề cận, chưa từng sai sót lấy một lần.

“Tử Mạc vào đây, cùng ngồi học với ta.” Tôi cắt ngang lời tiên sinh, ghé qua khung cửa sổ, cúi đầu cười với đứa trẻ đang lén lút nghe giảng.

Tử Mạc giật thót mình, vội vàng xua tay. Tôi nghiêng đầu cười với người ngồi trước mặt mình, “Tiên sinh, ngài sẽ không phiền lòng với đứa trẻ này của ta như những người trước chứ?”

Lâm tiên sinh là người trẻ tuổi, nhưng cũng rất khôn khéo. Anh ta phản ứng rất nhanh, cũng rất hào phóng:

“Thi thư tại thủ, cẩm tú tại tâm(*). Cớ gì ta lại có thể từ chối một người có lòng như thế được đây?”

(*chỉ sĩ tử chăm chỉ học hành, lại có tấm lòng sáng trong, phẩm cách đáng quý)

Những người thầy trước đó từng bị chọc tức bởi hành vi này của tôi. Trong mắt kẻ sĩ, một nô tài có thân phận phức tạp như Tử Mạc không xứng đáng ngồi nghe họ giảng dạy. Thế nên lần này bất ngờ được chấp nhận như vậy, đôi mắt hổ phách long lanh của Tử Mạc nhanh chóng ngập trong hơi nước. Tôi mỉm cười, cụp mi mắt, tự tay kê cho cậu cái đệm bên cạnh mình. Lâm tiên sinh làm như không thấy hành động đấy, bình tĩnh giảng dạy một bài mới.

Tử Mạc không dám dùng giấy bút tôi đưa cho, chỉ dè dặt dùng tay thấm vào nước, lặng lẽ viết từng nét chữ lên mặt bàn. Tôi thoáng nhìn, có vẻ như trước đó ở nhà, cậu đã từng được học hành và học chữ qua. Kết thúc buổi học, tôi sai người đi làm một hộp gỗ đựng cát mịn mang tới, lại tự mình chọn một chiếc que gỗ đã mài mịn cầm vừa tay đưa cho cậu.

“Từ giờ luyện viết chữ thì viết lên đây, sách vở ghi chép lại không nhớ ở đâu thì lấy của ta cùng xem chung.”

Cậu sững sờ ôm lấy hộp cát vào lòng, nhìn tôi, lại nhìn đồ vật trong tay. Mãi sau, ngón tay nhỏ xinh run rẩy kéo lên trên cát, nhưng kéo mãi cũng không ra nổi một chữ. Tôi xoa đầu cậu, không nói một lời.

Theo thời gian, Tử Mạc ngày càng bộc lộ tư chất trác tuyệt hơn người, học một hiểu mười. Đối với sự thông tuệ của cậu, Lâm tiên sinh càng ngắm nhìn lại càng luyến tiếc:

“Đúng là gươm quý chặt củi mục, phí của trời!”

Có Tử Mạc bầu bạn bên cạnh, tôi có cảm giác thời gian trôi qua cũng không chậm lắm. Bẵng cái, đã ba năm trôi qua.

Dịch bệnh từ bên ngoài một lần nữa lan đến kinh thành. Triều đình nhanh chóng điều quân đi kiểm soát tình hình cũng như yêu cầu bên thái y viện nghiên cứu điều phối thuốc đặc trị. Một nửa số người trong Tống phủ cũng dính dịch, Khả Thu với chút sức lực cuối cùng, yêu cầu tất cả những người chưa nhiễm bệnh rời đến khu vực riêng biệt trong phủ, lại chủ động để lại di thư cùng các loại giấy tờ sổ sách quan trọng cho tôi trong từ đường Tống phủ. Đợi đến khi triều đình điều chế được thuốc dược và cho người phân phối ra khắp nơi, mẹ tôi cũng đã nằm xuống, vĩnh viễn ngủ say.

Dịch bệnh được dẹp xuống. Xác của những người dính bệnh thậm chí không được chôn cất như bình thường, mà đều được khiêng đi đốt ở một nơi tập trung bên ngoài kinh thành. Tôi cài thẻ bài khắc chữ đại diện cho thân phận gia chủ của Tống gia lên hông, còn chưa làm phát tang thì đã có một đống người họ hàng xa thân thích kéo đến.

“Thiếu gia năm nay mới 8 tuổi, nhỏ như vậy, rất cần có người hữu ích trợ lực bên cạnh.”

“Thiếu gia, thúc tuy già rồi, nhưng con cháu ta cũng là huynh đệ của ngài, đều là những đứa rất thông minh sáng dạ. Ngài xem, bên phường vải nhiều việc như thế, một mình ngài làm sao mà làm xuể…”

“Thiếu gia, thiếu gia, sổ sách tính toán khó khăn lắm, ngài cứ để ta được phụ giúp ngài. Ta đã làm chưởng quỹ cho Đại Bảo quán mấy năm nay rồi…”

Tôi ung dung đặt tách trà xuống mặt bàn, bình tĩnh mỉm cười:

“Cảm ơn chư vị thúc bá đã nhiệt tình thành tâm suy nghĩ cho ta. Tuy Tống Uẩn ta còn nhỏ tuổi thật, nhưng chút việc nhỏ như vậy không thể phiền tới chư vị thúc bá được. Mẫu thân ta lúc còn tại thế cũng đã sắp xếp đâu ra đó rồi.”

Đoạn, tôi nhìn bầu trời bên ngoài, cười nói:

“Thời gian đã không còn sớm, một lần nữa, Tống Uẩn ta xin cảm tạ các vị đã ghé qua tệ xá.”

Nhìn đám người hậm hực bỏ đi, Tử Mạc mặt hằm hằm bê chậu nước ra ngoài đại sảnh, ào một tiếng, dội ướt mặt sân trước. Tôi nhìn theo ra ngoài, chợt nhớ ra một chuyện, lại căn dặn quản gia:

“Điền thúc, tình hình tỷ tỷ của ta ở điền trang thế nào rồi?”

“Thưa chủ nhân, Như Ý tiểu thư và tiểu thiếu gia vẫn mạnh khoẻ ạ.” Quản gia cúi người, cung kính đáp, “Ở điền trang rất an toàn, đến giờ vẫn chưa có ai dính dịch bệnh cả.”

Tiểu thiếu gia? Tôi thoáng trầm tư. Khả Thu ra đi quá đột ngột, những thứ người ghi chép và căn dặn để lại đều là những chuyện quan trọng đến Tống gia và thương nghiệp gia sản, có lẽ người cũng không còn nhớ tới cô con gái nuôi Hoa Như Ý năm nào thật. Bẵng đi mấy năm, hoá ra cái thai đó là con trai.

“Ngày mai phát tang đưa tiễn mẫu thân ta thì cho người về đón tỷ tỷ cùng chất tử của ta lên luôn đi.”

Quản gia nhận lệnh, lập tức rời đi.