Năm tôi lên năm, nhũ mẫu xin nghỉ việc để về quê dưỡng già. Trước khi bà đi, mẹ để tôi lựa chọn một người hầu thân cận trong lứa người mới tới, và nhũ mẫu sẽ phải đào tạo kẻ đó cho đến khi hắn học thuộc các thói quen của tôi.
Mùa thu, cây phong thay hàng lá đỏ. Tôi chẳng thể rời mắt nổi đứa trẻ có đôi mắt màu hổ phách trong suốt sáng ngời ấy. Trong đám trẻ được mua về, cậu gầy gò và nhỏ thó, bé thọt lỏm đứng giữa hàng người. Thoạt nhìn, có vẻ như còn ít tuổi hơn cả tôi bây giờ.
“Ta muốn đứa trẻ đó.” Chỉ vào cậu, tôi nói với quản gia.
Quan gia nhìn theo hướng tay tôi, thoáng ngẩn ra, rồi vội nói:
“Thiếu gia, có lẽ đã có chút nhầm lẫn. Nó vốn dĩ không đủ tư cách để phục vụ ngài, để nô tài cho người kéo nó xuống.”
“Không cần, ta chỉ muốn đứa trẻ đó.” Tôi nghiêm nghị lắc đầu.
Thấy tôi cương quyết, quản gia thoáng khó xử, rồi đành nhanh chóng sắp xếp. Cậu được kéo đến trước mặt tôi. Không một chút khúm núm, cậu hiên ngang nhìn thẳng vào tôi.
“Láo toét, còn không mau cúi đầu xuống!” Gia đinh đứng phía sau quát một tiếng.
Tôi ra hiệu, kẻ đó bèn dừng lại. Đoạn, tôi đi xuống bậc thềm, đứng đối diện với cậu:
“Ngươi tên gì?”
Quản gia thoáng lúng túng, nhưng ông ta còn chưa kịp nói, cậu đã há to miệng, để lộ một chiếc lưỡi chỉ còn lại một nửa. Quản gia cho người lui đi hết, sau đó mới cúi người nói nhỏ bên tai tôi:
“Thiếu gia, thằng nhóc này là hậu duệ của vị thái phó đó đó. Cái vị mà cấu kết với Viễn Nam vương gia mưu tính việc tày đình ấy…”
Tôi chợt nhớ cách đây không lâu, tiên sinh dạy mình cũng có nói qua về thời cuộc. Đương kim hoàng đế sức khoẻ đã yếu kém, trong triều chia làm nhiều phe cánh, cha tôi vì chọn sai phe mà cũng rớt đài… Nhìn vào đứa trẻ trước mắt, tôi mỉm cười:
“Nếu vậy thì từ nay, ngươi sẽ là Tử Mạc.”
Thoạt đầu, đối với sự hiện diện của Tử Mạc, mẹ tôi có chút không hài lòng. Trên bàn ăn chỉ có hai mẹ con, người đã nhỏ giọng bên tai trách cứ tôi:
“Nó là nam nhân, sao con lại hồ đồ như thế?”
Tôi nhấc đôi đũa ngọc nghiêm chỉnh đáp:
“Mẫu thân, con cũng là nam nhân. Nếu hầu cận của con là một nữ tì, hài tử của mẫu thân sẽ thành cái hạng gì?”
Thấy tôi cương quyết, nói cũng có lý, dù Khả Thu có chút lăn tăn nhưng cũng đành chấp nhận lặng im.
Sau khi đào tạo xong ở chỗ nhũ mẫu, Tử Mạc nhanh chóng trở về bên cạnh tôi, theo sát không rời. Ngay cả khi tôi tắm rửa vệ sinh, cậu cũng nghiêm túc đứng trực canh gác ở bên ngoài.
Người vυ" già cáo lão hồi hương, chẳng mấy ngày sau đã có tin báo tử truyền đến Tống phủ. Người ta báo trên đường về quê, bà gặp cướp, bị bọn cướp gϊếŧ chết. Mẹ tôi nghe xong tin báo, cho kẻ báo tin vài đồng bạc, sau đó an tâm tiễn khách. Tôi nhìn Tử Mạc đang run người đứng sau mình, lại xoa đầu cậu mà nhẹ nhàng dặn dò:
“Chỉ cần một ngày còn là người của ta thì ngươi sẽ không chết đâu.”