Năm tôi lên hai, cha bỏ mạng trong khi được triều đình điều đi giám sát công trình trị thuỷ ở phía Nam. Họ nói, nước xiết cuốn trôi người, không tìm thấy thi thể, chỉ tìm được một tấm thẻ bài bằng gỗ đàn hương, khắc một chữ Tống trong đống bùn đất. Triều đình bên trên ban chiếu truy phong tử vì công, nhưng người có lòng đều hiểu thấu, cha chết vì đã chọn sai phe, chết vì đã nghe được, thấy được quá nhiều điều không nên nghe, không nên thấy. Cái chết của ông chỉ được tổ chức với một cái quan tài trống không lạnh ngắt.
Lần này mẹ tôi không còn khóc, nhưng thoạt nhìn, trông người còn tuyệt vọng hơn cả khi Tống Lạc Lạc tạ thế. Khả Thu còn trẻ, lại rất đẹp, gia đình bên ngoại là thương hộ buôn lụa lớn nhất kinh thành. Để tránh điều tiếng, người quyết tâm cắt đứt mọi giao du với bên ngoài, tập trung vào việc đào tạo và bồi dưỡng cho tôi. Người cắt giảm một nửa gia nhân trong Tống phủ, sắp xếp lại nhân lực, xử lý sản nghiệp, lại chuẩn bị công cuộc tìm thầy giỏi đến nhà dạy tôi. Đến khi người nhớ ra Tống Như Ý, thì nàng ta cũng đã dính bầu. Năm ấy, tôi ba tuổi.
Tôi đứng sau tấm bình phong, nghiêng đầu lắng tai nghe. Dù Khả Thu đã căn dặn tôi không được theo người vào hậu viện phía sau, nhưng tôi vẫn lén đi, vì tiếng khóc than cất lên từ nơi này đặc biệt rõ ràng.
Tống Như Ý đang quỳ giữa sân, váy vóc mùa hè không che đi nổi cái bụng tròn to lên trông thấy. Gió hạ thổi mang theo nhiệt độ oi bức, lá rời cành quét xoèn xoẹt dưới chân bà vυ" đứng cạnh. Mẹ tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ được kê bên hiên nhà, tay cầm tách trà đã cạn, ánh mắt chẳng còn dịu dàng như mọi hôm.
“Con nói lại lần nữa, cha đứa trẻ trong bụng con là ai?” Giọng mẹ rất nhỏ nhẹ, nhưng mỗi chữ rơi vào tai người đều nặng như đá.
Tống Như Ý không ngẩng đầu, hai vai run lên từng đợt như sắp ngất:
“Con không muốn bỏ nó… Con đã định đi cùng hắn, nhưng hắn, hắn bỏ con lại… Con xin mẫu thân, xin người… Con xin người tha mạng cho chúng con…”
Khả Thu cười rất nhẹ, như gió đầu thu lướt qua ngói lạnh. Người không nói một lời. Bà vυ" già đứng sau lập tức vung tay tát qua, cay nghiệt quát mắng:
“Đúng là không biết thân biết phận! Cho ngươi phụ lòng phu nhân này!!! Ngu dốt, không có giáo dưỡng! Ngươi phụ uổng công sức của phu nhân, ngươi làm mất mặt Tống gia, loại thân gái lẳиɠ ɭơ ti tiện như ngươi xứng đáng bị đem bỏ vào l*иg heo thả trôi sông!”
Như Ý đưa tay che đầu, thê thảm gào lên:
“Mẫu thân, không được! Con xin người! Con trót dại! Xin người hãy nể tình con mấy năm nay… Đúng rồi, là nhờ vía của con mà thiếu gia mới khoẻ mạnh như vậy… Con xin người, con xin người tha mạng cho con… Xin người, xin hãy vì Tống gia, vì đại nhân trên trời, vì thiếu gia mà tích đức, xin đừng gϊếŧ con, đừng gϊếŧ đứa trẻ này!”
Bà vυ" tức mình phỉ nhổ, còn muốn hung hăng đánh nàng ta thêm mấy cái, liền bị Khả Thu giơ tay ra hiệu cản lại.
Tiếng khóc tắt hẳn, chỉ còn tiếng gió rít qua hành lang trống.
“Ngươi nói đúng… Ta phải tích đức cho phu quân, cho hài tử của ta.” Một khoảng lặng trôi qua, Khả Thu lạnh nhạt cất lời, “Thế nhưng, đứa trẻ ấy không được phép tồn tại dưới tên Tống phủ. Nhưng ta sẽ giữ nó lại, trong bóng tối… Uẩn của ta không thể gánh tội nghiệt của người khác được.”
Đoạn, như đã hạ quyết định, mẹ tôi ra lệnh:
“Người đâu, sắp xếp đưa tiểu thư đến điền trang phía Bắc dưỡng bệnh, tuyệt đối chăm sóc cho nàng kĩ càng chu đáo, đừng để bất kì ai bên ngoài tới quấy rầy tiểu thư dưỡng bệnh.”
Cứ thế, bóng dáng nhỏ bé của Tống Như Ý bị kéo đi trôi xa, xa mãi.