- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Xuyên Nhanh
- Phía Bên Kia Cánh Cửa
- Quyển 6 (Thế giới thứ sáu) - Chương 30: Ác mộng đêm dài (2)
Phía Bên Kia Cánh Cửa
Quyển 6 (Thế giới thứ sáu) - Chương 30: Ác mộng đêm dài (2)
“Thôi, đã đành thế rồi, còn người là còn của.” Lương đại bá phất tay, “Hôm nay mà không kiếm được đồ ăn là khổ rồi đấy!”
Thế nhưng nhìn bên dưới nước vẫn chảy xiết, ông cũng chẳng cười nổi, đành nói:
“Mà bỏ đi, chịu đói thêm một, hai hôm, cũng không chết được. Đợi nước rút đi, nước rút mới đi tìm thứ gì bỏ bụng được…”
Đợi đến khi tôi vừa về, Huyền Lãng tranh thủ đi vệ sinh, sau khi trở về lại nhất quyết dính chặt lấy người tôi, chẳng chịu rời nửa bước. Xung quanh có mấy người tò mò nhìn qua, nhưng biết tôi là học trò, lại có công báo lũ, bọn họ lại né tránh nhìn sang chỗ khác.
Đêm thứ hai này trôi qua càng thêm khó khăn hơn. Tiếng bụng réo đói, tiếng trẻ con khóc vang lên không ngừng. Có người trong cơn sống lại, nhớ tới những người mất tích, lại nén giọng nghẹn ngào nấc. Một đêm trước ngấm mưa, ai không khoẻ liền dần đổ bệnh.
Sang đến sáng sớm ngày thứ ba. Mây tan. Ánh nắng đầu tiên chiếu xuống mặt đất, nhợt nhạt như da người bệnh. Gió khô hẳn, lạnh buốt. Nước đã rút dần, người trong miếu ra ngoài nhiều hơn, phạm vi đi lại cũng xa hơn. Ai nấy đều lảo đảo, một bước chân lún đến nửa ống quần, bùn lầy đặc quánh.
Nơi phía xa, ruộng đồng vẫn là một biển nước mênh mông. Cây cối ngã rạp, hoang cảnh tiêu điều. Trên những cành cây cao, rơm rạ, áo quần, có cả xác động vật mắc vào, rối tung. Không ai khóc nổi nữa.
Đầu buổi chiều, nước rút sâu hơn. Từng đợt bùn theo dòng trôi xuống, để lại những dấu vết rãnh nứt ngoằn ngoèo như những vết thương. Mặt trời nghiêng chiếu vào mảng nước đυ.c đỏ ngầu, hắt lên ánh vàng lạnh lẽo.
Chẳng còn chỗ để về, người trong làng quyết định đi tìm kiếm, gom vật tư, lại đốt thêm lửa, nhóm trại bên cửa miếu hoang. Lửa lớn hơn đêm trước, nhưng khói đen kịt, nồng mùi củi ướt.
Huyền Lãng ở lại phụ giúp mọi người dọn dẹp chỗ cắm trại, còn tôi cùng Lương đại bá, Lương Mạnh và một vài người đàn ông khoẻ mạnh có kinh nghiệm khác đi quanh sườn đồi, đếm số nhà còn sót lại. Những người sống sót cũng bắt đầu đi tìm dấu vết của những kẻ mất tích.
Không ai dám nói, nhưng trong mắt ai cũng có chung một thứ. Nỗi sợ. Không phải sợ nước, mà sợ cái khoảng trống lặng lẽ sau nó.
Có mấy người bắt được vài con cá, đem về san đều ra, chia nhau mỗi người một chút để cầm cự. Tôi không ăn, cũng không muốn ăn, nên đem phần của mình tới trước mặt Huyền Lãng. Hắn thấy tôi không ăn, cũng nhất quyết không ăn. Hết cách, tôi chia sẻ đồ ăn của chúng tôi cho mấy đứa trẻ nhà họ Lương.
Sang đến sáng ngày thứ tư. Nước rút đi hẳn, để lại một thế giới hoàn toàn khác. Sau khi uống vài ngụm nước mưa đun sôi để nguội để cầm cự, tôi và Huyền Lãng gia nhập đoàn người khoẻ mạnh lội bùn đi xuống. Bao tử rỗng tuếch đã thôi quặn đau, cơ thể vì tập trung đốt cháy mỡ dư để có năng lượng mà càng thêm tỉnh táo. Tôi vân vê đầu ngón tay, quay qua nhìn Huyền Lãng, mới nhận thấy hắn đến tận bây giờ cũng chưa từng kêu ca câu nào.
Bùn đen phủ lên cả thôn như một tấm vải liệm cũ nát. Vài con trâu chết nằm nghiêng, xác trương phồng, ruồi vo ve. Mùi tanh lẫn mùi cỏ thối hăng hắc trong gió.
Người trong làng đi khắp nơi, kẻ tìm người, người dựng lại mái, gọi nhau khàn cả giọng. Vài ba cái xác được tìm thấy lẫn trong đống đất bùn, tiếng người ai oán khóc than vang dọc đầu thôn. Trưởng làng chia đội ra, ông cùng vài vị già làng đi kiểm kê lại nhân khẩu, tìm kiếm thêm người mất tích khác. Đàn ông trưởng thành cùng đa số thanh niên ở lại làng sửa chữa và dọn dẹp. Tôi gấp tay áo, cùng Huyền Lãng và số ít thanh niên còn lại theo Lương Mạnh lên thượng nguồn xem xét nguyên nhân sạt lở và lũ quét.
Đường núi trơn trượt, vết đất sạt còn mới, cây đổ chồng chất như tầng tầng xương gãy. Huyền Lãng theo sát tôi, mặt lấm lem vì trước đó vừa phải dọn đất bùn, nhưng bước chân vững vàng lại kiên định. Ánh mắt hắn giờ đây vừa sáng vừa lặng như hắc thạch dưới ánh trăng, chẳng khác nào cậu thiếu niên đã lớn sau một đêm.
Càng lên cao, dấu vết lũ và đất cát xói mòn càng rõ. Phạm vi lũ quét khá rộng, tôi và nhóm Lương Mạnh chia nhau ra xem xét. Tôi lần dọc theo hướng Tây, càng đi càng thấy rõ những tảng đá to bằng nửa căn nhà bị cuốn trôi xuống khe. Mấy gốc cổ thụ bật rễ, để lộ lòng đất bị moi rỗng.
Tại sao lại có dấu tích kì lạ như vậy?
Tôi cúi xuống, chạm tay vào đất bùn, lại xem xét những khoảng đất bị đào rỗng kia. Khoé mắt liếc thấy dưới gốc cây cổ thụ có thứ gì đó. Tôi nhặt lên, chỉ thấy một mảnh gỗ dày, trên đó khắc một kí hiệu hình vuông, rất nhỏ, nhưng cũng rất sâu, lại vuông vức. Ẩn trong đường nét có lông vũ và ngọn giáo. Kí hiệu này, trên quân kỳ của ‘Trấn quân’ Trần tướng cũng có.
Huyền Lãng cẩn thận gạt bùn quanh chỗ đó, rồi nhìn tôi:
“Cữu cữu, chỗ đất này hình như bị người ta đắp lên. Nước ở đầu bên kia bị chặn lại, mới đổ hết qua đây…”
Quả thật, sườn núi này rất kì lạ.
Đất được nện cứng như tường, lại có dấu ván gỗ từng được cắm ngang, một đầu ra bên kia của suối bị đá tảng đè chặt, vết sụp vỡ này cùng áp lực của mưa gây xói mòn đất, khiến nước ào xuống phía thôn làng.
Tôi đưa mắt nhìn quanh, thấy giữa đống cây gãy, in sâu dưới đất lờ mờ có thể thấy dấu bánh xe hằn. Dựa vào đường nét loại bánh thì đây là loại xe quân dụng chuyên chở, không phải xe dân buôn.
Lẫn trong mùi đất ẩm và mùi bùn tanh, còn có một thứ mùi gì đó hơi ngai ngái… Tôi tìm kiếm cẩn thận trong mấy cái gốc cây được đánh dấu kín đáo, thế mà thật sự thấy một vài mảnh vảy giáp lẫn trong đất. Dưới ánh sáng buổi sớm, đường thêu ở mặt vải trong mảnh vảy giáp có màu đỏ tía hiện lên rất rõ ràng, đây là đặc trưng của đội hậu cần quân Trần Hiển.
Tim tôi chợt thắt lại. Cơn lũ này không phải do trời giáng xuống…
Gió thổi qua rừng, tiếng cây nghiến ken két. Một con chim sà xuống rồi bay vọt lên, tiếng kêu xé ngang không trung.
“Xuống núi thôi.” Tôi cất vật chứng vào trong ống tay áo, bình tĩnh nói, “Bên này có dấu hiệu có người dùng đá chặn suối, phải báo về dân làng, tra xem gần đây có ai kì lạ đi ngang qua làng không…”
Huyền Lãng nhìn tôi, im lặng gật đầu. Tôi xoay người bước đi, mang theo trong lòng mối nghi ngờ đã hóa thành mũi dao, ẩn trong bùn đất, sắc lạnh đến tận tim.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Xuyên Nhanh
- Phía Bên Kia Cánh Cửa
- Quyển 6 (Thế giới thứ sáu) - Chương 30: Ác mộng đêm dài (2)