Quyển 6 (Thế giới thứ sáu) - Chương 3: Tống Như Ý

Chẳng bao lâu sau, Hoa Như Ý được đón vào phủ. Sau khi làm lễ với gia tiên, nàng ta được đổi sang họ Tống.

“Như Ý, đây là Tống Uẩn, đích tôn của Tống gia ta.”

Theo lời tổ mẫu, Như Ý được dắt đến trước mặt tôi, bấy giờ tôi mới thấy rõ gương mặt của nàng ta. Không giống như cô bé đến từ thôn quê, làn da của nàng ta trắng hồng như thoa phấn. Mặt hơi tròn, tóc thắt bím hai bên. Không quá xinh đẹp, nhưng lại khá khả ái ưa nhìn, đôi mắt đào hoa hơi ướt tràn ngập sự tò mò dừng lại trên mặt tôi.

Ngay khi tổ mẫu vừa dứt câu đích tôn của Tống gia, tôi tinh ý nhận ra một thoáng bài xích bỗng loé lên trong đôi mắt ướt ấy. Trong dòng chảy năng lượng chung của không gian bỗng nhiên bị dao động. Sự nhiễu sóng rõ ràng là đến từ Hoa Như Ý, lúc này đã là Tống Như Ý.

Tống Như Ý chớp mắt, tươi cười:

“Xin chào, em trai. Từ giờ trở đi hãy để ta được bảo vệ em.”

Thời gian đầu, Tống Như Ý quả thật nói được làm được. Trừ việc vệ sinh cá nhân của tôi là tuyệt mật chỉ có một mình thân nhũ mẫu phụ trách ra, thì hầu hết Tống Như Ý đều theo sát và chăm sóc tôi. Dù sao nàng ta vẫn còn là một đứa trẻ, nên sau khi quen thân dần, nàng ta cũng thả lỏng sự cảnh giác mà vừa chơi đùa, vừa kể chuyện bâng quơ cho tôi nghe.

“Tống Uẩn, ngươi biết không, thật ra ta không phải là người nơi này. Hoa Như Ý kia vốn dĩ chết rồi. Mà ta cũng thế. Rõ ràng khi đó ta cũng chết rồi, mà không hiểu sao khi mở mắt ra, đã thấy mình ở đây.”

“Chỗ này cái gì cũng bất tiện. Ngươi chẳng biết đâu, nhất là cái nhà vệ sinh ấy. Ở Tống phủ này còn đỡ, chứ nhà xí ở cái thôn quê đó đúng là địa ngục! Ôi, chẳng mấy năm nữa khi cơ thể này có kinh nguyệt đến, chắc đến lúc ấy lại còn khổ nữa.”

“Tống Uẩn, số ngươi thật là sướиɠ. Sinh ra trong nhà họ Tống, cụ nội, ông nội, đến cha cũng đều làm quan. Nhà mẹ ruột thì là hộ phú thương kinh doanh lụa lớn nhất kinh thành, lại còn sinh ra là con trai. Haizzz, phận nữ nhi thì sao chứ? Không có nữ nhân thì nam nhân các người chui ra từ đâu được chứ?”

“Không biết những người đó có ân hận khi thấy xác của ta không… Cứ bảo ta đọc ngôn tình nhiều bị lậm đi, chẳng phải bây giờ ta đã ở đây sao?”

“Có khi nào ta là nữ chính không? Đúng rồi! Tống gia, Sơn Hà quốc, Tống Như Ý? Chẳng phải chính là nữ chính trong bộ truyện ngọt sủng nổi tiếng ra mắt vào mùa hè năm ngoái đó sao?! Trời đất ơi, ta chính là nữ chính!”

Tôi gặm con thỏ bông trong tay, bình tĩnh yên ắng nhìn cô gái nhỏ đang vui sướиɠ nhảy nhót trước mặt mình. Hừm, thời kì mọc răng này đúng thật là khó chịu mà.

“Tuy rằng xuyên vào thân xác mới 10 tuổi này có chút bất tiện, nhưng không sao cả, ta có đủ kinh nghiệm để chuẩn bị cho tương lai rồi!” Như Ý bế xốc tôi lên, cười lớn. Rồi lại như sợ nhũ mẫu ở phòng bên nghe thấy, nàng ta hạ giọng thầm thì như tự kỷ với tôi, “Ta nhớ gần hết các chi tiết chính quan trọng đấy! Ta nhớ là nam chính thời điểm tới sẽ gặp nạn ở gần đây. Ta phải cứu chàng trước, sẽ bớt đi một khâu nhận nhầm người của chàng. Ta không thể để nữ phụ kịp lên sàn được!”

Thời gian này tôi bắt đầu khoẻ mạnh hơn, nhưng sức khoẻ của tổ mẫu lại ngày một xuống dốc. Mẹ cùng nhũ mẫu đưa tôi đến viện của bà nhiều hơn, và số lần bà ôm tôi, mê sảng nói mớ cũng ngày một tăng lên. Cả một đời lo nghĩ cho Tống gia, để rồi những ngày cuối đời, bà không ngừng gọi tên cha mẹ ruột, gọi tên em trai, em gái thân yêu của bà. Người hầu bàn tán điều này thật không hợp quy củ. Lời đến bên tai của mẹ tôi, người chẳng nói chẳng rằng, đánh phạt thật nặng rồi đem bán hết đám tôi tớ ấy đi.

Khi tôi tròn một tuổi, tổ mẫu qua đời. Cha tôi bị cuốn vào trận chiến phe phái trong triều, mẹ tôi tất bật ngược xuôi thu vén cho mấy trăm người trong Tống phủ. Ngay cả tôi cũng chỉ có người nhũ mẫu già bị câm chăm sóc. Chẳng còn mấy ai để ý tới nghĩa nữ Tống Như Ý nữa.