Mưa kéo dài suốt ba ngày, nước mưa dồn xuống các khe suối, đổ về con sông lớn chảy quanh thôn làng. Bùn đất từ núi trôi xuống làm con sông càng thêm đυ.c ngầu. Đêm thứ ba, lòng tôi cứ mãi thấp thỏm không yên, cũng chẳng rõ năng lượng của mình đang hỗn loạn hay năng lượng chung trong không gian đang hỗn loạn.
Tôi ngồi bên mái hiên, nhìn sắc trời đen kịt sầm sì, chợt nhận thấy phía dãy núi xa xa… cây cối lay động dữ dội, đất đá rơi ầm ầm như tiếng sấm. Chẳng kịp nghĩ gì, tôi bật dậy, lao vào phòng ngủ, kéo theo Huyền Lãng đang ngơ ngác chạy vọt ra hô hoán:
“Lũ quét! Có lũ quét! Sạt lở núi rồi, chạy mau!!!”
Mọi người bấy giờ mới như được đánh thức.
“Lạc đệ, tới miếu hoang, miếu hoang bên ngoài! Hai người các ngươi theo sát chúng ta!” Vợ chồng nhà họ Lương phản ứng cũng rất nhanh, vừa nhanh chóng ôm con tháo chạy, vừa hét lên để báo cho tôi.
Người trong làng chẳng ai kịp mang theo đồ đạc, chồng bế mẹ cha già, vợ bế đàn con thơ, người người nháo nhào cuống cuồng lao ra ngoài. Hầu hết mọi người đều có cùng đích đến, ai cũng kháo nhau mau chạy tới nơi an toàn. Phía sau, tiếng nước gầm rú ùa tới, ánh lửa đèn dầu bị gió hất tắt ngấm. Chỉ còn tiếng chân chạy dồn dập trên con đường tối mịt.
Tôi kéo theo Huyền Lãng sải bước chạy một cách khó khăn, cố gắng bám sát dân làng, bấp chấp mưa gió xối thẳng vào mình đau rát.
Bỗng chốc, một tảng bùn lớn từ triền núi sạt thẳng xuống chắn ngang đường. Tôi tuột tay ngã nhào. Huyền Lãng hoảng loạn muốn đỡ tôi, chân lại vấp phải rễ cây, cả người trượt dài xuống con suối bên cạnh đang cuồn cuộn.
“Huyền Lãng!”
Không kịp nghĩ, tôi lao tới, một tay chộp lấy cổ tay hắn,một tay bấu chặt vào rễ cây bùn đất. Dòng nước lạnh buốt xô tới như muốn nuốt chửng cả hai, như muốn cuốn phăng thân dưới của chúng tôi. Huyền Lãng trợn tròn mắt, bàn tay siết chặt lấy tay tôi, mặt tái mét. Tôi nghiến răng, lôi hết sức kéo hắn ngã ngửa lên bờ. Cả hai lăn nhào, bùn đất lấm lem, thở hồng hộc.
Trong thoáng chốc, hắn gập người, ôm chặt lấy cánh tay tôi, run rẩy như con chim non bị ướt cánh.
“Cữu cữu, cữu cữu…” giọng hắn khàn đặc.
Tôi xoa đầu hắn, gằn giọng:
“Đừng sợ. Ta ở đây.”
Không dám chần chừ, tôi kéo hắn đứng lên, cùng dân làng chạy băng qua gò đất, cuối cùng mới đến được miếu hoang.
Miếu hoang nằm chênh vênh ở nơi địa hình cao nhất, ngay giữa nơi đồng ruộng ngập trắng. Đường đi lên miếu bùn đất lầy lội nhão nhoét, cây cối xung quanh thì ngả rạp vì gió. Nước xiết phía sau nhanh chóng ập tới. Có kẻ trở tay không kịp, trong đêm tối đã bị lũ dữ cuốn đi. Tiếng người hoảng hốt xé lòng gào lên, nhưng nước dữ quá, người đã kiệt sức, chẳng ai dám liều mình xuống cứu. Bàn tay tôi đang xách eo của Huyền Lãng càng thêm siết chặt. Tôi cắn răng nâng đỡ hắn, dắt díu nhau tiến thẳng về phía trước, nơi cửa miếu trên cao đang hé mở.
Miếu không quá lớn, bên trong tối om, chỉ có mùi ẩm và tro nhang cũ. Nhìn diện tích miếu nhỏ chật hẹp, nhân lúc còn chưa quá đông, tôi đỡ Huyền Lãng vào trong cùng của góc nhà. Nơi này có một lỗ nhỏ vừa đủ để một người bò qua, tuy hơi lạnh, mưa gió có thể tạt vào, nhưng rõ ràng cũng có thể là một lối thoát an toàn nếu như có biến cố bất đắc dĩ.
Tiếng bản lề kẽo kẹt vang động không ngừng. Dân làng chạy lũ kéo đến ngày một nhiều. Khoảng cách giữa người và người ngày càng thu hẹp lại. Cơ thể của Huyền Lãng chẳng còn ấm áp như những đêm trước. Tay chân hắn lạnh ngắt, toàn thân cũng run rẩy. Mỗi khi người bên cạnh cử động nhẹ, hắn lại run bắn lên. Trông hắn tội nghiệp như một con thú nhỏ. Hết cách, tôi dứt khoát ngồi tựa lưng vào tường, lại kéo Huyền Lãng ngồi vào trong lòng mình. Dù rằng cơ thể hắn đang trổ mã, chẳng còn quá nhỏ, nhưng tôi vẫn không nỡ mặc kệ hắn.
Tôi ôm chặt Huyền Lãng, để hắn tựa đầu vào trước ngực mình. Biết là tư thế này sẽ không thoải mái được, cả với hắn, cả với tôi, nhưng so với việc va chạm liên tục với người lạ bên cạnh thì như này hẳn là hắn sẽ dễ chịu hơn một chút. Thoạt đầu, Huyền Lãng thoáng cứng đờ người.
“Không sao đâu, là ta.” Tôi hạ giọng thì thầm trấn an.
Bấy giờ Huyền Lãng mới hoàn toàn an tĩnh. Đoạn, hắn choàng tay qua eo tôi, mặt vùi càng sâu hơn vào ngực tôi.
…Có phải hơi quá nguy hiểm không nhỉ? Tuy rằng hơi ướt, nhưng tôi vẫn còn mặc áo ngoài và áo khoác, liệu có bị lộ phần viền vải bó ngực không…
“Cữu cữu, ta sợ…” Huyền Lãng khàn giọng gọi nhỏ.
“...” Tôi thoáng im lặng, rồi vỗ nhẹ lên lưng hắn, “Sẽ không sao cả. Ta ở đây rồi.”
Bên ngoài, mưa vẫn đập ràn rạt lên mái ngói sụp. Người người mệt lả, tiếng nói chuyện rì rầm yếu ớt đôi lúc vang lên, rồi lại lắng xuống. Có những người chẳng chen được nổi vào bên trong miếu, chỉ đành khoác áo tơi, co quắp ngồi tựa vào nhau bên rìa ngoài hiên miếu. Đôi lúc sẽ có ánh chớp lóe sáng rọi qua, rơi xuống những đáy mắt chết lặng của dân làng. Tôi ôm người trong lòng, cũng chẳng rõ hắn đã ngủ hay chưa, chỉ lặng im nhìn ra ngoài nơi cửa hở.
Mưa vẫn rơi, rào rạt, bất tận.