Tôi không dùng bữa với nhà họ Lương, mà chỉ đơn giản ăn lương khô cho qua bữa. Chút gian khổ này so với bao thế giới trước của tôi thì vẫn tốt hơn nhiều. Chỉ là tôi cũng chẳng biết Huyền Lãng có nuốt trôi được không, nên lại xin nhà họ Lương chút nước ấm cho hắn dùng với lương khô. Hắn ôm bát nước trong lòng bàn tay một hồi, rồi kiên quyết bắt tôi uống trước mấy hớp, sau đó mới ngửa đầu tu ực phát hết sạch.
Gian phòng nhỏ tối om, chỉ có ngọn đèn dầu leo lắt hắt sáng. Huyền Lãng nhìn giường tre phủ đệm thô đã cũ, có chút bối rối nhìn tôi:
“Cữu cữu, hay là để ta nằm dưới đất…?”
Tôi túm lấy thằng nhóc:
“Ta không chê ngươi lớn nhanh, ngươi dám chê ta nằm trướng chỗ à?”
“Không, không, cữu cữu, ta nào dám có ý đó!”
“Vậy thì nằm lên, nhanh!”
Lần đầu tiên chứng kiến tôi thái độ, Huyền Lãng thoáng tròn mắt nhìn, sau đó cuống quýt leo lên giường, lại ngoan ngoãn nép vào một bên. Tôi tắt đèn dầu, mò mẫm tìm đường, tay vô tình chạm vào phần bắp thịt căng tràn. Huyền Lãng thoáng giật nảy mình, mà tôi cũng vội vàng rụt tay lại. Chừng một hồi, tôi im lặng yên vị vào chỗ nằm còn lại.
Không thể trách hắn được. Sang chấn tâm lý tuổi thơ của hắn quá lớn, có lẽ hắn vẫn cảm thấy sợ hãi khi đột ngột bị đυ.ng chạm chăng?… Chiếc giường hẹp đến mức vừa nằm nghiêng đã chạm vai người kia. Tôi nằm ngửa, ngay sát mép giường, trong lòng bỗng dâng lên sự thương cảm, nhưng cũng chẳng thể nói gì vì ngôn từ suông thôi sẽ chẳng bao giờ chạm được đến đối phương…
“Cữu cữu, mai chúng ta còn đi xa không?”
Tiếng gọi hơi khàn vì vỡ giọng của Huyền Lãng vang lên, kéo ý thức của tôi trở lại. Ngoại trừ Diệu Lăng, không một ai hay biết về chuyện tôi nhận lệnh đi biên giới điều tra chính sự. Tôi chỉ đơn giản nói rằng bản thân muốn đi chữa bệnh và nghỉ dưỡng bên ngoài, còn đâu giao phó lại công việc của Tống gia cho Lâm tiên sinh. Tôi đưa Huyền Lãng ra ngoài với lý do muốn đào tạo dạy dỗ hắn nên người, nên giờ đứa trẻ này vẫn không hỏi gì thì tôi mới thấy lạ lùng.
“Ừ. Vẫn phải đi khá xa đấy.” Tôi đáp.
Trong bóng đêm, giọng nói của Huyền Lãng dần nhỏ dần, âm cuối câu còn thoáng hơi run:
“…Thật xin lỗi, cữu cữu… Nếu ta không làm mất tiền, chắc ngài đã không phải chịu khổ vậy.”
Tôi im lặng một thoáng, rồi đưa tay vỗ lên cánh tay hắn:
“Đi đường gặp chuyện bất trắc là thường tình. Không cần tự trách.”
Chừng vài giây, hắn bỗng cười khe khẽ. Đoạn, hắn nghiêng người qua, dụi đầu vào vai tôi, nhỏ giọng thầm thì:
“Thật ra ta thấy cũng… không tệ lắm. Có thể được ở cùng ngài, ngủ một giường…”
Đứa trẻ này rốt cuộc đã thiếu thốn tình thương và sự chú ý đến mức nào chứ… Tôi thoáng cau mày, nhẹ nhàng kéo tấm chăn che kín vai hắn:
“Ngủ đi, mai phải xuất phát sớm rồi.”
Trong đêm tĩnh mịch, tiếng dế rả rích ngoài sân. Giường tre kẽo kẹt khẽ rung. Lần đầu tiên tôi nhận ra, quan hệ giữa tôi và Huyền Lãng dường như đã thay đổi đến nghiêng trời lệch đất. Tôi thật sự không thể ghét bỏ một Huyền Lãng như này được…
Sau một đêm chen chúc trong gian nhà tranh, ngay sáng hôm sau, trời bỗng đổ mưa xối xả. Ban đầu chỉ là những hạt mưa lất phất, rồi chẳng mấy chốc hóa thành từng tràng như trút. Đường đất nhanh chóng trở nên nhão nhét, lầy lội đến nỗi ngay cả xe bò cũng không đi nổi. Ngựa run cầm cập, chẳng ai dám nhận chở khách đường xa.
Tôi nhẩm tính trong lòng. Đường đi còn dài, nhưng cứ thế này e rằng sẽ bị kẹt lại nơi thôn nhỏ. Trong khi đó Huyền Lãng ngồi bên cửa, chống cằm, trông ra màn mưa trắng xóa. Vợ chồng nhà họ Lương thấy vậy cũng nhiệt tình giữ chúng tôi lại.
“Mưa to thế này khó mà đi được, mấy ngày này chờ tạnh mưa thì hai cậu cháu cứ ở lại đây, cứ tự nhiên đừng ngại nhé.”
“Làm phiền đại ca, đại tẩu quá.” Tôi cười.
Lương Mạnh phất tay, cười ha hả:
“Đừng ngại, đừng ngại. Mưa thế này chắc đến chiều là hết thôi.”
Thế nhưng trái với Lương Mạnh dự đoán, đến tận khi tối mịt mưa vẫn không có dấu hiệu sẽ dừng. Nhiệt độ trong không khí dần hạ xuống, trong nhà họ Lương còn có mấy đứa nhỏ, không có đủ chăn để dùng, tôi vẫn vui lòng dùng lại cái chăn mỏng mùa hè đêm trước cùng Huyền Lãng. Thế nhưng đến nửa đêm tôi chính thức rét run lên. Ngay lúc ấy, Huyền Lãng đột ngột đưa tay quàng qua, quyết đoán ôm sát lấy tôi. Thấy tôi ngẩng đầu, giọng hắn vang lên có chút xấu hổ:
“Cữu cữu chịu khó một chút, như này sẽ ấm áp hơn. Cơ thể ta rất ấm, rất khoẻ mạnh, thật đấy!”
…Khoẻ mạnh cái quái gì chứ? Thế nhưng nhiệt độ cơ thể quả thật rất ấm áp. Tôi không đẩy hắn ra mà cũng thoải mái xoay lưng lại, tìm tư thế dễ chịu hơn. Trong tiếng hít thở khe khẽ đều đều của Huyền Lãng, tôi dần dần ngủ mất.