Quyển 6 (Thế giới thứ sáu) - Chương 26: Tá túc

Ngự thư phòng yên ắng đến mức bên tai chỉ nghe thấy tiếng bút lông loạt xoạt lướt trên tờ chiếu bản. Tôi nhìn nghiên mực mình đang mài trong tay, loạt xoạt, loạt xoạt, càng mài lại càng thấy dễ chịu.

Diệu Lăng dừng bút, ngón tay khẽ gõ lên án kỷ. Tôi cũng dừng tay, đưa mắt nhìn y. Khóe môi y thoáng cong lên, như đang cười nhạt:

“Trẫm cần ngươi làm một việc. Việc này không tiện công khai. Cho nên, trẫm sẽ đặc cách chuẩn y cáo bệnh cho ngươi. Từ nay miễn hầu triều. Ai hỏi thì nói thân thể không kham nổi.”

Tôi không buồn phản kháng, chỉ hỏi:

“Vậy bệ hạ muốn thần đi đâu?”

Ánh mắt y hạ xuống, tựa hồ ánh lửa len vào tầng khói mỏng:

“Ra biên giới. Tam hoàng tử tuy đã chết, nhưng vợ con hắn còn sống được người che giấu. Gia quyến được xử tử đều là thế thân… Trần tướng quân ngoài biên quan đang toan nuôi dưỡng sót tàn, mưu đồ cùng ngoại bang. Ngươi phải tìm ra, đưa người về, lấy được bằng chứng.”

Khoảnh khắc đó, tôi nghe rõ từng chữ, trong lòng tuy chẳng gợn sóng nhưng cũng chẳng có ý định sẽ xuôi theo dễ dàng.

“Bệ hạ, điều này dường như không giống với giao ước ban đầu…”

“Có gì mà không giống? Trẫm vẫn luôn cần trí tuệ của ngươi, điều đó chưa từng thay đổi.” Diệu Lăng ngừng một thoáng, bàn tay xoay nhẹ chiếc ngọc bội, “Ngươi vốn nhanh trí, lại giỏi ứng biến. Ở ngoài, có thể tùy cơ mà hành sự. Nếu xong việc sớm thì về sớm, trẫm sẽ không bạc đãi ngươi.”

Tôi nghe xong lại chẳng thấy phục:

“Bệ hạ…”

“Ngươi muốn kháng chỉ?” Y khẽ đảo đôi mắt phượng xinh đẹp qua, khiến tôi phải nghẹn họng trân trối, “Hàng tháng đều sẽ có khoản thưởng riêng, lương bổng cũng tính riêng, đi lại làm nhiệm vụ cũng sẽ có chu cấp riêng…”

“Bệ hệ anh minh.” Tôi toét miệng cười, trong đầu đột nhiên lại loé lên một ý tưởng khác, “Bệ hạ, thần có người cháu trai vốn mắc tâm bệnh, cơ thể lại yếu ớt, liệu có thể đưa hắn đi cùng không? Cũng sẽ tiện che giấu danh tính hơn…”

“Muốn che giấu danh tính thì sao ngươi không cải trang làm nữ nhân?”

“…Bệ hạ, nữ nhân đi du ngoạn rất bất tiện.”

“Ta thấy ngươi cũng đâu có bất tiện gì?”

Kiềm chế lại tính tình của chính mình, tôi cố rặn ra một nụ cười xã giao lễ phép hoàn chỉnh:

“…Bệ hạ, ngài vẫn muốn giao nhiệm vụ này cho vi thần chứ ạ?”

Bấy giờ, Diệu Lăng mới hừ giọng:

“Miễn là không ảnh hưởng đến nhiệm vụ thì ngươi muốn đưa con mèo con chó nào theo thì cứ việc.”

Tôi:

“…Vi thần xin tuân lệnh.”



Đầu hạ, trời oi ả. Gió từ mặt đường bốc lên như hơi lửa. Bánh xe gỗ lăn kẽo kẹt, rung lắc từng nhịp. Trong khoang xe to chẳng có rèm chắn cũng chẳng có mấy người ngồi, đã đi một đà liền mấy ngày. Lũ ngựa gầy hốc mắt, bụi đường bám đặc trên vách xe. Mấy ngày nay đều là như vậy, ban ngày đi đường dài thông, nghỉ hai chặng, đêm đến kịp lộ tuyến thì nghỉ trong phòng trọ trong các thành trì, không kịp lộ tuyến thì kê rơm cắm trại ngủ ven đường.

Sau khi nhận lệnh từ Diệu Lăng, không mất quá lâu để tôi vạch ra kế hoạch. Đi điều tra ngầm thì chẳng thể phô trương. Tôi che giấu thân phận, giả làm học trò nghèo thi trượt, thất thểu tìm đường về quê. Thuận tiện mang cả Huyền Lãng theo, tôi cố ý dặn dò hắn chỉ nên lấy cái tên Huyền Lãng, và hắn cũng như cữu cữu hắn_là tôi, cũng lên kinh thành đi thi, rồi thi trượt thì lại về.

Huyền Lãng chẳng thắc mắc gì, cũng chẳng tỏ thái độ khác thường, vô cùng nhu thuận đi thu vén đồ đạc rồi lẽo đẽo theo sau tôi. Tôi nói gì thì là thế, hắn chẳng cãi tới hai lời.

Tôi quệt tay lau đi lớp mồ hôi đang rịn ra trên trán mình, đưa mắt nhìn sang đứa trẻ kia.

Huyền Lãng vẫn ngồi im ru như mọi khi, thế nhưng đôi mắt vẫn luôn dừng lại trên bầu trời xanh bên ngoài khung xe kia chẳng hề nói dối. Và không phải là bóng tối quen thuộc như quá khứ, chỉ có ánh sáng đang thường trực trong đôi mắt sáng trong trẻ thơ ấy.

Tôi toan mở miệng, muốn hỏi hắn trưa nay tới điểm nghỉ thì muốn ăn gì. Song còn chưa kịp cất lời thì xe ngựa bỗng rầm một tiếng. Toàn bộ người lẫn đồ đạc trong khung xe nghiêng hẳn sang một bên. Bên cạnh tiếng chửi đổng oán trách còn xen lẫn tiếng người đánh xe kêu lớn:

“Bánh xe vỡ rồi! Dừng thôi, không đi được!”

Mọi người lục tục nhảy xuống xe. Ai cũng vô cùng mệt mỏi và khó chịu. Tôi cũng đi kiểm tra xe thì thấy đúng là trục bánh xe đã gãy, không thể đi tiếp.

Trạm dịch gần nhất cũng cách vài dặm. Người đánh xe ướt mồ hôi, cùng mấy người khách khác chạy đi mấy thôn làng xung quanh khu ấy để tìm nhờ người sửa. Tôi lười biếng muốn ngồi bệt xuống đất, lại chợt cảm thấy như vậy cũng không thích hợp lắm, thế nên lại kéo quần đứng dậy.

Vừa đúng khi ấy, Huyền Lãng thò tay vào áo, mặt tái nhợt:

“Cữu cữu… Hình như, túi tiền… mất rồi.”

“…” Tôi chậm rãi quay sang, nhìn hắn.

Huyền Lãng nhấp môi, khó khăn nói:

“Con… chắc lúc sáng ăn bánh, làm rơi mất.”

Tôi nhắm mắt, hít sâu một hơi. Từ tận đáy lòng, tôi thật sự muốn lôi hắn ra quất cho mấy cái roi. Nhưng thấy ánh mắt hắn thấp thỏm, viền mi thậm chí vẫn còn dính bụi đường, tôi nín lặng vài giây, rồi đành thở dài:

“Thế thì tối nay kể cả xe có sửa xong thì vẫn phải tìm chỗ người dân xin ngủ nhờ rồi.”

“Cữu cữu, như vậy có…ổn không ạ?”

“…” Không ổn, đương nhiên không ổn! Nhưng chúng ta đang giả làm học sinh nghèo, đúng không? Đâu thể đột nhiên móc ra thêm một túi tiền khác, hay tuỳ tiện chạy vào mấy cái sản nghiệp ngầm của Diệu Lăng trong thành trì gần nhất, lôi lệnh bài của y đưa cho để vòi tiền được?! “Không sao đâu, ta sẽ xoay sở được thôi. Xe này cũng hỏng rồi, để một vài hôm nữa chúng ta sẽ bắt chuyến khác.”

“Cữu cữu, ta xin lỗi….” Huyền Lãng nhỏ giọng nói.

Tôi xua tay, chẳng đáp lời hắn.

Trời dần sập tối. Hai chúng tôi lết bộ đến một thôn nhỏ. Xung quanh chỉ toàn nhà tranh thấp lè tè, khói bếp vờn trong gió. Mấy người phụ nhân đang đứng quét dọn ngoài công thấy chúng tôi ăn mặc như quan lữ, nên hai mắt cứ ngó lom lom. Tôi chọn một người nhìn có cảm tình nhất, mới đi tới, tươi cười thân thiện mở lời:

“Vị nương tử này, cho hỏi các vị nam quyến trong nhà đã về hay chưa?”

Người phụ nữ có gương mặt phúc hậu ấy thoáng ngẩn ra, sau đó ngượng ngùng xoa tay vào vạt áo:

“V, vâng, à à, xin ngài chờ một lát…”

Đoạn, nàng ta chạy vào nhà gọi chồng. Không quá lâu, hai vợ chồng lại chạy ngược ra.

“Quan nhân, ngài tìm ta sao?”

Thấy người đàn ông mặt mũi hiền lành chất phác ấy đang ngây ngô không hiểu chuyện gì, tôi khẽ mỉm cười đưa qua cho họ một ít bạc lẻ còn sót lại trong tay áo, lại chắp tay:

“Tiểu sinh Lạc Ca, cùng chất tử Huyền Lãng vốn quê ở Ngự Châu nam thành, năm nay vào kinh đi thi nhưng khổ một niềm mộng công danh chưa thành, trên đường về quê nhà lại lạc mất hành lý, trên người còn chút đồng lẻ không đủ để mướn một phòng trên trấn. Trời đã muộn, vô tình ghé ngang qua nơi này, mạn phép hỏi thăm không biết có thể tá túc nhờ nhà kho của đại ca đại tẩu một đêm được chăng?”

Đôi phu thê vốn người thật thà, thấy tôi lễ phép hỏi thăm, lại vô thức đã cầm tiền tôi đưa, bọn họ thoáng đỏ mặt:

“Ta là Lương Mạnh, ngươi gọi ta là Lương đại ca là được rồi. Chỉ là tá túc một đêm có xá gì, chỉ là tệ xá nhà ta chỉ còn chừa được một giường ngủ nhỏ, hai vị tạm nghỉ có được không?”

“Lương đại ca cùng Lương đại tẩu rộng lượng chiếu cố cho chúng ta đã là quá tốt rồi, xin đa tạ.” Tôi cười đáp.

Đợi cho đến khi nhà họ Lương sắp xếp chừa ra một gian nhỏ cạnh nhà kho cho chúng tôi, Huyền Lãng đứng bên cạnh thoáng mím môi, lại khẽ thì thầm:

“Cữu cữu, ta thật xin lỗi…”

Hết cách, tôi đưa tay, khẽ gõ trán hắn:

“Rút kinh nghiệm, lần sau ta sẽ là người cầm tiền đấy.”

Huyền Lãng ngoan ngoãn gật đầu.