Từ bên kia cánh cửa gỗ vọng ra tiếng người cười nói rất ồn ào. Tôi thoáng khựng lại, lại nhìn những bóng người uốn éo hắt lên trên lớp giấy dán cửa. Thời gian này sau khi trở về Tống phủ thường xuyên hơn, tôi mới thấy Huyền Lãng có chút bất thường. Chấn thương tâm lý từ thuở ấu thơ của đứa trẻ này để lại hậu quả nghiêm trọng hơn tôi nghĩ. Các thế giới trước đó hắn cũng gặp rất nhiều vấn đề tương tự như vậy trong các mối quan hệ cá nhân riêng tư. Tâm thức của hắn đã phải mang theo những gì đây?…
“Tống công tử mấy ngày nay có chút thất thần đấy nhé, không tập trung gì cả.”
“Phạt, phải phạt, riêng tên này phải phạt uống hết chai này với Hà nương!”
“Haha, hết cái chai đó thì lát có làm ăn được gì không đấy?”
Tôi đẩy cửa, bình tĩnh bước vào phòng trong, bấy giờ mới thấy trên bàn ăn có một nhóm thanh thiếu niên ăn vận sang trọng chừng năm, sáu người. Vây xung quanh họ là những cô gái xinh đẹp tươi trẻ, đủ loại chủng dạng. Tôi nhìn thấy Huyền Lãng trong đám người, lòng lại thoáng ngẩn ra. Đợt này về đi đi về về làm việc nhiều, mỗi lần nghe tình hình của hắn cũng là xuất phát từ miệng người khác, bây giờ gặp tận mặt mới thấy, không ngờ hắn lại lớn đến vậy.
“Lãng, ta đến đón ngươi về nhà đây.” Ngoài mặt tôi vẫn giữ bình tĩnh, điềm đạm cất lời gọi.
Đám nít ranh bị tôi đột ngột cắt ngang thoắt cái im bặt chừng vài phút, thấy tôi chỉ đích danh Huyền Lãng, chúng mới nhất thời thở phào. Hoá ra đa phần thằng nhãi nào cũng sợ người nhà sờ gáy nhỉ?
Huyền Lãng lúc này đang ngồi kẹp giữa hai người kỹ nữ, phần áo trước ngực bị lôi kéo xộc xệch, mơ hồ lộ ra vòm ngực thiếu niên hơi gầy. Hắn ngơ ngác nhìn tôi, rồi vội vàng đứng dậy:
“C, cữu cữu!”
Đám bạn Huyền Lãng nghe thấy vậy, nhất thời cũng ngẩn tò te. Cũng phải thôi, bình thường mấy chuyện lặt vặt như này trong phủ của bọn chúng đều chỉ phái gia nhân thuộc hạ đến tìm, có mấy ai là được đương gia tới tận nơi bắt gọn đâu?
Bấy giờ, một tên thanh niên quần là áo lượt, mặt mũi khôi ngô cũng đứng dậy theo, lại tươi cười chắp tay:
“Đã nghe danh tân khoa Trạng nguyên Tống Uẩn, Tống đại nhân đã lâu, giờ mới được tận mắt diện kiến, tại hạ là Bình Khải Hành, tên tự Bình Chi, hạnh ngộ.”
Bình Khải Hành? Không phải là con trai độc đinh nhà Lại bộ Thượng thư Bình Hoằng đó sao? Tôi gật đầu đáp lễ:
“Hôm nay ta xen ngang, các vị công tử không phiền lòng chứ?”
Bình Khải Hành vội vàng xua tay:
“Nào có chuyện đó, xin ngài chớ bận tâm. Bình Chi nghe phụ thân nói lễ rước kiệu mừng tân trạng nguyên đợt vừa không tổ chức vì sức khoẻ của ngài không tiện, không biết ngài đã khoẻ lên nhiều chưa?”
“Đa tạ Bình công tử đã quan tâm, bệnh tình của ta đã đỡ rồi.”
“Vâng, nếu vậy thì tốt quá. Bình Chi trong việc học hành đôi khi có chỗ không tinh thông, hôm nay được hạnh ngộ ngài tại nơi này, không biết ngày sau có thể vinh hạnh được gặp ngài lần nữa không?” Bình Khải Hành vội vàng tiến lên, song có lẽ nhận ra bản thân đã mất bình tĩnh, hắn ta thoáng đỏ mặt ngượng ngùng, “Tống đại nhân chớ chê cười… Những bài luận ngài đề ra thật sự quá đỗi xuất sắc, ta từ lâu đã rất ngưỡng mộ ngài…”
“Cữu cữu, ngài tìm ta có việc gấp đúng không? Ta đi về với ngài ngay đây.” Huyền Lãng chỉnh lại cổ áo, thẳng thừng cắt ngang.
Bầu không khí dở dang lại càng quái đản. Tôi ho khan một tiếng, khẽ đáp:
“Bình công tử…”
Bình Khải Hành:
“ Tống đại nhân, xin cứ gọi ta là Bình Chi.”
Tôi:
“…Bình Chi công tử, hôm nay được gặp nhau cũng là duyên. Lần tới công tử muốn ghé qua xin cứ gửi thiệp tới trước, chỉ cần xếp được thời gian trống, ta nhất định sẽ cùng công tử thưởng trà đàm đạo.”
“Vâng, vâng, xin cứ ấn định như thế ạ! Huyền Lãng, đi về cùng Tống đại nhân cẩn thận một chút. Trời tối rồi, nhớ chú ý đường xá!”
Trong bàn tiệc này, Bình Khải Hành là người có địa vị cao nhất, đồng nghĩa cũng có tiếng nói nhất. Hắn ta đã tỏ thái độ rõ ràng như vậy, những người khác càng không có ý dị nghị gì.
Từ lúc ra khỏi cửa cho tới khi lên xe ngựa, Huyền Lãng vẫn luôn cúi đầu theo sát. Trong khoang xe ngựa có chút chật hẹp, vừa vặn để tôi có khoảng cách đủ gần để quan sát kĩ càng đối phương. Đứa trẻ gầy yếu bạc nhược khi ấy quả thật đã lớn rồi. Cũng đúng thôi. Tôi chợt nhớ cơ thể hắn kém cơ thể của tôi chỉ ba tuổi. Mà Tống Uẩn, năm nay cũng đã mười sáu rồi. Hắn mười ba, cũng chẳng còn nhỏ nữa…
Tuy bây giờ đang tuổi mới lớn, nhưng nhìn đã dần có phong phạm khi xưa. Tôi biết, rằng càng ngày cơ thể gầy guộc đó sẽ càng phát triển, đứa trẻ bé bỏng rồi sẽ nhanh chóng trở thành một người đàn ông trưởng thành, sớm thôi, vì thời gian trôi đi sẽ rất nhanh…
Tôi phải làm sao? Thật sự không nỡ lòng quở trách hắn nữa…
Tôi im lặng, Huyền Lãng càng không dám mở miệng. Xe ngựa yên tĩnh đến kì lạ cứ thế một đường về đến Tống phủ.
“Cữu cữu, ta sai rồi…”
Đi vào đến giữa tiền sảnh, Huyền Lãng đột ngột mở miệng.
Kì thật, tôi không thấy hắn sai. Hắn đã lớn. Một đứa trẻ đang trong thời kì phát dục vẫn luôn có nhu cầu rất cao về việc tìm hiểu giới tính, cũng cần phải phát triển không gian và các mối quan hệ riêng. Chỉ là tiền đề xuất phát của Huyền Lãng quá nhạy cảm, làm tôi không thể không suy nghĩ nhiều. Bây giờ nhìn hắn rụt vai cúi đầu, nhỏ giọng lấy lòng, tôi nhất thời chẳng biết nên nói gì cho phải, cuối cùng đành đuổi hắn đi:
“Đi nghỉ đi.”
Huyền Lãng mím môi, nghẹn lời nhìn tôi, song cũng đành đáp vâng, rồi cúi đầu làm lễ, xong xuôi mới rời đi.
Sau khi lên ngôi, Diệu Lăng đã điều Tử Mạc đến tổ chức tình báo ngầm của y. Tuy rằng phải đào tạo người lại từ đầu và công việc khá vất vả, nhưng đổi lại không quá nguy hiểm như bên ám vệ, tiền đồ sau này cũng rộng mở, Tử Mạc lại nguyện ý làm, tôi đương nhiên không cấm cản và rất vui lòng để cậu tự do bay cao. Thế nhưng bớt được một việc lại phải thêm một việc khác.
Đứa trẻ Huyền Lãng này sau này phải thế nào đây?