“Này, này, ta bảo, tân khoa Trạng nguyên đợt này, Tống Uẩn, mới vừa mười sáu tuổi thôi đấy.”
“Gì cơ? Mười sáu tuổi? Mới mười sáu mà đã làm Trạng nguyên, được nhập Hàn Lâm, giữ chức Tu soạn á?!”
“Chứ sao? Người ta còn kiêm cả Thị độc học sĩ, ngày ngày theo hầu thánh thượng đọc sách giảng văn đấy. Đúng là kỳ tài hiếm thấy!”
“...Kỳ tài thì kỳ tài, nhưng ngươi thử nghĩ xem, quan trường hiểm ác, người ta sống vài chục năm còn chưa chắc đứng vững, huống chi một thiếu niên vừa rời ghế học phủ. Đắc tội kẻ nào thì cũng đủ rước họa...”
“...Nhưng ta nghe nói trong loạn cung biến vừa rồi, chính hắn đã cùng thân tín cứu giá, hộ vệ Đông cung an toàn thoát ra. Nhờ công đó thánh thượng mới càng để mắt. Nếu có vị ấy đứng sau nâng đỡ, e là chẳng ai dám động vào hắn đâu. Chưa kể, nghe nói vị tân Trạng nguyên này dáng vẻ ngoại hình cũng rất đặc biệt. Tuy nói rằng cơ thể ốm yếu bệnh tật, nhưng nhìn qua tư thái quả thật liễu yếu đào tơ, phấn diện đào hoa, vô cùng nổi bật…”
“Xinh đẹp như nào đi nữa thì cũng chỉ là người bệnh tật. Chưa kể, hừ, đắc sủng thì cũng dễ thành cái bia. Ta xem thử coi, Tống Uẩn kia sẽ đi được bao xa.”
“Suỵt! Ngươi không nhìn xem đang ở nơi nào à? Nhỏ giọng một chút, sắp tan triều rồi, có không ít người đi qua cổng này đâu…”
Đứng cách đó một bức tường, tôi ngán ngẩm nhìn sắc trời đã không còn sớm. Hôm nay trốn hầu triều để tới Đông các chép soạn văn kiện, không ngờ còn có thể được nghe mấy lời đàm tiếu này. Vòng một đường khác, tôi chậm rãi trở về Tống phủ.
Từ đằng xa đã thấy bóng dáng Lâm Chí Anh quanh quẩn trước cổng chính, tôi không khỏi nhíu mày. Mặt trời dần khuất bóng, ánh chiều tà hắt lên màu vàng cam rực chói, rõ ràng là đã khá muộn rồi, sao Lâm tiên sinh còn đứng lượn ở cổng vậy?
“Tiên sinh, ngài chờ rước dâu hả?” Tôi kéo tà triều phục rộng thùng thình lên, đủng đỉnh đi tới hỏi.
Lâm Chí Anh thoáng giật bắn người, sau đó vội vàng quay đầu nhìn tôi. Nhưng kì lạ, Lâm tiên sinh đột nhiên đảo mắt đi, ấp úng cười:
“N, ngươi hôm nay, tan triều sớm nhỉ?”
Ông anh này thậm chí còn quên cả việc phản ứng lại câu trêu chọc của tôi nữa đấy?
“Nay không có việc phải hầu triều, ta không còn việc nên về sớm.” Tôi khoanh tay, “Lâm tiên sinh, không phải ngài đang có việc gì giấu ta chứ?”
“Ơ, đ, đâu, việc gì? Ta thì giấu ngươi việc gì được?”
Hai mắt Lâm Chí Anh đảo liên hồi, mồ hôi thoáng rịn hai bên thái dương. Quái lạ, đây rõ ràng là biểu hiện bất thường. Mà Lâm Chí Anh thì có thể giấu tôi việc gì? Việc gì có thể khiến Lâm tiên sinh sốt ruột đến mức này đây?... Tôi xoa cằm ngẫm nghĩ một hồi.
“Lâm tiên sinh.” Tôi đột nhiên nghĩ tới một vấn đề, “Huyền Lãng không phải lại trốn nhà đi chơi đấy chứ?”
…
Màn đêm càng dần buông xuống, phố đèn đỏ của kinh đô càng náo nhiệt rực rỡ. Giữa con phố sầm uất ấy, nơi nổi bật nhất chính là Bồng Lai các sừng sững sáng trưng. Ngay trước cửa viện to lớn, bảng hiệu sơn son thếp vàng với hàng chữ ‘Bồng Lai Các’ rực sáng dưới ánh đuốc. Hai hàng lề đường bên ngoài bậc thềm bước vào cửa viện đỗ đầy những cỗ xe của quý tộc, ngựa trắng ngựa ô xếp hàng, đám tôi tớ chầu chực đi lại như thoi đưa.
Tôi nhấc chân tiến về phía cửa viện, ngay khi chuẩn bị bước qua bậc thềm thì bị một người phụ nữ chặn lại.
“Quan nhân, nơi này của chúng ta có vẻ không phù hợp với ngài đâu? Nam phong quán cách nơi này ba cửa tiệm nữa…” Nàng ta phe phẩy chiếc quạt lụa, ghé mắt liếc sang.
Tôi:
“...”
Tôi rút từ trong tay áo ra một chiếc hầu bao nhỏ đưa qua, nhẹ nhàng cười:
“Ta cần tìm người. Tiểu công tử nhà ta đến giờ giới nghiêm rồi.”
Đôi mắt ngập nước của nàng ta sáng rực cả lên. Đón lấy túi tiền nhỏ trong tay tôi, nàng ta chúm chím cười:
“Không biết quan nhân đang cần tìm ai?”
“Tống công tử, Tống Huyền Lãng.”
“Chà, nếu là Tống công tử thì nô gia biết. Ngài ấy rất nổi tiếng với vẻ ngoài và cách cư xử, một vị công tử xuất chúng tài hoa.” Người phụ nữ trẻ xoay người, nhấc tà váy lên, “Xin hãy gọi nô gia là Lan Dung. Mời quan nhân, Lan Dung sẽ dẫn đường.”
Đi vào trong là tiền sảnh rộng thênh thang. Sàn lát gỗ nam mộc bóng loáng. Các vách tường treo họa phẩm phong cảnh, chữ đề của danh sĩ. L*иg đèn tơ lụa in hoa văn mềm mại, hắt ánh sáng mềm dịu lên tứ phía xung quanh. Trước tiền sảnh đều đặt bàn ghế, có không ít quan khách ngồi uống trà ghé cổ lắng nghe tiếng đàn ca sáo nhị du dương phát ra từ ca kỹ trong viện tử. Đi qua viện tử là các dãy hành lang kéo dài vào trong, được cắt ngang bởi một bậc thềm thật cao.
Lan Dung đứng bên bậc thềm, nghiêng người cúi hỏi:
“Quan nhân muốn tiến vào tiếp, hay chờ người tại nơi này?”
Cách mỗi bậc thềm là một giá tiền khác nhau. Tôi tự hỏi thằng nhãi Huyền Lãng kia rốt cuộc móc đâu ra nhiều tiền để vui chơi tại nơi này? Còn có vẻ là khách quen nữa chứ?
“Cứ dẫn đường đi.” Tôi đáp, lại móc trong tay áo ra mấy nén bạc.
Lan Dung cười ngọt ngào:
“Quan gia thật hào phóng, nhưng Lan Dung sẽ chỉ làm theo quy củ thôi, từng này là đủ để đưa ngài đến tận nơi rồi.”
Nàng ta nói dứt lời, đường đi sau đó cũng thông thuận hẳn.
Đi qua vài ba hành lang quanh co khúc khuỷu, Lan Dung đưa tôi đến một viện tử tương đối trang nhã và đài các. Nơi này có hai tầng lầu, Lan Dung chỉ tay lên trên:
“Người ở trên tầng hai, phòng bốn, Tống công tử đang cùng các bằng hữu dùng bữa tại đó. Nếu giờ này ngài tiến vào, chắc sẽ kịp lúc trước khi các ngài ấy dùng tới ‘bữa chính’...”
Tôi gật đầu, tạm biệt Lan Dung, trong lòng lại thấy lạnh hơn phân nửa. Dùng bữa chính? Tới kỹ viện dùng bữa chính thì còn có thể là bữa gì? Huyền Lãng, đứa trẻ này năm nay mới bao nhiêu tuổi? Chín tuổi? Hay mười tuổi? Cả năm nay tôi bận rộn, từ bên Đông cung rời sang hoàng cung, ở nhà Lâm Chí Anh không quản nổi được hắn luôn rồi sao?