Có hai tin tốt.
Một là tôi còn sống, được người bên phe cánh Diệu Lăng cứu thoát. Hai là Chu tướng quân đã kịp hội họp với thái tử, hộ giá hoàng đế. Tuy rằng sau đó hoàng đế suy yếu và từ trần vì cú sốc mà tam hoang tử để lại quá lớn, thế nhưng ông ta vẫn kịp truyền ngôi cho Diệu Lăng.
Tin xấu là, có lẽ tôi đã bị phát hiện ra giới tính nữ.
Tôi đã bất tỉnh 2 ngày vì bị thương và kiệt sức, cũng bị tách ra khỏi Tử Mạc, người hầu hạ tôi là Ý Nhi. Từ Ý Nhi tôi mới biết Tử Mạc bị trật khớp vai và khuỷu tay, bong gân chân trái, cộng thêm cảm hàn chạy vào, tạm thời vẫn phải nằm dưỡng thương một chỗ. Còn tôi thì may mắn hơn. Cẩm y vệ kịp thời làm chệch đường kiếm sau khi nghe lệnh của thái tử nên vết thương trên bụng tôi chỉ vào phần mềm, cũng không quá sâu, nằm tĩnh dưỡng và bôi thuốc nửa tháng là sẽ ổn.
Tôi thư thái gối đầu nhìn lêи đỉиɦ màn giường, lắng nghe Ý Nhi đang vừa ngâm nga hát, vừa nhanh nhẹn quét dọn. Ngẫm nghĩ một hồi, tôi cất lời:
“Ý Nhi, có những ai đã biết giới tính thật của ta?”
Ý Nhi bị sặc, suýt chút làm rơi vỡ chiếc bình hoa trong tay. Cô bé vội vàng đóng cửa sổ lại, ấp úng nhìn quanh:
“Đ, đại nhân nói gì vậy? Ý Nhi không hiểu…”
“Ngươi không chịu nói sao?” Tôi liếc qua, “Thái tử đã ra lệnh cho ngươi như vậy? Ngoài thái tử, đại phu và ngươi thì còn ai khác biết không?”
“Không không! Đại nhân!” Ý Nhi cuống quýt lao đến bên giường tôi nằm, lại cẩn thận ngó nghiêng xung quanh như thể sợ còn ai khác đang có mặt trong phòng vậy, “Đại nhân, người đã giấu bao lâu rồi, ngài ấy không truy cứu, người cũng đừng nói ra…”
Vậy là Diệu Lăng đã biết. Cũng tốt… Tôi cũng đỡ phải đấu trí đối phó với y…
“Lúc đó hoàn cảnh như nào? Đại phu khi cầm máu cho ta đã báo cáo với thái tử sao?” Tôi thản nhiên hỏi.
Ý Nhi ngớ người, sau đó dùng vẻ mặt như phải đấu tranh một hồi, rồi cam chịu nói nhỏ với tôi:
“Không ạ… Lúc ấy, đại nhân và Tử Mạc công tử cùng ngã xuống, thái tử lật ngài lên trước, rồi dùng tay bịt máu vết thương lại. Không cầm được máu nên ngài ấy đã, đã… đã vạch áo ngài ra để kiểm tra vết thương, nhưng lúc đó rất tối, Ý Nhi ở ngay bên cạnh còn chưa kịp nhìn rõ gì thì đã bị ngài ấy quát cút ra. Rồi ngài ấy bế ngài vào phòng trong, nhanh chóng ra lệnh cho đại phu ở hậu tuyến phía sau tới, toàn bộ quá trình cứu chữa đều ở trong phòng trong ạ…”
Tôi:
“…” Được rồi, bị nhìn thấy cơ thể cũng không sao. Người dính cú sốc sang chấn mới là người đáng thương hơn, y không gϊếŧ tôi tại chỗ là tốt lắm rồi.
Ý Nhi:
“Sau đó thì thái tử ra lệnh cho Ý Nhi được theo hầu hạ ngài, còn cho Tiếu công công báo tin ngài bị bệnh rất nặng, đây là tin tuyệt mật và những người có mặt tại đấy lúc đó không được phép tuỳ tiện lan truyền tin đồn lung tung…”
Tôi:
“…?” Như vậy là sao? Diệu Lăng cố ý muốn bao che cho tôi?
…Y muốn gì ở tôi được chứ?
Chẳng để tôi phải băn khoăn quá lâu, Diệu Lăng đích thân hạ cố ghé thăm vào lúc nửa đêm, sau khi đã xử lý xong bộn bề công việc.
“Cứ nằm yên trên giường đi, không cần đa lễ.” Y ngồi xuống bàn, vừa tự rót trà, vừa lạnh lùng ra lệnh cho tôi.
Tam hoàng tử đã bị bắt giam, phe cánh thế tử Viễn Nam vương đã bị định ngày xử trảm, lúc này nhìn mới thấy Diệu Lăng quả thật đã gầy đi khá nhiều. Y mặc y phục gấm vóc đen sẫm, thắt đai lưng màu bạc thêu hoa văn tinh xảo, gương mặt tuấn tú đẹp như tranh vẽ lúc này càng thêm sắc sảo và xa cách.
Y lặng thinh không nói một lời, cứ uống trà, lại rót trà, rồi lại uống trà, làm tôi tự dưng cũng thấy hơi khát nước, thế là buột mồm mà nói:
“Chủ nhân, trà Ý Nhi pha ngon lắm hả? Cho thần xin một chén.”
Diệu Lăng liếc qua, tôi:
“…Ừm, nếu ngài không tiện… Thần cũng không khát lắm…”
“Tống Uẩn, ngươi có biết tội không?”
Giọng y lạnh lùng đến cực điểm. Tôi nhìn thẳng vào y qua ánh đèn leo lét, bỗng thấy trong tâm vô cùng bình tĩnh.
“Điện hạ, Uẩn có nỗi khổ riêng.” Tôi đáp, “Vốn dĩ ngay từ đầu, Uẩn chưa từng muốn…”
Diệu Lăng đứng dậy, sải bước tới bên giường của tôi. Y cúi đầu, dáng lưng thẳng tắp như cây tùng, khí thế toàn thân như muốn áp đảo người khác. Thế nhưng, là một người đã đối diện với y qua bao kiếp, tôi chẳng hề thấy sợ hãi, mà ngược lại còn thấy nảy sinh vài phần quen thuộc thân thương lạ lùng.
“Điện hạ, giao kèo đã xác lập, người đã nói sẽ tha mạng cho ta.” Tôi chẳng rời mắt khỏi mặt y, điềm đạm nói.
Sau vài giây im lặng, Diệu Lăng đột ngột mỉm cười, hoà nhã nói:
“Ta chưa từng nói sẽ xử lý ngươi. Chỉ là, ngươi cũng không được quên nhiệm vụ của chính mình.”
Tôi ngớ người:
“Ý người là sao?”
“Ta coi trọng ngươi vốn dĩ vì trí tuệ của ngươi.” Diệu Lăng đột ngột đưa tay nghịch lọn tóc trước ngực tôi, ý cười trên mặt y vừa thờ ơ lại vừa khiến lòng người giá lạnh, “Tống Uẩn, theo giao kèo, ta tha mạng cho ngươi tội khi quân. Thế nhưng ngươi vẫn là thư đồng của ta, vẫn phải vì ta mà cống hiến sức lực cùng trí tuệ, vì giang sơn và xã tắc, ta nói có phải hay không?”
Tôi cứng người, ngơ ngác nhìn y. Mà y lúc này lại càng khoái trá:
“Tống Uẩn, sau khi ta đăng cơ, cuộc thi Đình sẽ được tổ chức. Ta sẽ đón chờ biểu hiện xuất sắc của ngươi vào ngày ấy.”
“Điện hạ?! Như vậy sao có thể…?”
“Tống Uẩn, ta đáp ứng tha mạng cho ngươi, nhưng ngươi không nhớ đến Tống gia phía sau ngươi sao?”
“Điện hạ, ngài trói buộc ta.” Tôi than thở, “Ta không thể cứ sống như thế này mãi…” Đợi Huyền Lãng trưởng thành, tôi sẽ giao Tống gia cho hắn, mang theo tiền và vật tư đi du ngoạn khắp nơi, sống trọn vẹn kiếp này.
“Năm năm.” Diệu Lăng khoanh tay, “Sau năm năm khi quốc gia đã ổn định, ta sẽ thả ngươi đi.”
Năm năm nữa là cơ thể này của tôi vừa tròn hai mươi… Thấy cũng không tệ, tôi thoả hiệp:
“…Vâng, vậy thần xin tuân theo ý chỉ của điện hạ.”