Quyển 6 (Thế giới thứ sáu) - Chương 22: Cùng tìm đường sống

Dù rằng tôi vẫn bị nhận diện ra thân phận thư đồng của thái tử, song nhờ may mắn tách ra kịp thời, không ai biết rằng tôi và Tử Mạc cùng một hội với Diệu Lăng. Có lẽ điều ưu tiên của tam hoàng tử là truy lùng thái tử, nên tạm thời tôi cùng Tử Mạc đều bị nhốt vào trong ngục tối, chung với rất nhiều người khác.

Trong không khí tăm tối của ngục tù, mùi ẩm mốc và hôi hám bốc lên càng nồng nặc. Tử Mạc ngồi dựa lưng vào tường, dùng cả l*иg ngực còn nguyên vẹn nhất bao chặt lấy tôi. Giữa những tiếng rêи ɾỉ khóc than cùng bóng đêm dày đặc, tôi vẫn có thể cảm nhận được hơi thở nặng nề đứt quãng của cậu. Tử Mạc đã bị thương. Sau một khoảng chần chừ ngắn ngủi, tôi đưa tay ôm choàng lấy thắt eo của cậu, nhẹ nhàng viết lên mấy chữ:

[Ngươi bị thương ở đâu?]

Cơ thể người thiếu niên thoáng căng cứng. Cậu kéo tay tôi về, nhẹ viết vào đó mấy chữ:

[Không đáng ngại. Đừng sợ, ta bảo vệ người.]

Tôi siết chặt tay, cúi đầu im lặng. Đêm đó Tử Mạc bốc sốt. Nhưng dù vậy cơ thể nóng hầm hập vì phát sốt của cậu vẫn cương quyết không chịu buông tôi ra. Chỉ cần những người khác trong ngục có động tĩnh bất thường, đứa trẻ này lại căng lên như tên trên dây đàn, sẵn sàng lao ra bất kì lúc nào để bảo vệ tôi.

Thế nhưng theo thời gian, việc sinh hoạt trong một điều kiện kém luôn làm người ta trở nên khó sống, nhất là với một người đang bị thương nặng như Tử Mạc. Đến đêm ngày thứ hai, cậu bắt đầu chìm vào những cơn sốt miên man. Chỉ khi tôi chạm vào cơ thể nóng hổi bất động của cậu, tôi mới biết cậu đã bất tỉnh. Tôi ôm Tử Mạc vào lòng, giúp cậu thay đổi tư thế, cố gắng để cậu cảm thấy đỡ hơn một chút.

“Thằng nhãi đó cuối cùng cũng chết à?” Có tiếng cười ác ý của lính canh bên ngoài vang lên.

“Thân thiết quá nhỉ? Tụi bay là đoạn tụ à? Haha, còn bày đặt mặc đồ nữ nhân đấy!”

“Này, có nên lôi chúng nó ra chơi đùa một chút để giải trí không? Ta chán quá…”

Tôi liếc nhìn thanh gươm lỏng lẻo treo bên hông của chúng, rồi giương mắt cười khẩy:

“Nếu các ngươi tò mò đến vậy thì cứ thử xem? Xem một tên đoạn tụ như ta chết trước, hay các ngươi chết trước?”

Bốn tên lính canh lập tức sửng sốt, rồi phát rồ lên chửi bới:

“Mày mới nói cái gì cơ?”

“Thằng nhãi ranh này, ngươi muốn chết đúng không?”

Đám tù binh xung quanh hầu hết là cung nhân bên Đông cung, có rất nhiều người nhận ra tôi. Cũng phải thôi, bình thường ngoài thái tử Diệu Lăng ai cũng biết ra thì Tử Mạc, người thị vệ câm có ngoại hình sáng chói quả thật cực kì gây chú ý. Tôi là thư đồng của thái tử, là chủ nhân của Tử Mạc, bọn họ tất nhiên đều sẽ biết tôi. Một cô gái nhỏ ngồi nép bên cạnh run rẩy bám lấy gấu quần của tôi:

“Tống công tử, Tống công tử, xin người bình tĩnh lại, xin người chớ chấp lời với chúng… Người sẽ chết mất…”

Tôi đặt Tử Mạc đang bất tỉnh xuống, lại lót áo khoác ngoài cùng cho cậu gối đầu lên. Trong lúc cúi người dém áo cho cậu, tôi nhỏ giọng với tiểu cung nữ kia:

“Chú ý động tĩnh của ta, ta sẽ cứu mọi người ra, hãy đưa Tử Mạc đi cùng.”

Dứt lời, tôi đứng dậy, thong dong đi tới bên khung cửa gỗ của ngục giam, nương theo ánh đuốc mà hất mặt nhìn vài ba tên lính canh quèn kia. Đám lính canh ngục của tam hoàng tử chỉ là một đám tạp dân được chiêu mộ lại, chưa từng được đào tạo bài bản. Nhỏ bé, gầy gò, lại hớ hênh… Hai hôm nay tôi đã quan sát qua. Bảy giờ sáng mới có một lượt thay ca, hầm ngục này có ba phòng giam, không lớn, số người bị nhốt lại hầu hết là người hầu tạp vụ của Đông cung, không thấy hai vị thông phòng của thái tử cùng các công công hay cung nữ cấp cao. Tuy rằng lúc bị bắt đến đây, tôi bị bịt kín đầu, nhưng xem chừng với quy mô này thì hẳn phải là hầm ngục chuyên giam giữ phạm nhân không quan trọng ở phủ nội vụ. Phủ nội vụ, nơi rất gần hậu cung, cũng cách không xa với khu phục dịch…

“Sao? Các ngươi thân là nam nhi đại trượng phu, đường đường chính chính là thế mà phải sợ ta à?” Tôi nhướn mày, nhấc môi cười khẩy.

“Ngươi nói cái gì?!” Tên mặt lưỡi cày nổi cả gân xanh trên trán, hung hăng giật phắt đống chìa khoá bằng đồng trong tay đồng đội qua, phăm phăm đi tới, bật tung cửa, “Mày ra đây ngay cho ông…”

Chỉ chờ có thế. Tôi nhanh như chớp tóm chặt lấy cổ hắn ta như tóm cổ một con gà, tay còn lại đoạt lấy thanh đao trên eo hắn ta. Xoẹt một tiếng thật ngọt, lưỡi đao dài nhuốm máu. Hắn ngã xuống dưới chân tôi, run rẩy bịt chặt cổ họng đang bị cứa sâu một đường dài, nhưng chẳng bịt nổi máu đang phun ra như gà bị cắt cổ.

Cả phòng giam chìm vào thinh lặng trong ba giây. Mấy tên lính hồi thần, chửi thề tuốt đao. Tôi chẳng đợi chúng tiến vào, mà lao vọt ra trước. Cơ thể, tâm trí, tiềm thức đồng loạt được kích hoạt và trở nên đồng bộ. Đến khi mấy cái xác dưới đất đã thôi giãy dụa, tôi cũng đã bình tĩnh trở lại. Đám cung nhân sợ sệt nhìn ra phía cửa hầm ngục, không có động tĩnh gì. Tôi đã đoán đúng, nơi này không quan trọng nên an ninh cực lỏng lẻo.

“Đi đi, đốt cháy hết nơi này cho ta.” Tôi mở khoá nốt các phòng giam còn lại, ra lệnh, bấy giờ người mới ùa ra như ong vỡ tổ.

Tôi trở lại phía Tử Mạc, nhỏ giọng nói lời cảm ơn với cung nữ nhỏ vẫn đang che chắn cho cậu ấy.

“Đ, đại nhân, người bị thương rồi…”. Cung nữ nhỏ hoảng hốt.

“Để sau.” Tôi qua loa đáp, rồi nhỏ giọng gọi Tử Mạc bên tai, “Mạc, mở mắt nhìn ta, nhanh lên, không còn thời gian nữa rồi…”

Tử Mạc khó nhọc mở mắt, rồi run rẩy chống tay dậy, rồi lại vô lực ngã xuống. Tôi mím môi, cúi người cõng cậu lên. Thiếu niên đang tuổi ăn tuổi lớn, đúng là nặng kinh người. Nhưng lúc cấp bách như này, tôi chẳng thể nghĩ thêm gì nữa, cắn răng xốc cậu lên. Cô gái nhỏ thấy vậy cũng vội vàng đỡ lưng cho Tử Mạc, quyết tâm nói:

“Đại nhân, phía sau đã có Ý Nhi!”

Tôi liếc qua cô gái nhỏ, nhẹ nhàng cười:

“Được rồi, vậy chúng ta cùng tìm đường sống thôi, Ý Nhi.”

Hoàng cung trong đêm tối đã bắt đầu có cháy, tôi cõng theo Tử Mạc, cùng Ý Nhi chạy trốn tới khu lãnh cung hoang vu vắng vẻ. Vì tin đồn lãnh cung có rất nhiều hồn ma của các phi tần, cung nữ phạm tội bị bỏ lại tới chết trong nơi này nên dù cho đang xảy ra cung biến thì cũng cực kì ít người to gan lảng vảng đến nơi này như chúng tôi. Nhờ đó mà tôi có thể đưa theo hai đứa trẻ tìm được một căn phòng an toàn yên tĩnh tồi tàn ở nơi khuất nhất.

Thế nhưng ngay lúc tôi đang cảm thấy có thể thả lỏng rồi thì đột nhiên từ trong bóng đêm của căn phòng, một thanh kiếm đột ngột lao vυ"t tới.

“Dừng lại, là người của ta!”

Âm thanh của Diệu Lăng vang lên. Tôi nhận ra được, hầu hạ y bao năm vậy mà… Song thứ vật chất lạnh lẽo cứng ngắc kia vẫn chẳng kịp dừng lại, cứ thế đã vào máu thịt. Trước khi ngất đi vì đau đớn, tôi cảm thán tổng kết. Lần thứ hai bị đâm vào bụng mới càng thấy rõ, cảm giác này chẳng hề dễ chịu chút nào.