Quyển 6 (Thế giới thứ sáu) - Chương 21: Binh biến và giao kèo (2)

Tiếng mưa rơi nặng nề, tiếng người ở nơi xa ồn ào hô hoán, tiếng khóc than, tiếng gào thét, đủ mọi âm thanh hỗn tạp trên đời từ tứ bề dội lại. Tôi đạp lên nền đất gạch ẩm ướt. Nước mưa lạnh buốt bắn lên cổ chân, ướt đẫm cả giày, tôi thoáng rùng mình, lại càng thêm tỉnh táo. Dọc đường đi vẫn có thể thấy hạ nhân xô đẩy, lôi kéo nhau chạy đi tứ phía, tôi nép vào góc tối, mượn màn mưa và cây cối mà che giấu chính mình cùng những người phía sau. Diệu Lăng và Tử Mạc vẫn bình tĩnh theo sát, tôi né tránh mọi khu vực có năng lượng hỗn tạp, dựa theo trực giác mà tìm về nơi có khả năng an toàn tạm thời nhất.

Nhà kho bị bỏ hoang nằm ở nơi xa nhất trong khu tạp viện, hoàn toàn yên tĩnh vì đã bị lãng quên. Trong không khí chỉ thoang thoảng mùi ẩm mốc và đất bùn, tôi lần tìm ra được góc củi có thể đạp lên để nhảy qua tường. Phía đằng sau khu này có một cổng phụ rất cũ, trước kia thường được hạ nhân dùng để vận chuyển đồ ăn nguyên liệu nhập từ bên ngoài vào. Nhưng từ sau khi dãy nhà ở mới dành cho hạ nhân được xây dựng, mọi người chuyển qua đi bên cửa ngách phía Tây Nam nên cổng phụ cũ đã được niêm phong lại. Chỉ cần phá khoá cửa là có thể tẩu thoát ra khu vực dân cư của chợ cách đó không xa.

“Tống công tử còn biết khu vực này sao?” Tiếu Xuân hạ giọng, nhưng ánh nhìn hiển nhiên không che giấu sự ngờ vực.

“Không còn thời gian đâu, phải thoát khỏi đây trước đã.” Tôi tặc lưỡi.

Diệu Lăng cũng đi tới, ngắm nghía bờ tường bám đầy rêu xanh trước mặt kia. Y chưa nói gì, Tiếu Xuân đã vội vàng chen lên:

“Điện hạ, thần nắm rõ khu vực này nhất, hãy để thần đi trước mở đường, đề phòng bên kia có người.”

Diệu Lăng gật đầu, khoanh tay nhìn Tiếu Xuân lúng túng bò lên đám củi khô. Tiếu công công loay hoay ôm lấy bờ tường một hồi, lại phát hiện ra cửa sổ của toà tạp viện tuy hơi nát, nhưng có khe hở có thể đạp lên được, liền chật vật trèo lên đầu bờ tường.

“Đ, điện hạ, mé bên này, hơi, hơi cao…” Tiếu xuân run giọng một hồi, rồi nhắm mắt thả người xuống.

Bịch một tiếng, mãi sau mới thấy giọng hắn ta yếu ớt vang lên:

“An toàn, bên này đi được…”

Diệu Lăng lúc này mới đi lên, chạm tay vào bờ tường.

“Nếu hôm nay ta còn sống, vậy xem như giao kèo xác lập.”

Rồi vυ"t một tiếng, y tung người qua bờ tường. Tôi nghẹn họng, trố mắt nhìn theo, lòng không khỏi cảm thán rằng có thân hình, có chiều cao, có thể lực tốt thật đáng ghen tị. Tử Mạc cũng đi lên, ra hiệu cho tôi leo lên vai cậu.

“Ngươi qua trước, sau đó đỡ ta.” Tôi từ chối đi trước.

Tử Mạc thoáng cau mày, vẻ mặt khó xử. Nhìn cậu khó tính giống hệt như trước kia, tôi không khỏi phì cười.

“Lên trước đi, nhanh lên.”

Trong sự thúc giục của tôi, Tử Mạc chần chừ mãi rồi mới leo lên. Nhưng ngay lúc cậu vừa leo lên tới đầu bờ tường, từ xa đột nhiên vang lên tiếng quát thô kệch:

“Ai?! Kẻ nào ở phía đó!”

“Mau bắt lấy!”

“Không được chạy!!!”

Chẳng hề suy nghĩ, tôi đẩy mạnh Tử Mạc sang bên kia. Cậu chới với, trong lúc người ngã nghiêng, vẫn mở to đôi mắt màu hổ phách ấy mà bàng hoàng nhìn tôi.

“Đi mau! Đừng lo cho ta!” Tôi thấp giọng quát, sau đó vội vàng chạy đi hướng khác.

Chạy thôi, mạnh ai người nấy chạy thôi. Tôi xách đống tà áo lộn xộn thừa thãi lên, chạy như điên về phía màn mưa. Mưa to lên nào, mạnh nữa lên, che đi dấu chân của tôi, che đi thân ảnh mọi người.

Adrenaline tiết ra khiến toàn thân tôi trở nên run rẩy, cơ bắp căng cứng khiến cho tay chân hoạt động càng thêm khó khăn. Nhưng dù cả thế thì kí ức qua bao kiếp đã trở thành một loại phản xạ có điều kiện từ trong tiềm thức, bước chân và động tác của tôi mỗi giây phút lại càng thêm linh hoạt và gãy gọn. Xuyên qua rừng trúc, leo lên hàng rào, sải bước chạy thật nhanh song song với những lớp mái, bất chấp việc đôi bàn tay rớm máu vì bị cào xước, tôi đã chạy, thở và sống như hàng ngàn kiếp đã gộp lại làm một.

Da thịt nổi lên tầng gai ốc, tôi theo bản năng nhìn về phía bên dưới bức tường ngoài kia. Tử Mạc vẫn đang lao theo tôi ở ngay phía dưới đó. Chẳng biết cậu kiếm đâu ra con ngựa ấy, nhưng cậu vẫn dang tay đón rộng tôi và đang gào thét trong câm lặng, bất chấp cả việc đang có một toán lính đang chặn đầu ở phía trước. Có tiếng lính hô hoán bắt tôi từ phía sân viện. Không chần chừ thêm một giây nào, tôi nhảy qua mái hiên của hạ viện, đạp lên tường thành rồi ngã vào vòng tay của Tử Mạc. Da thịt nóng rực như phải bỏng dán sát vào nhau, Tử Mạc một tay ôm tôi, một tay giật dây cương, ngựa quay đầu tháo chạy.

Tử Mạc không thể nói, tôi cũng chẳng hỏi nhiều, chỉ nhanh nhẹn dùng áo tơi của mình để quây chặt phía trước người tôi và cậu lại, đề phòng có cung tên bắn tới. Tôi được bao bọc bởi l*иg ngực nóng hổi của thiếu niên, bên tai lặng nghe tiếng tim đập thình thịch chẳng rõ là của ai, trong bóng tối được tạo ra bởi áo tơi, tôi chờ đợi khoảnh khắc an toàn sẽ đến tới với mình và Tử Mạc.

Thế nhưng điều xấu nhất đã xảy đến. Ngựa ngã, Tử Mạc ôm chặt lấy tôi, cùng lăn vài vòng dưới mặt đất. Cú đó chắc chắn rất đau, nhưng tôi lại chẳng gặp chấn thương mấy. Trong lúc vô vàn lưỡi mác giáo kề sát cổ, Tử Mạc lặng lẽ viết vào lòng bàn tay tôi.

[Thái tử đã an toàn thoát ra.]

Ừ, chỉ mong là vậy.