Mưa to xối xả cũng chẳng thể át đi tiếng người hô hoán gào thét ầm ĩ bên ngoài. Đám người trong Đông cung cũng nháo nhào cả lên. Diệu Lăng nghe xong tin mật báo, sắc mặt càng lúc càng thêm tối tăm. Tôi ngồi vững trên bàn trà, ngay cạnh y, phía sau còn có Tử Mạc cũng đứng im như tượng. Sớm đã nghe tiếng gió, không ngờ tam hoàng tử lại thiếu kiên nhẫn như vậy.
Sau khi báo cáo xong xuôi tình hình, Tiếu Xuân lo lắng sốt ruột:
“Điện hạ, bây giờ điều quan trọng và cấp bách nhất chính là tìm cách để điện hạ có thể an toàn thoát ra khỏi hoàng cung và hội họp với đội của Chu tướng quân…”
Diệu Lăng cau mày:
“Phản binh bên ngoài là quân của ai?”
“Dạ bẩm, là Lý Kiên, thống lĩnh của ngự tiền thị vệ, bên hoàng thượng đang được người của Điện tiền quân liều chết bảo vệ, tạm thời vẫn đang được bảo toàn…”
Hoàng đế không dễ chết như thế được. Tam hoàng tử không có cái gan đó, mà kể cả thế thì cũng khó mà leo lên được cái ghế kia một cách vẹn toàn. Vậy xem ra hiện tại người mà tam hoàng tử nhắm đến chỉ có Diệu Lăng mà thôi. Và đó cũng là lí do mà chúng cho người quây chặt Đông cung đầu tiên. Tôi nhìn mặt ly trà sóng sánh, kiên định đứng dậy:
“Thái tử, Tiếu công công nói đúng, phải xuất phát ngay bây giờ.”
Vẻ mặt của Diệu Lăng thoáng một chút bất ngờ:
“Ngươi có sáng kiến gì?”
“Sáng kiến thì không chắc, thậm chí sẽ phải uỷ khuất cho điện hạ rồi.” Tôi cười khổ, “Tiếu công công, phiền ngài chuẩn bị thật nhanh mấy bộ y phục của nữ nhân đến đây, thêm cả phấn son nữa. Thời gian cấp bách, càng nhanh càng tốt!”
Tiếu Xuân chẳng kịp đắn đo, vội vàng chạy đi. Tôi nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt Diệu Lăng, lại nhìn Tử Mạc đang đứng ngay sau y.
“Ta có một giao kèo.”
Có lẽ vì tôi nói quá bình tĩnh, Diệu Lăng cũng không khỏi bật cười một tiếng, rồi, y gằn giọng:
“Tống Uẩn, ngươi đang ra điều kiện với ta sao?”
Nếu chọn đường nào cũng là chết, vậy sao tôi không thể thử một lần?
“Thái tử điện hạ, nếu như ngày hôm nay, ta và Tử Mạc đưa ngài thoát khỏi đây an toàn hội họp với Chu tướng quân, thì đổi lại sau này, bất kể rằng ta phạm tội tày đình thế nào, ngài sẽ tha mạng cho ta, được không?”
Thấy mặt của Diệu Lăng nhăn lại thành một nhúm, tôi vội vàng bổ sung:
“Đương nhiên là nếu những tội đó của ta không ảnh hưởng đến ngài, không ảnh hưởng đến giang sơn xã tắc…”
Diệu Lăng vẫn nhăn mày không đáp. Tôi:
“Chính là kim bài, đúng rồi, ta muốn có kim bài miễn tử!”
Đến lúc này, vị thái tử cao quý kia lại cười trào phúng một hồi. Đoạn, y nhếch môi mỉa mai:
“Tống Uẩn, bây giờ ra khỏi đây toàn thây như nào còn khó, ngươi tự tin đến thế sao?”
“Ta biết ngài làm được.” Cái này thì tôi rất tự tin, “Ngài là bậc quân vương tương lai, là người như nào, ta há có thể không hiểu rõ sao?!”
Tiếu Xuân rất nhanh đã quay trở lại, mang theo đủ thứ tôi yêu cầu, cùng hai người thông phòng của thái tử. Bọn họ đều là người nhanh nhẹn, sau khi được Diệu Lăng cho phép liền lập tức bắt tay vào cải trang giúp y và Tử Mạc. Tiếu Xuân cũng vội cải trang theo. Tôi xoã tóc xuống, vừa tiện tay tạo một kiểu tóc khác, lại vừa đi tới bên cửa sổ nghe ngóng tình hình bên ngoài. Mưa vẫn rơi ào ào như trút nước, tiếng người từ nơi rất xa vẳng lại. Xem nào, nơi tạm thời an toàn nhất…
“Đi thôi, đến khu vực hạ nhân!” Tôi quyết đoán quay người, choàng thêm áo choàng lên người, lại chỉnh trang y phục bên trong.
“Tống công tử, xin hãy lót hai miếng đệm này vào đã…” Tiếu Xuân nhét vào tay tôi hai cuộn len tròn. Tôi giật mình, giờ mới thấy dáng vẻ Diệu Lăng và Tử Mạc bấy giờ. Bọn họ, trừ miếng độn ngực có chút kì quái, thì dáng vẻ không tệ quá nhỉ? Thậm chí còn có chút xinh đẹp…
“Để ta đi trước, Tiếu công công bọc hậu, Tử Mạc, theo sát thái tử, đi chính giữa, có gì chú ý ta ra hiệu.” Tôi sắp xếp đội hình thật nhanh, sau đó từ biệt hai người thông phòng rồi choàng áo tơi lên đầu, đi vào đường tắt ở cổng phụ phía sau tiểu viện.