Quyển 6 (Thế giới thứ sáu) - Chương 2: Lời nguyền nhà họ Tống

Toàn kinh thành đồn rằng, cụ cố nội Tống gia là ngự tiền thị vệ năm xưa theo tiên hoàng đi săn, gϊếŧ chết một tổ rắn, bị rắn nguyền rủa đời đời sau này sẽ tuyệt hậu. Lời đồn đãi chẳng biết bắt đầu từ đâu, nhưng từ đó về sau, con cái cụ cố cứ thế đi bất đắc kỳ tử. Cụ cố mẫu thắp hương lễ bái van xin lạy lục bao nhiêu cửa đền đình chùa, mà cuối cùng chỉ còn con trai út của các cụ, cũng là cụ nội Tống gia là còn sống.

Cụ nội có một phu nhân, năm người thϊếp, nhưng con cháu đầy đàn chưa đủ tuổi thành niên cũng dần chết hết, duy chỉ có ông nội Tống phải lánh tạm mười năm ấu thơ trong đình chùa mới có thể an toàn sống sót. Sợ hãi lời nguyền sống chết và chia ly con cháu như đời trước, ông nội Tống, cũng tức là tổ phụ quyết tâm chỉ lấy một người vợ. Thế nhưng lấy nhau gần ba mươi năm, hai người mãi mới có được một người con trai duy nhất, chính là Tống Hiền. Tống Hiền trưởng thành, nguyện kết tóc bạc đầu cùng Khả Thu, sinh được một cặp long phụng thai, thế nhưng Khả Thu thể chất hàn, sau khi vượt qua cửa tử thì cũng mất đi khả năng sinh nở…

Trong khoảng thời gian tập ngồi tập đi, đôi khi tôi cũng bâng quơ nghĩ, liệu Tống Hiền có vì vậy mà sẽ nạp thϊếp không. Dường như tổ mẫu cũng có nói qua về việc này, nhưng cha tôi dù không cãi lại song vẫn mắt điếc tai ngơ, việc gì nên làm vẫn làm, việc không cần làm chắc chắn không làm.

Thời gian trôi qua, khi cơ thể này của tôi sắp tròn một tuổi, ngoài kinh đô đột nhiên xuất hiện dịch bệnh. Trùng hợp, tôi bị ốm. Trong lúc sốt cao liên miên, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng tổ mẫu ngồi bên ngoài rèm trách cứ cha và mẹ. Mắng chửi một hồi, cuối cùng, bà thở dài:

“Nếu các ngươi muốn tạm hoãn lại việc nạp thϊếp, cũng được. May mắn đại phu đã chuẩn trị, Uẩn không dính dịch bệnh, nhưng lần này may mắn thoát nạn, lần sau, rồi lần sau nữa thì sao?”

Cha và mẹ im ru, không thấy đáp lời. Đoạn, tổ mẫu lại nói:

“Thế này đi. Đại trụ trì của Tây Đình đã chỉ điểm, đứa bé của nhà họ Hoa, Hoa Như Ý đó, bát tự rất phù hợp, đại nạn tới mà không chết, căn số cao như vậy rất thích hợp để gánh đỡ nghiệp cho Uẩn. Tuy tuổi tác không còn quá nhỏ, nhưng nhận nuôi đứa bé ấy cũng phù hợp.”

“Mẫu thân…”

Tổ mẫu cao giọng:

“Ý các ngươi như nào? Chẳng lẽ nuôi thêm một cái miệng ăn là quá sức với các ngươi à?”

“Mẫu thân, chúng con không có ý đấy.” Tống Hiền phiền não đáp lời, “Hoa Như Ý năm nay cũng gần mười tuổi, năm năm nữa sẽ tới tuổi cập kê. Trong toàn kinh thành ai cũng biết sự tình về Tống gia chúng ta, liệu chúng ta làm vậy với Hoa Như Ý…”

“Chuyện này ta đã sắp xếp ổn thoả, ngươi không phải lo nghĩ. Bên nhà họ Hoa ở thôn Đông đó rất vui lòng gửi gắm nữ nhi cho chúng ta. Dù cho chúng ta không nhận nàng, thì số phận nàng cũng vẫn bị đem bán đi ở đợ mà thôi.” Tổ mẫu thản nhiên nói, “Các ngươi cứ coi như là hành thiện tích đức cho Uẩn cũng được. Tống gia chúng ta sau này… Vẫn phải tạm thời trông mong vào đứa trẻ này vậy.”

Bấy giờ, Tống Hiền mới im lặng thuận theo.