Đúng như dự đoán, cơ thể hiện tại của tôi càng ngày càng khó có thể che giấu. Khác với một Vũ Lạc Ca đã tập võ từ nhỏ, cơ thể của ‘Tống Uẩn’ yếu ớt mềm mại hơn rất nhiều, ngay cả khung xương cũng nhỏ nhắn hơn do gen. Lại nói, Vũ Lạc Ca khi ấy còn chưa thể trưởng thành hoàn toàn, cho tới lúc chết đi thì cơ thể vẫn chưa hoàn thiện sự phát triển. Liệu kiếp này tôi sẽ được sống lâu hơn thế chứ?
Cạch. Tiếng đẩy cửa rất rõ ràng vang lên. Bóng người cao lớn rắn rỏi đi tới trước mặt tôi, thấp thoáng gần như đã trùng khớp với bao kiếp người trong quá khứ. Gương mặt sắc nét, bớt đi vài phần ngỗ ngược, lại nhiều thêm một chút dịu dàng… Tử Mạc cúi người, theo thói quen bao năm nay mà lật lòng bàn tay của tôi lên, nhẹ nhàng viết xuống:
[Chủ nhân, thái tử cho gọi người. Có cần tìm cớ không?]
Hôm nay đã là ngày tôi phải cho Diệu Lăng một câu trả lời rõ ràng. Kể từ ngày tôi đạt được Hội nguyên vào năm mười lăm tuổi, Diệu Lăng vẫn luôn không ngừng ra sức ép, muốn tôi đỗ được Trạng nguyên vào kì thi Đình sắp tới và được xếp vào vị trí mà y muốn. Trạng nguyên ở tuổi mười lăm? Tên điên đầy tham vọng ấy thật sự muốn đẩy tôi vào chỗ chết sao?
Tôi còn đang phân vân nên đứng dậy hay không, ai ngờ giọng của Tiếu Xuân đã the thé vang lên ngay bên hiên ngoài:
“Thái tử điện hạ giá đáo!”
Tôi vẫn cứ chần chừ kiếm cớ không muốn trả lời y, nhưng xem ra hôm nay tôi chẳng thể né tránh thêm được nữa. Tử Mạc đỡ vai tôi đứng dậy, biết sao được, mấy ngày này tôi vẫn luôn giả ốm, nên chẳng còn cách nào ngoài việc nhờ cậy đứa trẻ này phối hợp thôi.
“Điện hạ…”
Như một làn gió xuân, Diệu Lăng mang theo nụ cười tiến thẳng vào chính phòng, thản nhiên ngồi thẳng xuống ghế chủ vị, khoan thai nhìn tôi hành lễ.
“Uẩn chớ đa lễ như vậy.” Y hoà nhã nói, nhưng rõ ràng cũng chẳng có vẻ gì muốn ngăn cản động tác của tôi lại.
Tôi vẫn theo quy củ mà hành lễ, xong xuôi mới đứng dậy, còn chưa kịp lên tiếng thì đã bị y phủ đầu:
“Sắc mặt của Uẩn hôm nay nhìn khá hơn rồi đấy. Mấy hôm vừa ngươi cáo ốm mãi, làm ta lo lắng vô cùng.”
Tôi giật giật khoé môi, khẽ ho vài tiếng, rồi nhẹ đáp:
“Nhờ được chủ nhân ưu ái, thần mới có thể mau chóng hồi phục như vậy…”
“Còn đứng đó làm gì, mau ngồi đi.”
Diệu Lăng vẫy tay. Tử Mạc lẳng lặng đi tới châm trà, tôi cũng ngoan ngoãn ngồi vào chỗ được chỉ định.
Không để tôi kịp thở, y đã vào thẳng vấn đề:
“Về kỳ thi Đình vào tuần sau, ngươi chuẩn bị đến đâu rồi?”
“Thần…”
Diệu Lăng khẽ cười, nhắc nhở:
“Tống Uẩn, cân nhắc cho kỹ câu trả lời.”
Tôi siết chặt bàn tay, lại ngậm miệng lại. Diệu Lăng ngồi ngay ngắn trên ghế, ung dung, khoan thai, lại cao quý. Đôi hàng mày đậm dài như mực vẽ của y khẽ nhướn lên, một ánh mắt thờ ơ thoáng đảo qua… Châm chọc làm sao. Duyên nợ của tôi và các người cứ mãi phải xoắn vào nhau như mớ bòng bong thế này.
Y khẽ gõ ngón tay theo nhịp lên mặt bàn, lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nhàn nhạt nói:
“Uẩn, giữa Chu Ánh và Khương Hoài Lam, ai sẽ thích hợp cho chức vị thái tử phi hơn?”
Tôi:
“...” Khi không tự dưng lại…?
Mà cũng đúng. Diệu Lăng năm nay đã mười tám, lập chính phi bây giờ còn thuộc dạng khá muộn rồi. Tôi ngẫm nghĩ giây lát. Chu Ánh là con gái độc nhất của Chu tướng quân, binh lực của ông ta hiện tại chỉ kém cạnh Hồ trấn quốc công một chút, mà tài thao lược lại gần như ngang tài ngang sức. Trong khi Hồ gia là thế lực nhà mẹ đẻ của tam hoàng tử, thì chọn ái nữ nhà họ Chu đúng là vừa thích hợp. Còn Khương Hoài Lam lại là danh môn khuê tú, đại mỹ nhân xinh đẹp bậc nhất kinh thành, ái nữ của Khương thái phó, người vốn có mạng lưới nhân lực hùng hậu trong đám quan văn…
Mấy năm nay theo hầu Diệu Lăng, tôi thấy y cũng chẳng đặc biệt hứng thú với người nào. Đối với nữ nhân nào cũng hờ hững xã giao, ngay cả thông phòng cũng chỉ mới có hai cô gái trẻ ngoan ngoãn dịu hiền. Thế nhưng dù sao bạn đời của bậc quân vương tương lai há có thể tùy tiện lựa chọn? Đúng là cần phải cân nhắc cực kỳ.
“Chủ nhân, thay vì lựa chọn trên các yếu tố khách quan, còn có thể tìm hiểu tường tận thêm nữa.” Sau khi suy nghĩ thông suốt, tôi đưa ra kiến nghị.
“Có thể tìm hiểu tường tận thêm như nào?” Diệu Lăng cười, “Ta cũng đâu thể tiếp cận các nàng ấy?”
Theo lễ giáo, xác thực đúng là không thể chạm mặt hai bên trực tiếp. Thế nhưng đâu cần chạm mặt trực tiếp chính diện lẫn nhau mới có thể tìm hiểu đâu?
“Sau khi có kết quả, không phải có tục lệ tổ chức lễ hội đưa rước tân khoa trạng nguyên sao? Các quý nữ tiểu thư kinh thành thường sẽ tổ chức tiệc trong trà lâu lớn nhất kinh thành, nằm ngay vị trí đẹp nhất để xem đoàn đưa rước đi ngang qua. Vấn đề là, trà lâu thường chỉ bố trí các vách ngăn rất mỏng, ngài hoàn toàn có thể bố trí một vài thân tín và sắp xếp một vài sự kiện để quan sát là được.” Tôi nói liền một hồi, sau đó mới đón lấy ly trà từ tay Tử Mạc, đắc ý nhâm nhi.
Diệu Lăng híp mắt xoa cằm một hồi, sau đó cười khẽ:
“Tiếc là hôm đó Uẩn phải tham gia đoàn đưa rước rồi nhỉ?”
Ngụm trà vừa nếm xuống suýt chút đã nghẹn ngang cổ, tôi khó khăn nuốt xuống, thấp giọng:
“Chủ nhân… Ta không được đâu…”
“Hửm? Uẩn vừa nói gì nhỉ? Là sau khi đỗ đạt, muốn vào bộ phận nào? Lễ bộ? Lại bộ?” Nụ cười trên môi Diệu Lăng lại càng tươi.
Tôi:
“...” Tỉ lệ tử vong lúc bị phanh phui giới tính vào hiện tại là bao nhiêu? Hình như là 100% nhỉ?... Nhưng còn tỉ lệ phanh phui giới tính lúc làm quan là bao nhiêu? Hình như phạm tội khi quân là tru di tam tộc? Hay cửu tộc?...
Bầu trời bên ngoài thoáng sầm xuống. Từng giọt mưa bắt đầu rơi, trút xuống mái hiên lộp độp, lộp độp. Trong một thoáng lặng thinh khi ấy, tâm trí của tôi bất chợt dịu lại. Tôi khoan thai quỳ xuống trước mặt Diệu Lăng:
“Thần…”
Vừa ngay đúng lúc này, bên ngoài sân bỗng vang lên những âm thanh huyên náo. Cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Thứ ký ức quen thuộc bỗng trỗi dậy sống động.
“Thái tử điện hạ, điện hạ, không hay rồi! Tam hoàng tử và thế tử Viễn Nam vương, Hải Thịnh đã dấy binh tạo phản, phản binh đã quây lấy hoàng thành rồi!!!”