Sáng sớm ngày hôm sau.
Vì mất hơi nhiều máu, cơn đau nửa đầu quen thuộc của tôi lúc này lại tái phát. Hết cách, tôi vừa ôm nửa đầu dựa vào thành ghế, vừa nhắm mắt dưỡng thần, lắng nghe báo cáo thu chi của Điền quản gia. Lâm Chí Anh thấy vậy bèn hỏi:
“Tống Uẩn, sắc mặt kém quá vậy? Cơ thể của ngươi không khoẻ ở đâu sao?”
Vừa hay Điền quản gia cũng kết thúc báo cáo. Đón lấy đống sổ giấy từ tay ông, tôi tùy tiện đáp lời Lâm Chí Anh:
“Sức khoẻ của ta đúng thật có hơi kém. Tiên sinh cũng chớ lo, ta còn lâu mới chết được.”
Lâm Chí Anh tức giận:
“Ngươi thật là! Nói linh tinh cái gì vậy chứ! Đến ngươi còn không chú ý lễ tiết như vậy thì sao có thể dạy bảo Huyền Lãng đây!”
Tôi thoáng khựng lại. Cũng lâu rồi mới nghe thấy cái tên này… Tôi tiện tay lật mấy tờ sổ sách, nhẹ nhàng cất lời:
“Huyền Lãng thế nào rồi ạ?... Nó không gây phiền phức gì cho tiên sinh chứ?”
Đã bốn năm Huyền Lãng được đón về Tống phủ. Lại nói, trong thời gian ở trường học và kể từ ngày nhập cung làm thư đồng cho thái tử, dù cứ cách mấy tháng tôi cũng sắp xếp được thời gian để về thăm nhà một lần, nhưng vì quá bận rộn mà cũng chẳng gặp được đứa trẻ ấy lần nào… Giờ Huyền Lãng cũng đã chín tuổi rồi nhỉ?
Nhắc tới Huyền Lãng, Lâm Chí Anh lộ ra biểu cảm vừa hận vừa yêu:
“Đứa nhỏ ấy, nói thế nào nhỉ? Rõ ràng đầu óc chẳng hề kém cạnh Tử Mạc đâu, nhưng nó chẳng thèm cố gắng, không có chút tiến thủ nào! Bảo hư hỏng nghịch ngợm cũng chẳng phải, nhưng có đứa trẻ ngoan ngoãn nào lại có thể ham chơi, lười học, lại còn ranh mãnh như thế chứ?!”
Nhớ tới tính cách xảo quyệt của Huyền Lãng trong các kiếp trước kia, lại nghe miêu tả của Lâm tiên sinh lúc này về hắn, tôi có chút ngoài ý muốn. Trong lòng bỗng muốn gặp đứa trẻ này một chút…
“Điền quản gia, sắp xếp bữa trưa tại chính phòng. Cho vời tiểu thiếu gia đến luôn.” Tôi quyết đoán gấp sổ lại, mỉm cười.
Vậy là theo quyết định của tôi, một bữa ăn thân mật của những người trong nhà đã được chuẩn bị.
Huyền Lãng chín tuổi cao hơn rất nhiều so với lúc mới vào phủ. Mặc lên người bộ lễ phục màu xanh lam sẫm chỉn chu và gọn gàng, trông cậu ta càng thêm sáng sủa và sinh động. Tôi thoáng đảo mắt nhìn qua Tử Mạc đang ngồi cạnh mình. Đúng là dù còn nhỏ, nhưng bọn họ đều ít nhiều đã lộ ra khí chất cùng đường nét khi trưởng thành sau này nhỉ…
“Tống gia chủ, Lãng đã nghe báo người đã hồi phủ vào tối qua, nhưng được biết người thân thể không tiện nên bây giờ mới có thể ra mắt người. Không biết sức khoẻ của người đã khá hơn chưa ạ?” Huyền Lãng nâng chén rượu lên, ngây ngô hỏi thăm tôi.
Tôi nhìn vào đáy mắt đen thẫm của cậu ta, nhẹ nhàng cầm lấy chén rượu trong tay cậu ta đi và thay vào đó là một chén trà ngọt, lại đáp:
“Đã ổn hơn nhiều rồi. Con gọi ta là Tống gia chủ sao? Ta còn chưa già đến mức đó đâu…”
Huyền Lãng xấu hổ đỏ bừng mặt, nhưng không dám rời mắt đi, chỉ ngập ngừng:
“Vậy, vậy con nên… Con nên xưng hô như nào ạ?”
“Gọi ta là cữu cữu.”
“...” Huyền Lãng nhìn xuống chén trà trong tay, hạ giọng, “...Mẫu thân của con vốn cũng đâu phải người của Tống gia…”
“Vậy thì sao? Nàng vẫn mang họ Tống đó thôi?” Tôi cười, đoạn, lại nhìn về phía Điền quản gia. Ông ta sắc mặt nghiêm túc, lập tức cúi người lui ra khỏi phòng.
Lâm Chí Anh cũng không vừa lòng, ra sức càu nhàu:
“Cái thằng nhóc này, bình thường ở nhà với ta thì mạnh dạn cứng mồm cứng miệng bao nhiêu, sao bây giờ lại rụt rè nhút nhát vậy hả? Chưa nói tới quan hệ gia đình, chỉ nói tới trong lứa môn sinh ta dạy, thì cữu cữu ngươi cũng là học trò của ta, là cùng một thầy với ngươi, tính ra cũng là quan hệ tiền bối hậu bối đó. Gần gũi biết bao nhiêu đấy!”
Ráng hồng trên đôi má của Huyền Lãng càng lan rộng tới mang tai. Cậu ta cúi đầu, thấp giọng dạ vâng. Tôi toan đưa tay nhấc chén rượu lạnh bên tay lên, ai ngờ lại bị Tử Mạc đoạt lấy. Đoạn, cậu lại đưa tới một cốc nước ấm gần như là nóng rực qua, tôi mỉm cười nhận lấy.
“Lãng, thấy ngươi lớn dần từng ngày, khoẻ mạnh thế này là ta mừng rồi.”
Đây là những lời thật lòng hiếm hoi mà tôi nói ra.
Những đoạn ký ức trong một quãng mây mù quá khứ kia, vào lúc này cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi.