Khương thái phó sau đấy vẫn tới lui trong thư phòng đông cung như thường. Còn tôi thì khổ rồi. Vì vị thái tử biết người, biết mặt, không biết tâm kia đã tự ý đặc cách cho tôi tham gia kì thi hương mà không phải khám thể lực hay xét thân thể.
“Uẩn đừng làm phụ lòng ta.”
Nhận lấy lời nói thì dịu dàng nhưng khí thế và ánh mắt mang đầy ý cảnh cáo đó của Diệu Lăng, tôi ấm ức bước chân vào trường thi.
Tuy nói rằng một tháng được nghỉ 4 ngày, nhưng vì khối lượng công việc khá nhiều mà đến tận khi có kết quả kì thi hương, tôi mới có thể được sắp xếp những ngày nghỉ phép đang dồn lại trước đó. Tiễn tôi ra khỏi cung, Tiếu Xuân tươi cười rực rỡ:
“Chúc mừng Tống công tử đã đỗ giải Nguyên nhé! Lần này được nghỉ phép dài ngày, công tử cứ thong thả.”
“Đa tạ Tiếu công công!” Tôi cười đáp lễ, rồi vừa leo lên xe ngựa cùng Tử Mạc, tôi đã nằm thượt xuống nệm.
Kỳ kinh nguyệt đầu tiên vừa tới, ngay đúng đêm sau khi kết thúc kì thi hương. Cơ thể này của tôi khá yếu, đau bụng đau lưng muốn chết đi sống lại. Hôm nay đã là ngày thứ ba rồi mà vẫn không khá hơn mấy. Cũng may là bình thường tôi đều ngụy trang giả ốm…
Một bàn tay ấm áp có những nốt chai nhỏ nhẹ nhàng đặt lên trán tôi. Gương mặt sắc nét bắt mắt vô cùng của Tử Mạc ghé tới, tràn ngập lo lắng.
“Ta không sao…” Tôi lầm bầm, nghiêng người nằm luôn lên đùi cậu, “Về tới Tống phủ thì gọi ta dậy.”
Thế nhưng đến tối, tôi mới tỉnh giấc trên chiếc giường êm ái quen thuộc ngày nào của mình. Bóng dáng Tử Mạc dưới ánh nến nhanh nhẹn ra ra vào vào đi đổ nước nóng vào trong thùng gỗ hắt lên trên tường, bên kia tấm rèm lụa. Tôi bần thần, mãi sau mới ngồi dậy được.
Sau khi đổ đầy thùng nước nóng, Tử Mạc mới đi vòng qua bình phong. Vừa thấy tôi đã tỉnh, cậu chẳng lộ vẻ mừng rỡ như bình thường mà mặt mũi u sầu đi tới bên cạnh tôi. Đoạn, cậu viết lên tay tôi mấy dòng chữ:
[Chủ nhân, người bị bệnh nặng lắm sao? Người…sẽ chết sao?]
Tôi:
“...?” Thằng nhãi này, đóng kịch nhập tâm quá rồi à?
Thấy tôi đần người mãi không đáp, Tử Mạc đột nhiên bật khóc nức nở. Cậu ôm choàng lấy tôi, há miệng ê ê a a mấy tiếng khàn đυ.c. Đây là lần đầu tiên trong kiếp này cậu phát ra âm thanh. Thứ âm thanh của cái lưỡi nhỏ xinh đã bị cắt ngắn cùng cổ họng bao năm trời không được hoạt động ấy làm ruột gan tôi bỗng quặn thắt lại.
“Sao thế? Sao lại khóc rồi?” Tôi xoa đầu cậu, như một thói quen, cũng vô thức hạ giọng thì thầm vỗ về.
[Máu…] Tử Mạc vẫn nghẹn ngào, vừa khóc vừa run rẩy viết, [Chủ nhân, bên dưới chảy rất nhiều máu… Ta thấy máu thấm ra quần ngoài. Chủ nhân, ngài sẽ chết sao? Thật sự không thể gọi đại phu tới cứu ngài sao?]
Tôi:
“...”
“Mạc.” Nắm lấy tay cậu, tôi thủ thỉ, “Chuyện này của ta, không thể để người khác biết. Ta còn cả Tống gia ở phía sau. Chưa kể, hiện tại ta còn đang phải phục vụ thái tử… Ít nhất cũng phải chờ đến lúc có thể an toàn rút lui, thì ta không thể không cẩn thận…”
May mắn là, Tử Mạc lúc này vẫn còn là một đứa trẻ ngây thơ chưa hiểu sự đời. Xui xẻo là, cậu ta nhìn thấy máu của tôi thấm ra ngoài quần rồi. Bảo sao cứ thấy kì quái, hoá ra là thằng nhóc này không dám thay quần ngoài của tôi ra, nhưng vẫn cố trải ba, bốn miếng vải lót xuống giường cho tôi. Không biết nên cảm thấy bi ai hay nên thấy cảm động vì tri kỷ nhỏ này nữa…
Đợi đứa trẻ trong lòng khóc hết cơn rồi, tôi mới đỡ người Tử Mạc ngồi thẳng lại, nhỏ giọng hỏi:
“Mạc, là ai đưa ta về phòng?”
Tử Mạc lau nước mắt trên mặt, đầu ngón tay khẽ run ấn lên tay tôi:
[Ta đã đưa chủ nhân về.]
“Có những ai đã có mặt?”
[Chỉ có Lâm tiên sinh và Điền thúc, nhưng thấy người ngủ rồi nên họ đã hẹn sáng mai sẽ quay lại.]
Lúc này tôi mới yên tâm gật đầu. Mệt mỏi nằm lại giường, tôi nhịn cảm giác khó chịu dớp dính ở thân dưới xuống, nhẹ nói:
“Mạc, ngày mai đi sắp xếp, từ nay về sau ta muốn có một phòng tắm riêng…”
Tử Mạc vội càng gật đầu. Tôi:
“Được rồi, cảm ơn ngươi, lui ra gian ngoài cùng đi, ai tới cũng không tiếp, ta muốn tắm rửa nghỉ ngơi rồi.”
Trăng tà ẩn sau lớp mây mù. Tôi lau rửa sơ qua, sau đó lại viết một danh sách đồ đạc chuẩn bị. Vải bọc, vải lót, bông gòn thấm, trong cùng có lẽ cần dùng đất sét để thấm hút tốt, nhưng để an toàn thì nên dùng tro, dùng xong dù có tiêu hủy cũng dễ dàng hơn… Tính toán thật kĩ, tôi lại giao cho Tử Mạc:
“Đi nhanh nhé, ta trông cậy vào ngươi.”
Nhìn bóng dáng nhỏ bé chạy vụt qua gấp khúc hành lang, lòng tôi bỗng chốc thoáng trùng xuống. Một thời gian nữa thôi, cơ thể này sẽ trổ mã, các đặc trưng của phụ nữ cũng sẽ dần rõ ràng hơn. Cái vỏ bọc ốm yếu tôi tạo ra trước đó sẽ làm tiền đề tốt để né tránh việc thường xuyên phải xuất đầu lộ diện sau này, nhưng nếu Diệu Lăng cứ ép buộc tôi như hiện tại, thì tôi còn có thể che giấu được bao lâu? Nên tạo đường lui như nào…