Sáng sớm sau khi được Tử Mạc lay người dậy, cùng với sự cố gắng tự thôi miên cổ vũ chính mình, tôi cuối cùng cũng có thể rời khỏi cái giường êm ái. Có lẽ vì việc tụt huyết áp vào mỗi sáng sớm đầu ngày khiến cho bộ dạng của tôi càng thêm ốm yếu như một kẻ bệnh tật bẩm sinh đích thực, Diệu Lăng trong bộ võ phục bất giờ mới buông tha tôi mà nhắm vào con mồi mới.
“Kẻ câm kia, có biết dùng kiếm không?” Chỉ vào Tử Mạc đang yên tĩnh đứng sau lưng tôi, Diệu Lăng ôn hoà mỉm cười.
…Ôn hoà cái con mẹ nó chứ! Tôi cố gắng đè nén cơn đau nửa đầu vào sáng sớm xuống, lại cố gắng kéo giãn cái khoé miệng đang co giật dữ dội của mình lên mà nói:
“Thái tử…”
“Hử? Ngươi gọi ta là gì cơ?”
Tôi:
“...Chủ nhân, Tử Mạc còn nhỏ hơn thần một tuổi đó… Trước giờ cũng mới chỉ hầu hạ thần đọc sách viết chữ mà thôi…”
Diệu Lăng xoa cằm, híp mắt cười:
“Vậy sao? Nhưng nhìn căn cốt của hắn, ta thấy kẻ này rất có tiềm năng. Sao? Tử Mạc? Có muốn theo ta học hỏi võ lực không?”
Tôi muốn mở miệng khuyên can, nhưng ngẫm lại cũng có lý. Tử Mạc bao kiếp xưa nay đều rất, ừm, năng động? Hoạt bát? Hiếu động?... Cho cậu đi học võ cũng không tệ nhỉ… Vừa lúc tôi nhìn sang, Tử Mạc cũng dùng đôi mắt sáng rực mà nhìn tôi. Diệu Lăng bật cười ha hả:
“Chà chà, xem này, quả nhiên ta lại không nhìn nhầm người!”
Tôi cúi người, nghiêm túc hùa theo:
“Thưa vâng, quả thật đôi mắt của người tinh thông sáng ngời, chủ nhân!”
Thấy tôi chẳng còn dị nghị gì, Tử Mạc mới hưng phấn tiến lên, cúi người nhận kiếm gỗ từ Diệu Lăng. Sau buổi đầu ấy, cuộc sống rất có quy luật của tôi cũng dần được hình thành, thậm chí còn thuận lợi đến bất ngờ.
Vì là thư đồng của thái tử nên tôi chẳng hề bị dính líu gì tới đám người trong nội viện của thái tử. Thái phó của thái tử lại không thích tôi lắm, thường chê tôi là con sâu bệnh, trong giờ học thường xuyên ghẻ lạnh tôi. Càng tốt, tôi càng có thể chuyên tâm ngồi mài mực trong một gói, đỡ phiền. Một ngày nọ, Diệu Lăng thắc mắc:
“Uẩn, Khương thái phó không thích ngươi, còn thường xuyên trách cứ ngươi như thế mà ngươi không buồn sao?”
Tôi cũng chẳng nghĩ nhiều mà đáp luôn:
“Chủ nhân à, nhân vô thập toàn, trăng trên trời còn có lúc tròn lúc khuyết, thì thần đâu thể vì một vài ý kiến của người khác mà trở nên hoàn hảo được đâu? Lại nói, thần cũng chẳng biết rằng đối với Khương thái phó thì thế nào mới là hoàn hảo. Thần chỉ biết hôm nay thần còn ở đây, hiện tại đang được nói chuyện cùng người, mũi còn được thở, mắt còn được nhìn, tim vẫn còn đập đã là một điều vô cùng hạnh phúc. Nếu bảo thần phải cố biến bản thân thành một người hoàn hảo vô khuyết trong mắt Khương thái phó, thì thần vô năng. Thần tự lượng được sức mình như vậy ngay từ đầu, vậy nên vì sao mà thần có thể buồn được khi mà thần không được như ý của Khương thái phó đây?”
Nghe vậy, Diệu Lăng thoáng im lặng một lúc, rồi đột nhiên lại bật cười ha hả. Y rót cho tôi chén trà, rồi khẽ cười:
“Uẩn, những lời này về sau chớ để lộ cho kẻ khác nghe thấy.”
Tôi đón lấy chén trà có độ nóng vừa tới, cũng chẳng sợ mà đáp:
“Chính là vì đang ở cùng chủ nhân nên thần mới có thể phát ngôn được những lời chân thành từ tận đáy lòng đấy ạ.”
Diệu Lăng cũng tự nhâm nhi ly trà, mỉm cười không đáp.