Trái với vẻ ngoài ung dung điềm tĩnh, phong cách làm việc của Diệu Lăng thực sự nhanh gọn và quyết đoán. Sau khi phủ đầu tôi vào buổi trưa thì ngay đầu chiều hôm đó, y đã hạ lệnh tôi phải hầu giá y hồi đông cung. Tiểu thái giám hầu hạ y là Tiếu Xuân, theo lệnh y mà sắp xếp cho tôi một tiểu viện nhỏ xinh, cách không xa thư phòng của y cho lắm.
Tiểu viện này tuy không lớn, nhưng cũng khá đầy đủ và tiện nghi hơn phòng ký túc xá của học phủ nhiều. Có một phòng chính, một phòng bếp nhỏ, và một nhà vệ sinh ở riêng trong góc xa và khuất nhất trong sân viện. Chính phòng khá lớn, có rất nhiều cửa sổ nên không gian và ánh sáng khá tốt. Các không gian trong phòng được ngăn cách bởi các tấm bình phong lớn. So với một kiếp phải giả nam nào đấy thì tình hình hiện tại như này vẫn còn tốt chán nhỉ?
Tử Mạc vẫn không rời tôi nửa bước lúc này nhanh chóng bắt tay vào sắp xếp đồ đạc và dọn dẹp. Trong lúc tôi nhàn hạ tán gẫu cùng Tiếu Xuân thì cậu đã nhanh chóng đi nhóm lửa nấu nước. Thấy cậu bận rộn, Tiếu Xuân không nhịn được mà khen ngợi:
“Tống công tử chọn được kẻ này từ đâu cũng thật khéo. Rất hiểu chuyện, cũng rất chăm chỉ.”
Tôi vẫn giữ bộ dạng yếu ớt mệt mỏi, nhưng miệng không thôi tươi cười:
“Hắn là Tử Mạc, thân tín của ta, theo hầu cũng lâu rồi. Tuy rằng miệng lưỡi không tiện, nhưng làm người rất ngay thẳng, đáng để coi trọng.”
“Chà, Tống công tử quả thật rất quý trọng hắn.” Tiếu Xuân cười hùa, “Tử Mạc đúng là có phúc nhỉ?”
Tôi gật đầu, đón ý mà tung hứng:
“Chúng ta đều vậy, đều là những người có phúc phần mới có thể vinh dự được hầu hạ thái tử.”
Tiếu Xuân kín đáo nhìn xoáy vào tôi. Tôi làm như không thấy gì cả, chỉ nghiêng người dựa vào bàn, tiếp tục bộ dạng ốm yếu. Thấy thế, tên tiểu thái giám ấy mới đứng dậy:
“Từ ngày được nghe danh của Tống công tử đến nay, nô gia quả thật vẫn luôn mong chờ một ngày được hạnh ngộ với ngài. Hôm nay được như ý nguyện, quả nhiên người xứng với danh. Nô gia cũng biết ngài cơ thể bất tiện, nên đã sắp xếp cho ngài một tên sai vặt chuyên đứng trực ngoài cửa viện. Nếu ngài có việc cần tìm nô gia, hay có việc gì trong cung muốn hỏi hắn, xin cứ tùy ý sai khiến.”
Tôi rút một nén vàng nhỏ trong tay áo ra, kín đáo ấn vào tay Tiếu Xuân trong lúc đỡ hắn ta thẳng người lại, đoạn lại nói:
“Tiếu công công chớ khách khí với ta, ngài cũng thật có lòng, làm ta rất cảm động. Chút tấm lòng này của ta xin ngài chớ từ chối, chỉ là, ta và Tử Mạc mới nhập cung, có gì không phải hoặc không biết, kính xin được chỉ điểm.”
Tiếu Xuân ỡm ờ đẩy qua đẩy lại mấy lần cho có lệ, sau cùng mới cẩn thận lại nhanh chóng cất nén vàng nhỏ đi, rồi cười tươi như bông hoa nở rộ:
“Vậy không làm phiền Tống công tử nữa. Chuyện ngài căn dặn, nô gia đương nhiên nhớ kĩ.”
Đến khi Tử Mạc trở lại, tôi mới tạm coi như được thả lỏng. Nhìn ánh hoàng hôn rực cháy xuyên qua đầu tường bao bên ngoài sân viện, tôi kéo Tử Mạc lại gần, hạ giọng thì thầm:
“Tử Mạc, nhớ kỹ, từ nay về sau chúng ta phải cẩn thận mà sống. Ta sẽ cố gắng bảo toàn cho hai chúng ta cho đến ngày rời khỏi được nơi này.”
Thế nhưng trái ngược với lo nghĩ của tôi, vẻ mặt của Tử Mạc lại bình yên lạ thường. Cậu lật lòng bàn tay tôi lên, nhẹ nhàng viết xuống mấy chữ:
[Ở đâu có ngài thì nơi đó chính là nhà của ta. Ta tin ngài, chủ tử.]
Dù đã qua bao chặng đường trải qua cùng nhau, nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên tôi phải cẩn thận soi chiếu lại người trước mắt. Tử Mạc… Đứa trẻ này, hoá ra vẫn còn một mặt tính cách như này sao.
Tối đến, tên sai vặt mà Tiếu Xuân điều tới nhanh chóng đem theo tin tức trở lại. Việc đầu tiên khi trở thành một thư đồng của thái tử chính là nắm bắt được toàn bộ lịch trình và theo sát y trong từng lớp học. Nhìn cái lịch bắt đầu phải bò dậy từ lúc 5 rưỡi sáng, tôi suýt chút đã muốn kháng lệnh mà về nhà. Giờ giả ốm liệt giường thì còn kịp không nhỉ?