Quyển 6 (Thế giới thứ sáu) - Chương 13: Bị nhìn trúng (1)

Thời gian đầu tôi thường xuyên trốn học. Đám học trò rất hăng say học tập, nên khu kí túc xá chẳng quá ồn ào, phòng ốc lại mát mẻ, cực kì thích hợp cho tôi nghỉ dưỡng. Thế nhưng sau khi phát hiện ra những vết thâm tím trên người Tử Mạc lúc cậu ta thay đồ trong phòng, tôi cảm thấy không được. Người của tôi mà lại để cho chúng tuỳ tiện bắt nạt? Thế nên sau đấy, thỉnh thoảng một tuần tôi sẽ lên lớp chừng hai lần, sau đấy trong ba kì thi liên tiếp, thành tích của tôi đều đứng đầu cả lớp. Cuối cùng thì việc đám học trò bắt nạt Tử Mạc cũng dừng lại, nhưng kéo theo đó còn có một việc khác bất ngờ xảy ra.

Lúc bấy giờ, Vân giám dụ đột ngột xuất hiện bên cửa lớp, gọi tôi ra ngoài.

“Tử Mạc ở lại.” Vân giám dụ cũng có chút ấn tượng với Tử Mạc, nên giọng nói cất lên cũng hòa hoãn bình tĩnh.

Nhận thấy ánh mắt ra hiệu của tôi, Tử Mạc mím môi ngồi lại chỗ. Vân giám dụ đưa tôi đi men theo hành lang dài lát đá xanh, hai bên là hàng trúc thanh mảnh đung đưa theo gió. Cứ đi mãi, như thể sắp đi hết cả cái học phủ này, lại qua hai lần cửa bán nguyệt khắc hình mây và sóng nước, thì bước chân của ông mới dần chậm lại trước một tiểu các ba gian. Mái các cong lợp ngói lưu ly xanh sẫm, góc mái treo những chiếc chuông bạc nhỏ, gió lùa qua phát ra tiếng ngân dịu dàng. Tôi kín đáo quan sát xung quanh. Trong trường học này hóa ra còn có một chỗ riêng tư kín đáo như này sao?

Vân giám dụ cung kính đứng bên ngoài cửa, cất lời:

“Dạ bẩm, người đã đến ạ.”

Từ bên trong có một tiểu đồng thanh tú nhanh nhẹn đi ra, mỉm cười với tôi:

“Vân giám dụ đã vất vả rồi. Mời công tử.”

Là người bên trên? Cỡ nào được nhỉ? Tôi thầm suy tính trong lòng, ngoài mặt lại cẩn thận bước vào, vẫn không quên giả bộ ốm yếu mệt mỏi. Trong phòng thoang thoảng mùi hương gỗ đàn xen lẫn mùi giấy mực nhè nhẹ. Ánh sáng lọt qua song cửa trúc, chiếu thành từng vệt vàng ấm trên nền gạch hoa văn. Sát tường xếp đầy giá sách, giữa phòng là một án thư gỗ tử đàn, bên cạnh đặt một chậu cây, cũng chẳng rõ là giống cây gì, nhưng dáng cây lại mảnh mai xinh đẹp vươn cao.

Thiếu niên mặc áo gấm xanh nhạt ngồi ngay ngắn trước án thư. Vạt áo buộc gọn, đai ngọc treo tua vàng, tóc vấn đơn giản bằng trâm ngọc, không hề có vẻ phô trương. Y hơi nghiêng đầu, một tay cầm chén trà, một tay khẽ gõ nhịp trên cuốn sách mở dở. Ngay khi tôi vừa bước vào, y đã ngẩng lên, ánh mắt hờ hững đảo qua. Dung mạo tựa như họa, khí chất như tuyết trên đỉnh núi cao, vừa xinh đẹp, vừa thanh tao cao quý, lại khiến cho người khác chẳng thể khinh nhờn, càng chẳng thể rời mắt.

“Ngươi là Tống Uẩn?” Giọng y chẳng hề ấm áp, nhưng lại rất có từ tính, cực kỳ dễ nghe, rõ ràng là người đã quen sai khiến kẻ khác.

Chẳng ngờ lại gặp người này ở đây… Tôi lấy lại tinh thần, khom người hành lễ:

“Dạ bẩm, học trò đúng là Tống Uẩn. Đại nhân có gì xin sai bảo.”

Tôi không ngẩng đầu, nhưng vẫn có thể cảm nhận rất rõ ánh mắt của y đang ngó mình lăm lăm. Chẳng thể nào biết y đang nghĩ gì, nhưng tôi cũng chẳng nóng vội, càng chẳng hề lo sợ. Xét theo tính cách, thói quen qua bao kiếp người của y thì tôi có thể chắc chắn, rằng y chính là người chống lưng cho Tống Uẩn này bấy lâu, và rõ ràng tôi phải có giá trị nào đó có ích cho y.

Cạch một tiếng thanh thuý, chén ngọc được đặt lại xuống thư án. Giọng của người kia truyền tới, ung dung lại hờ hững:

“Tống Uẩn, Tống Uẩn, ngươi đúng là kẻ khiến cho người khác không thể làm lơ.”

Tôi thoáng chột dạ một chút. Không, có lẽ y đang nói đến điều khác. Y làm sao có thể biết được bí mật của tôi. Tôi nhấp môi, nhẹ đáp:

“Đại nhân đã quá lời, học trò chỉ là kẻ đọc sách tầm thường mà thôi…”

Khóe môi y khẽ cong, nhưng ánh mắt không hề buông lỏng:

“Tầm thường? Bài luận trứ danh của ngươi trên văn đàn mùa xuân đã truyền đến cả tay ta. Chưa kể những bài thi liên tiếp gần đây của ngươi cũng khó mà bắt được lỗi. Ngươi viết hay đến mức, nếu đó là sự ‘tầm thường’, e rằng thiên hạ này khó tìm thấy người xuất chúng.”

Tôi hơi ngẩn ra. Không ngờ y lại thẳng thắn đến vậy. Hừm, có chút không quen…

“Đại nhân quá lời.” Tôi cười, cụp mắt để che đi sự bối rối thoáng qua, “Văn của học trò chẳng qua may mắn hợp ý người chấm.”

Thế nhưng y vẫn nhìn tôi, ánh mắt như muốn lật tung từng lớp vỏ ngoài mà tôi cẩn thận khoác lên, “Ta chẳng quan tâm kẻ nào chấm bài của ngươi…”

Tôi nín thở chờ đợi câu nói tiếp theo. Thế nhưng đứng mỏi cả chân, tê cả gối, đau cả lưng, y cũng chẳng ừ hử thêm một câu nào nữa. Tôi len lén nhìn qua, vừa hay chạm phải ánh mắt đang ngó mình chằm chằm ấy. Tôi:

“...Vâng, đại nhân.”