Quyển 6 (Thế giới thứ sáu) - Chương 12: Cuộc sống học đường

Chẳng thèm để tôi kịp phản ứng, ông ta đã quay người dẫn đường. Bước chân ông nhanh nhưng không gấp, như thể biết chắc đám học trò sẽ biết đường tự khắc mà theo.

Những hành lang gấp khúc nối liền các dãy phòng học, mái ngói rêu phong, xà ngang treo đèn l*иg đỏ. Chính giữa sân sau là hồ sen rộng như tấm gương xanh biếc, giữa hồ có toà lầu thủy tạ mái cong soi bóng nước. Trong không khí vương vất mùi giấy dó, mực tàu, xen lẫn hương trà nhài thoang thoảng từ phòng của các tiên sinh.

Buổi sớm, tiếng đọc sách đồng thanh vang dội khắp thư quán, tầng tầng lớp lớp học trò mặc áo dài xanh lam, thắt đai gấm, tóc búi gọn, ngồi ngay ngắn trước bàn gỗ lim bóng loáng. Ở nơi này, con cháu hoàng tộc, quý tộc và quan lại các cấp đều học cùng một phép tắc: sáng học Tứ Thư Ngũ Kinh, chiều luyện thư pháp và binh thư, tối đọc thi từ, bình văn, tranh luận thế cục. Không chỉ học chữ nghĩa, học trò còn học lễ nghi, cư xử, cách đứng, cách nói, từng cái gập người cũng phải đúng lễ.

Thế nhưng trong cái nghiêm ngặt ấy, vẫn có khoảnh khắc tiếng gió lùa qua hàng trúc, tiếng bút lướt trên giấy, tiếng tiên sinh trầm trầm giảng nghĩa một câu sách cổ. Mọi thứ như tách biệt với thế gian, chỉ còn chữ nghĩa, lễ nhạc, và những ánh mắt nuôi mộng công danh.

Tôi muốn đưa Tử Mạc đi lùi xuống cuối hàng người, nhưng chẳng hiểu vì sao tôi cứ bước chậm lại, thì đám học trò mới phía sau cũng bước chậm lại. Bọn họ cứ đùn đẩy nhau, chẳng ai chịu tiến lên trước. Thành ra cả một đám cứ mãi lề mề, khiến cho Vân giám dụ không khỏi quay đầu cau mày tỏ ý không vừa lòng. Hết cách, tôi rảo bước, bình tĩnh bước nhanh hơn.

“Trước khi đưa các người đến gặp các tiên sinh, ta sẽ nói sơ qua một chút về Đông Môn Thư Quán.” Vân giám dụ thong dong cất lời, “Khu giảng đường và các lớp học nằm ở toà nhà phía Đông và Đông Nam, toà thuỷ tạ là thư viện. Khu phía Nam là phòng của các tiên sinh, khu phía Tây và Tây Nam là khu nội trú của các ngươi. Còn phòng ăn, nhà kho thì nằm ở phía Bắc… Đã nắm rõ rồi chứ?”

Chúng học trò đồng thanh:

“Đã rõ, thưa giám dụ.”

Vân giám dụ:

“Một năm sẽ có hai kì nghỉ, đầu hạ và đầu xuân, hạ nghỉ hai tuần, xuân nghỉ hai tuần, các ngươi đều có thể ở lại học thêm hoặc về nhà, nhưng sẽ phải viết giấy phép. Kẻ nào tự ý nghỉ học quá ba buổi sẽ bị đuổi học, hiểu chứ?”

Học trò:

“Vâng.”

“Còn có, mỗi người chỉ được phép giữ lại một thư đồng bên cạnh. Các ngươi nhanh chóng sắp xếp mà lựa người.”

Ngoài tôi ra, đám công tử còn lại lập tức trở nên ai oán.

Trước khi nhận đồng phục và đến phòng học, chúng tôi được đưa đến nhận phòng ký túc xá trước. Tôi được Vân giám dụ xếp cho một phòng ở ngoài cùng dãy hành lang ở giữa, nơi có vị trí, ánh sáng đẹp nhất và có tới hai cửa sổ. Đám học trò còn lại cũng chỉ im lặng nhìn qua, cũng chẳng có ai lên tiếng dị nghị. Phòng ở khá rộng, có hai cái giường, một giường chính lớn và một giường phụ nhỏ hơn chút cách nhau một tấm bình phong. Có bàn học gỗ kê bên cửa sổ ngoài, còn có một tủ gỗ để đồ. Khá đơn giản, cũng không có quá nhiều đồ, đơn sơ mà sạch sẽ.

Tử Mạc lúi húi lau chùi bên trong tủ đồ, chuẩn bị sắp xếp đồ của tôi vào, lại để đồ của riêng mình lên trên giường nhỏ. Năm nay cơ thể này mới tám tuổi, vẫn còn có thể an toàn thoải mái, nhưng chỉ cần thêm ba, bốn năm nữa khi đến tuổi dậy thì… Đã có kinh nghiệm từ kiếp của Vũ Lạc Ca, tôi cũng chẳng lo lắng lắm. Nhưng đúng thật là có chút phiền phức.

“Tử Mạc, lại đây.”

Tử Mạc ngẩng đầu, vội vàng chạy tới chỗ tôi ngồi.

“Nghe này, và nhớ lời ta dặn.” Tôi ghé sát bên tai cậu, thì thầm, “Ta là một người có cơ thể rất ốm yếu, thường xuyên đau đầu, chóng mặt, buồn nôn, ngồi một chỗ quá nửa khắc là sẽ có thể ngất xỉu, chỉ có thể thường xuyên nằm trong phòng. Sau này mỗi khi ta nghỉ, ngươi thay ta báo lên trên cho các tiên sinh, sau đó lánh trong phòng này cùng ta, được chứ?”

Cảm thấy có chút chột dạ, tôi lại nói nhỏ:

“Nếu như cảm thấy quá tù túng và ngột ngạt, ngươi có thể chủ động về nhà, hoặc ra ngoài thường xuyên. Hoặc, ngươi cũng có thể thay ta đi đến thư viện mượn sách, hoặc ra tiệm sách bên ngoài mua truyện dân gian cho ta, chúng ta cùng đọc?”

Tử Mạc có chút không hiểu, nghiêng đầu tính đi lấy hộp gỗ, lại bị tôi giữ lại:

“Giờ ngươi đã biết viết chữ rồi, hãy viết vào lòng bàn tay ta.”

Cậu thoáng bối rối, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại. Ngón tay thon dài hơi gầy non nớt gạch mấy nét vào lòng bàn tay của tôi, hơi ngứa, có chút nhột…

[Tại sao lại thế ạ?]

Tôi:

“...Ta không muốn bị bề trên nhắm trúng, làm quan khổ lắm…”

Tử Mạc tròn mắt ngạc nhiên, rồi gật đầu, lại viết:

[Mạc hiểu rồi ạ.]

Xoa đầu cậu, tôi khẽ cười:

“Ngoan lắm.”

Cứ như vậy, cuộc sống học đường đã nằm trong tính toán của tôi bắt đầu.