Quyển 6 (Thế giới thứ sáu) - Chương 11: Học phủ

Sau khi xác định được rõ ràng tình hình, tôi bắt tay vào sắp xếp công việc ở Tống phủ trong những ngày cuối cùng trước khi chuyển vào khu nội trú của học phủ. Chuyện họ hàng đối ngoại đối nội mấy bên tạm thời đóng cửa không cần quan tâm tới, vốn dĩ tôi cũng chẳng muốn dây dưa gì nhiều với bọn họ. Vậy nên bên điền trang và sổ sách của mấy cửa hàng có thể giao cho Lâm Chí Anh xử lý.

Huyền Lãng vẫn sống lặng lẽ và yên tĩnh trong căn phòng nhỏ, tôi lặng lẽ giao lại việc trông coi chăm sóc đứa nhỏ cho Lâm Chí Anh và gia đình Vương đại phu. Còn Tử Mạc… Nhìn đứa trẻ quỳ rạp dưới đất nhất quyết không chịu đứng dậy, tôi bỗng cảm thấy có chút đau đầu.

“Tử Mạc, ta không thể đem theo ngươi đi.” Tôi bất đắc dĩ. Đông môn thư quán là học phủ thuộc về triều đình. Rất nhiều vương tôn công tử, con nhà không phú thì quý đều theo học tại trường này. Một mình tôi sống tại đó cho đến khi tốt nghiệp, một năm chắc về thăm nhà được hẳn hai lần, có khi còn không chắc rằng bản thân có thể an toàn sống trôi qua ngày không. Nếu mang theo Tử Mạc, đứa trẻ bị câm, thân phận ngày trước lại nhạy cảm như vậy…

Hộp cát tôi để tại đó cũng bị cậu đẩy ra xa, Tử Mạc vẫn nhất quyết quỳ chặt dưới đất không nhúc nhích. Tính cách cậu ta bướng bỉnh ra sao tôi cũng đã sớm biết. Nhưng việc này không phải là chuyện đơn giản, tôi nào có thể dễ dàng thoả hiệp.

“Tử Mạc, ngươi không còn thèm để lời ta nói vào tai nữa sao?” Tôi lạnh giọng.

Thân hình nhỏ bé của Tử Mạc thoáng run lên. Cậu chần chừ mấy giây, rồi chầm chậm ngẩng đầu. Bấy giờ tôi mới giật mình, đứa trẻ này thế mà đang khóc. Tử Mạc nghẹn ngào cầm lấy hộp gỗ, run run viết xuống mấy chữ:

[Chủ nhân không còn cần Mạc nữa sao?]

“Không…” Tôi đau đầu day trán, còn đang muốn giải thích, nhưng tôi lại nghĩ, việc gì mà mình phải giải thích cho thằng nhóc này chứ?

Đương lúc tôi còn đang băn khoăn, Tử Mạc đột nhiên nghẹn ngào đưa tay túm lấy gấu quần tôi, rồi đáng thương ngước đôi mắt màu hổ phách ngập nước long lanh ấy lên. Mấy năm nay ở cùng tôi, được tôi một tay chăm bẵm, thằng nhãi này có da có thịt lên không ít. Làn da trắng nõn, đôi mắt long lanh, đôi môi hồng nhạt mềm mại mím lại… Sao lúc nhỏ tên khốn ấy lại trông đáng yêu như vậy nhỉ? Đúng là gian lận mà!

“Được rồi, được rồi! Chết tiệt thật mà!” Tôi day trán, xua tay, “Mau đi soạn đồ đi, hôm sau xuất phát rồi đấy…”

Gương mặt đang ủ dột của Tử Mạc trong phút chốc sáng bừng trở lại. Tử Mạc vội vã dập đầu, rồi đứng dậy chạy vụt đi. Trong tích tắc nhìn theo bóng lưng của cậu ta, hình như tôi đã thấy một bóng hình nhỏ bé khác đang núp sau cây cột ngoài hành lang gần đó. Tôi đi ra ngoài cửa, gọi:

“Huyền Lãng?”

Không ai trả lời, chỉ có tiếng gió xôn xao trong đêm. Tôi cẩn thận nhìn lại, không có ai. Chắc là tôi nhìn nhầm rồi.



Đông Môn Thư Quán ẩn mình sau lớp tường bao đỏ sẫm, cổng lớn đầy quý khí uy nghi, biển hiệu treo cao khắc bốn chữ vàng rực ‘Đông Môn Thư Quán’. Hai bên cổng khắc đôi câu đối, chữ viết khắc lên rồng bay phượng múa, ngạo nghễ giữa nắng. Bước qua cổng là khoảng sân lát đá xanh phẳng mịn, hai hàng bạch đàn thẳng tắp dẫn đến toà chính đường.

Đến rồi mới biết trong chính đường ngoài tôi và Tử Mạc ra, cũng có một nhóm thiếu gia công tử khác. Bọn họ đứng tụ tập theo nhóm, có người hồ hởi chào hỏi bạn bè, có người im lặng quan sát. Rõ ràng trong đại sảnh này, chỉ có tôi và Tử Mạc là nhỏ tuổi nhất. Tử Mạc cúi đầu, hạ mắt, theo sát lưng tôi không rời, tôi liền dẫn cậu ta đứng gọn vào một góc, vừa đủ để nhìn toàn cảnh xung quanh.

Không lâu sau, có một ông lão râu dài, mặc chiếc áo xanh than, tay cầm theo một cuộn giấy mỏng nghiêm chỉnh đi tới. Đám công tử liền cúi người làm lễ, chào một câu Vân giám dụ (*người cố vấn/giám sát việc học và kỷ luật trong học phủ). Vân giám dụ đáp lễ, lại nhanh chóng xướng tên từng người học trò. Khi xướng đến ‘Tống Uẩn’, không khí xung quanh đột nhiên lặng ngắt như tờ. Tôi ngẩng đầu lên, chỉ thấy ánh mắt tràn đầy ý vị thâm trường của vị giám dụ kia đang khoá chặt lấy mình.

Ông ta đột ngột bước xuống bậc thềm, bỏ qua đám học sinh đứng đầy xung quanh, đến thẳng trước mặt tôi. Khoảng cách gần khiến tôi thấy rõ từng nếp gấp trên ống tay áo của Vân giám dụ, gọn gàng đến mức không có nổi một sợi chỉ thừa.

“Ngươi là Tống Uẩn của Tống gia, chủ nhân của ‘Nhân tâm trong trị quốc’?” Ông hỏi, giọng không cao, nhưng rõ đến từng chữ.

Tôi gật đầu. Khóe môi ông khẽ cong, nhưng mặt lại không giống như đang cười, chỉ là… Nói thế nào nhỉ? Giống như vẻ mặt đã ngộ ra một điều gì đó rất hiển nhiên?

“Đông Môn Thư Quán là nơi người tài tụ hội. Mong Tống công tử đừng phụ kỳ vọng của triều đình và của bề trên.”

Tôi nghe thấy có tiếng hít không khí rất khoa trương phát ra từ đám học trò khác. Ông ta nói vậy… Chẳng lẽ tôi đã được người nào của bên trên chấm sao? Này, có chút phiền phức rồi nha.