Quyển 6 (Thế giới thứ sáu) - Chương 10: Bước ngoặt

Hôm sau, đối với sự biến mất không rõ tung tích của mẹ mình, Huyền Lãng chỉ hỏi hai câu. Sau khi biết được mẹ mình đi chữa bệnh, Huyền Lãng cũng chẳng phản ứng thêm nữa. Đứa nhỏ này yên tĩnh và ngoan ngoãn một cách bất thường…

Tôi chẳng cố tìm hiểu thêm điều gì nữa. Sự can thiệp của tôi có lẽ chỉ nên đến đây thôi. Quá nhiều cảm xúc bấy lâu nay dồn nén lại thành một đống ngổn ngang và rối mù, tôi chẳng còn buồn ngồi lý giải nữa. Thôi thì cứ đến đâu thì đến đi.

Đến khi tôi mặc kệ sự đời và thả trôi mình theo dòng chảy tự nhiên như thế, thì bằng một cách nào đó, cuộc sống xung quanh bỗng cũng yên ắng và ổn định lại hẳn. Thế nhưng ngay khi tôi vừa vui vẻ khi cảm thấy thế, thì đám họ hàng hai bên nội ngoại bỗng hoạt động tích cực trở lại. Để tránh né sự phiền nhiễu của đám người này, tôi quyết định lấy cớ dùi mài kinh sử, đóng cửa bế quan.

Một ngày đẹp trời, sau khi kết thúc một buổi biện luận thi thư cùng tôi, Lâm Chí Anh bất ngờ đưa ra lời đề nghị:

“Tống Uẩn, chi bằng lần này ngươi thử đi thi Hương xem? Không đỗ cũng không sao. Ngươi còn nhỏ, thử sức trước một chút, vừa hay có thể ra ngoài thăm thú, hiểu thêm về thiên hạ nhân gia?”

Vừa nghe xong lời này, tôi không kiềm được mà buột miệng cười lớn. Lâm tiên sinh không hiểu, nhưng cũng chỉ thắc mắc:

“Tống Uẩn, có điều gì buồn cười sao? Vốn dĩ Tống gia các ngươi cũng là bao đời làm quan, chẳng lẽ ngươi không muốn thử cố gắng một chút, nối dõi gia tộc này?”

Tử Mạc và Huyền Lãng đang ngồi học bên cạnh tôi, cũng chăm chú nhìn sang. Tôi khoan thai vuốt thẳng lại vạt áo, bình tĩnh đáp:

“Tiên sinh đúng thật khéo đùa. Tống phủ có bao giờ thiếu việc cho ta làm đâu. Làm quan cần có chí lớn, thế nhưng ta chỉ là người bình thường, chẳng mong cầu cao xa.”

Thấy ý tôi đã quyết, Lâm Chí Anh liền thở hắt ra một hơi, rồi tiếp tục đàm thoại một chủ đề mới.

Thế nhưng, dường như tôi đã đánh giá thấp độ liều của Lâm tiên sinh. Một ngày đẹp trời tranh thủ giờ nghỉ ngơi hiếm hoi, tôi đang ngồi lắc lư trên cái ghế mây bập bênh được Tử Mạc bê ra ngoài hiên, còn chưa kịp chợp mắt thì Lâm Chí Anh đột ngột chạy vọt vào, trên tay cầm một thứ gì đó.

“Tống Uẩn, Tống Uẩn, trúng! Trúng rồi!” Lâm Chí Anh mặt mũi đỏ bừng, vui sướиɠ gào to như sắp khóc.

Tôi lơ ngơ ngồi thẳng dậy:

“Trúng cái gì? Cái gì đấy?”

Lâm Chí Anh dí sát tờ giấy báo vào mặt tôi, hò hét bất chấp hình tượng nho nhã thường ngày:

“Bài luận ‘Nhân tâm trong trị quốc’ của con đấy! Được chọn làm bài đứng đầu kỳ thi văn đàn mùa xuân của phủ học!”

Tôi ngớ người, cầm tờ giấy trên tay mà đọc.

[Tống công tử Tống Uẩn, văn chương xuất chúng, phẩm hạnh kiêm toàn, được các danh nho đồng lòng đề cử. Phủ Học đường đặc biệt ban thư, mời công tử nhập học, dự lễ đăng danh ngày mười lăm tháng tới tại Đông môn thư quán. Xin chớ chậm trễ.]

Chữ viết rồng bay phượng múa, bên dưới còn có dấu ngọc của học phủ.

“Ấy, chớ! Tống Uẩn, ngươi nhẹ tay một chút! Giấy tiến cử rách mất bây giờ!!!”

Đoạt lại giấy từ trên tay tôi, Lâm Chí Anh xuýt xoa. Tôi tự cảm thấy hẳn trên trán mình bây giờ đã nổi cả gân xanh lên rồi, ngay cả khoé môi tôi lúc này cũng đang run rẩy co giật dữ dội:

“Tiên sinh, chuyện này là như thế nào hả? Ta đi nộp bài dự thi từ lúc nào thế?”

Lâm Chí Anh cẩn thận vuốt ve tờ giấy trên tay, vô cùng đắc ý mà đáp:

“Ngươi nghĩ xem, còn ai vào đây có thể giúp ngươi nào? Chẳng phải chỉ là mô phỏng nét chữ của ngươi thôi sao, chút chuyện nhỏ này ta vẫn thừa sức làm được.”

Đoạn, Lâm tiên sinh lại cất lời khuyên nhủ:

“Tống Uẩn à, tài học của ngươi là thật. Bài luận ta nộp lên thay ngươi cũng chỉ là những buổi đàm thoại thường ngày ngươi cùng ta tranh biện. Hà cớ gì ngươi cứ mãi bảo thủ? Bậc quân tử chí tại tứ phương, đừng suốt ngày bo bo giữ mình như vậy. Hơn nữa bên phủ học đã để mắt tới ngươi, nếu cứ mãi né tránh ắt sinh ra dị nghị, không cẩn thận thì sẽ càng phức tạp hơn.”

Tôi nghẹn họng. Đe doạ, đây chính là đe doạ trắng trợn! Tên mặt trắng chết tiệt này, giăng bẫy quá hiểm độc!

Lâm Chí Anh phân tích cũng không phải không có lý. Tên đã lên dây, nỏ đã căng, nếu tôi không xuất hiện, chắc chắn sẽ càng rước thêm phiền phức… Vào phủ học một thời gian rồi tìm cách lui thân, cũng sẽ đỡ hơn là Lâm Chí Anh lại phát điên mà nài ép tôi đi thi Hương… Cũng ổn đấy chứ? Chỉ cần khi đến thư quán cẩn thận một chút, tạo một vỏ bọc ổn thoả…

“Thế nào? Ngươi quyết định rồi hả?” Lâm Chí Anh nhìn tôi, cười cười hí hửng, “Bao giờ ngươi quyết định sẽ đi học? Để ta chuẩn bị cho ngươi.”

“Tiên sinh rảnh rỗi như vậy, chi bằng để ta kiếm cho ngài mấy cô vợ, để ngài sớm yên bề gia thất?”

Lâm Chí Anh:

“...”