Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phía Ban Công Là Ánh Sáng

Chương 7: Nếu chị nói thật

« Chương Trước
Trời đổ mưa.

Lại là một buổi chiều vắng.

An Nhiên ngồi trong phòng, không bật đèn. Cô không vẽ, cũng không đọc. Chỉ ngồi nhìn giọt nước mưa chảy dài trên cửa kính, như thể có gì đó trong lòng cũng đang rơi rớt từng chút một.

Tiếng chuông cửa vang lên. Ba tiếng ngắt quãng.

Cô biết là ai, nhưng không đứng dậy ngay. Mất vài giây, rồi vài phút. Khi mở cửa, Hạ Lam đã đứng đó, ướt nửa vai, tay ôm chiếc dù gấp lại.

- Em không nghe máy.

Hạ Lam nói.

- Em không muốn nghe.

Giọng An Nhiên bình thản. Nhưng ánh mắt không giấu được cơn sóng ngầm.

- Vậy chị có thể nói một lần này, rồi em muốn nghe hay không, là tùy em?

An Nhiên không trả lời, chỉ nép sang một bên, để Hạ Lam bước vào.

Căn phòng vẫn tối. Hạ Lam không yêu cầu bật đèn, chỉ đứng giữa ánh sáng mờ đυ.c từ cửa sổ.

- Chị với Yên Nhi từng yêu nhau ba năm. Đó là mối tình đầu của chị. Rất sâu. Nhưng cũng rất mệt mỏi.

Hạ Lam nói, giọng đều đều.

- Em không hỏi.

An Nhiên nói khẽ.

- Nhưng em cần biết.

Hạ Lam đáp.

An Nhiên im lặng.

Hạ Lam nhìn quanh căn phòng chiếc bàn vẽ, những cây cọ, bức tranh chưa kịp hoàn thành. Tất cả như vẫn chờ đợi một điều gì đó chưa thể gọi tên.

- Yên Nhi quay lại không phải để xin lỗi, mà là để nối lại. Cô ấy nói mọi thứ có thể bắt đầu lại, nếu chị chịu tha thứ. Nhưng chị không muốn.

Hạ Lam dừng lại, giọng chậm hơn

- Không phải vì giận, mà vì chị... không còn đủ tình cảm để bước lùi.

An Nhiên quay lưng đi. Cô sợ nếu nhìn Hạ Lam, mình sẽ khóc.

- Chị về đi.

Hạ Lam bước tới, giữ lấy cánh tay cô.

- Em có biết tại sao chị lại đưa bức vẽ đó cho em không?

- Vì chị vẽ được em?

- Không. Vì chị muốn em biết... chị đang nhìn em. Không phải ai khác. Không còn ai khác.

An Nhiên không phản ứng. Mãi một lúc sau, cô mới hỏi:

- Nếu em tin chị, liệu chị có làm em đau như người đó từng làm với chị không?

Hạ Lam siết tay cô khẽ khàng.

- Nếu chị nói thật, thì chị chưa từng muốn ai bước vào thế giới của mình như em đã bước vào.

Một khoảng lặng dài.

An Nhiên cuối cùng cũng ngẩng đầu. Mắt cô hoe đỏ, nhưng không còn giận dữ, chỉ là... tổn thương đang tan dần.

- Vậy chị đừng vẽ em bằng ký ức của người khác. Em không giống ai hết.

Hạ Lam mỉm cười, thật nhẹ.

- Chị chưa từng vẽ ai như em cả.

Cơn mưa đã tạnh khi họ ngồi cạnh nhau. Không nắm tay, không ôm nhau, chỉ là một sự hiện diện dịu dàng giữa hai người như thể sau tất cả, họ vẫn muốn ở lại bên nhau, lâu hơn một chút.
« Chương Trước