Chương 5: Màu ký ức

Chiều thứ bảy, trời nắng nhẹ, không mưa. An Nhiên ngồi thảnh thơi đọc sách ngoài ban công, một tay ôm gối, tay còn lại cầm ly trà do Hạ Lam đưa hôm qua.

Cô ngẩng đầu đúng lúc thấy cửa căn hộ 502 mở ra.

Người bước ra không phải Hạ Lam.

Đó là một cô gái khoảng chừng hai mươi lăm tuổi, dáng người cao gầy, mái tóc đen dài xõa ngang vai. Cô mặc sơ mi trắng, quần jeans xanh, cổ đeo một sợi dây mảnh. Gương mặt lạ, nhưng ánh mắt lại quen đến kỳ lạ.

An Nhiên bất giác đứng dậy, tay vẫn cầm ly trà chưa kịp đặt xuống.

Người lạ quay lại, đúng lúc Hạ Lam bước ra theo sau, tay cầm một chiếc dù.

Họ đứng rất gần nhau. Hạ Lam đang cười, nụ cười nhẹ, không phải kiểu vui vẻ hay trêu chọc thường ngày. Là một nụ cười pha lẫn lúng túng và... hoài niệm.

Cô gái đó quay đi trước, bước vào thang máy.

Hạ Lam đứng lại một chút, rồi ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt An Nhiên từ ban công.

Sự im lặng như ngắt ngang tất cả.

Tối hôm đó, không có mẩu giấy nào xuất hiện trên bàn gỗ nhỏ. Không có tiếng gõ cửa kính từ máy bay giấy, cũng không có lời nhắn “chúc ngủ ngon” lén dán ở góc cửa sổ như mọi lần.

An Nhiên không ngủ được.

Tận đến gần nửa đêm, điện thoại của cô rung khẽ. Một tin nhắn đến từ số Lam lần đầu tiên.

Lam.

[Người lúc chiều là Yên Nhi. Người yêu cũ của chị.]

An Nhiên nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó. Tim cô như bị bóp lại.

Lam.

[Bọn chị chia tay lâu rồi. Hôm nay cô ấy quay lại để trả một bức tranh... và để nói lời cuối cùng.]

Lam.

[Chị không biết vì sao lại thấy cần phải nói với em. Nhưng nếu em thấy khó chịu, chị sẽ hiểu.]

An Nhiên không nhắn lại ngay. Cô đặt điện thoại xuống, bước ra ban công.

Cửa sổ bên kia vẫn sáng.

Cô lấy một tờ giấy nhỏ, viết bằng nét chữ nhỏ nhắn.

[Em không khó chịu.

Chỉ... hơi sợ mình sẽ chẳng bao giờ được vẽ cùng chị một cách trọn vẹn.]

Cô đặt tờ giấy vào máy bay giấy, thổi nhẹ, để nó lướt qua khoảng trời nhỏ và chờ đợi.

Hôm sau, An Nhiên thức dậy sớm hơn thường lệ.

Cô không còn vội vã mở cửa ban công như mọi ngày. Thay vào đó, cô ngồi lặng trước gương, chải tóc chậm rãi như một cách để trấn an bản thân. Không có máy bay giấy. Không có gì cả.

Căn phòng sáng mờ, ánh nắng nhợt nhạt như tâm trạng của cô.

Cô không ghen. Ít nhất là không muốn mình ghen.

[Yên Nhi - một cái tên mềm mại, như trôi ra từ cổ họng nhẹ nhàng. Một người từng đủ gần để được gọi là "người yêu cũ". Một người từng được Hạ Lam vẽ. Một người từng biết rõ Hạ Lam hơn cô, về những thói quen vụn vặt, những buổi tối trễ deadline, những bài hát Hạ Lam thích hát khi say rượu.

Còn mình thì sao? Mình có là gì đâu.]

An Nhiên ngồi xuống bàn vẽ, lật lại trang giấy nơi cô đang vẽ dở bức chân dung Lam. Cô đã ngừng vẽ từ mấy hôm trước, phần mắt vẫn chưa hoàn chỉnh. Mỗi lần định đặt nét, tay cô lại dừng.

Làm sao có thể vẽ đôi mắt ấy khi trong đó từng có hình bóng người khác?

[Chị ấy nói không còn gì. Nhưng nếu không còn gì, tại sao ánh mắt lại dịu đến thế khi nhìn người đó?]

Cô ghét mình vì nghĩ như vậy, vì hoài nghi, vì so đo. Nhưng cô không thể ngăn được.

Chiều hôm đó, An Nhiên vẫn để trà ngoài ban công, như một thói quen. Không mong nhận được gì. Nhưng khi quay vào, cô thấy có gì đó dưới cánh cửa.

Một chiếc phong bì mỏng.

Cô mở ra. Là một nét vẽ, vẽ bằng mực nâu nhạt, phác thảo đơn sơ. Là chính cô, đang ngồi ở ban công, đầu hơi nghiêng, mắt khẽ nhắm, tay ôm gối.

Dưới bức tranh không ký tên. Chỉ có một dòng viết tay bằng nét chữ quen thuộc.

[Chị chưa từng vẽ ai dịu dàng đến thế.]

An Nhiên siết chặt tờ giấy, đặt lên bàn, cạnh bức chân dung còn dang dở của cô.

Cô lấy bút chì, lần đầu tiên sau nhiều ngày, bắt đầu hoàn thiện đôi mắt trong tranh.