Chương 4: Khoảng trời ở giữa

Buổi tối hôm đó trời đổ mưa, dai dẳng và lạnh lẽo.

An Nhiên ngồi co chân trên ghế, tấm chăn mỏng phủ qua vai, mắt nhìn bức tranh dở dang trong ánh đèn vàng ấm. Cô vẫn chưa vẽ tiếp. Cứ mỗi lần cầm cọ lên, hình ảnh nụ cười của Hạ Lam lúc bị phát hiện lại hiện ra rõ ràng đến mức làm tay cô khựng lại.

Bên ngoài, mưa quất vào cửa kính lộp độp. Tiếng sấm vọng xa xa, không quá lớn nhưng đủ khiến căn hộ bé nhỏ trở nên cô tịch hơn thường ngày.

Cô tự pha cho mình một cốc trà gừng, chưa kịp nhấp môi thì...

"Cốc!"

Tiếng gì đó vang lên ở ban công.

An Nhiên giật mình. Cô rón rén ra mở cửa hiên thì thấy... Hạ Lam đang đứng ngoài lan can, đầu đội mũ lưỡi trai, tay ôm một cái thùng giấy nhỏ.

- Giao hàng đêm khuya à?

An Nhiên nhíu mày hỏi, giọng mang chút trêu nhẹ.

- Không dám, khách này khó tính lắm.

Hạ Lam cười, đưa thùng qua khe hở giữa hai lan can sát nhau.

- Có thứ này chị muốn đưa em.

An Nhiên đón lấy. Bên trong là một chiếc lọ thủy tinh nhỏ, bên trong có một... quả cầu tuyết tự chế: một mô hình ban công gỗ nhỏ, có một cô gái đang ngồi vẽ.

- Cái này...

- Là bản nháp cho một dự án. Chị làm mẫu thử thôi. Tự nhiên nhớ đến ban công nhà em.

An Nhiên cầm quả cầu lên, nghiêng nhẹ. Những mảnh kim tuyến bên trong bay lên lấp lánh.

Cô không nói được gì.

- Ừm... hôm nay chị hơi buồn.

Hạ Lam đột nhiên nói, giọng thấp xuống.

- Sao thế?

An Nhiên ngạc nhiên. Hạ Lam hiếm khi buồn, ít nhất là trong mắt cô.

- Vẽ mãi mà không có cảm xúc. Bị khách chê bài mới không có hồn. Mà chị cũng thấy thế thật. Chắc... tại dạo này tâm trí đặt ở đâu đâu.

Hạ Lam cười nhạt, ánh mắt mơ hồ nhìn vào khoảng mưa trắng xóa phía xa.

An Nhiên nhìn người đối diện, môi mấp máy định nói gì đó, nhưng rồi cô chỉ đặt quả cầu tuyết lên bàn, bước vào trong, trở lại với chiếc chăn và pha thêm một cốc trà.

Một lát sau, có tiếng gõ khe khẽ lên cửa ban công.

An Nhiên mở ra, giơ tay đưa cốc trà nóng về phía Hạ Lam.

- Giao hàng lại cho chị.

Hạ Lam cười, lần đầu tiên trong ngày mắt sáng lên rõ rệt. Cô nhận lấy, bàn tay họ chạm nhau thoáng qua trong làn mưa mỏng lạnh.

- Em cũng không vẽ được gì hôm nay.

An Nhiên nói nhỏ, như một lời đồng cảm.

Hạ Lam ngước lên nhìn cô, im lặng một lúc rồi khẽ hỏi:

- Có muốn vẽ cùng nhau không? Một bữa “tập thể dục cảm xúc” chẳng hạn?

An Nhiên thoáng sững người, nhưng rồi cô gật đầu.