Tuần thứ hai ở căn hộ mới, Trần An Nhiên thức dậy giữa cơn mưa buổi sáng. Bầu trời xám tro và âm thanh từng giọt mưa gõ vào lan can làm cô nhớ đến những ngày trong biệt thự nhà họ Trần những buổi sáng mưa chỉ được nhìn qua lớp kính dày, khi cô vẫn còn là một “tiểu thư ngoan ngoãn”.
Cô bước ra ban công, quấn nhẹ chiếc khăn choàng mỏng. Mưa phả vào mặt lạnh buốt, nhưng dễ chịu. Bên kia, ban công của Hạ Lam trống trơn điều hiếm thấy. Không có cốc sinh tố, không có tiếng nhạc nhẹ nhàng, không có người con gái nửa tỉnh nửa mơ gác chân lên lan can như thường lệ.
Cô chợt thấy lạ.
Đến trưa, khi đã trộn xong bảng màu mới cho bức tranh dở, An Nhiên chợt nghe tiếng rầm nhỏ vang lên từ hành lang. Cô mở cửa, do dự vài giây, rồi bước ra.
Ở ngay ngưỡng cửa căn hộ đối diện, Hạ Lam đang ngồi thụp xuống đất, ôm đầu.
- Chị...?
Lam ngẩng lên, khuôn mặt nhăn lại vì đau. Mái tóc dính nước mưa, và một vết trầy nhỏ rỉ máu bên đầu gối.
- A, xin lỗi, chị hơi chóng mặt...
Cô cố gượng cười, nhưng sắc mặt xanh nhợt.
Không nghĩ nhiều, An Nhiên bước tới, đỡ cô đứng dậy.
- Vào trong ngồi đã. Em có thuốc sát trùng.
Lam định từ chối, nhưng không đủ sức.
Hạ Lam ngồi im trên sofa, còn An Nhiên cẩn thận lau vết thương cho cô.
- Chị bị cảm à?
- Ừ. Hôm qua thức khuya vẽ deadline, sáng dậy không kịp ăn gì. Nghĩ chạy ra mua bánh mà... tự nhiên chóng mặt. Đúng là ăn uống thất thường quá lâu, cơ thể cũng phản ứng lại rồi.
An Nhiên không đáp. Nhưng tay cô đặt hộp thuốc xuống nhẹ nhàng, rồi quay vào bếp.
Một lát sau, Hạ Lam ngạc nhiên thấy trước mặt mình là một tô cháo nóng, cùng đĩa trứng muối và chút gừng sợi.
- Em nấu đấy à?
Cô cười, mắt lấp lánh
- Trời ơi, chị tưởng em chỉ vẽ thôi, hóa ra còn biết nấu ăn?
- Biết đủ để sống.
Câu trả lời khô khốc, nhưng lại khiến Lam bật cười. Nụ cười của người bắt đầu hiểu rằng: cô gái này, dù luôn giữ khoảng cách, nhưng không hề lạnh lùng như vẻ ngoài.
Chiều hôm đó, khi Hạ Lam ngủ thϊếp đi trên sofa, An Nhiên ngồi ở bàn vẽ. Cô nhìn người con gái ấy qua khung cửa, ánh sáng hoàng hôn rọi vào từng đường nét gương mặt: bình yên, mỏng manh và... sống động.
Trên toan vải trước mặt cô, màu sắc loang dần.
Một đôi mắt biết cười. Một làn tóc buộc lỏng. Một ánh nhìn khiến người khác muốn mở lòng.
Không cần vẽ cảnh vật.
Chỉ cần một người là đủ đầy.
Tối hôm đó, khi tỉnh dậy và lặng lẽ xin về, Hạ Lam ngoái đầu nhìn lần nữa. Trong khoảnh khắc, cô bắt gặp ánh mắt An Nhiên đang nhìn mình, không phải ánh mắt lạnh nhạt như ngày đầu, mà là ánh mắt... lặng lẽ quan tâm.
Cánh cửa đóng lại sau lưng cô, nhưng trong lòng lại có gì đó bắt đầu mở ra.