Chương 1: Cô gái bên khung cửa sổ

Căn hộ tầng năm không lớn, nhưng Trần An Nhiên thấy nó đủ.

Đủ cho một người, một bộ cọ vẽ, một giá vẽ gỗ đơn sơ và vài bình thủy tinh cắm hoa dại.

Sau 22 năm sống dưới danh nghĩa “tiểu thư nhà họ Trần”, đây là lần đầu tiên cô tự mình chọn mua từng chiếc đũa, từng bộ chăn ga. Và là lần đầu tiên cô thấy gió tự nhiên từ cửa sổ mang hương tự do mà không cần qua lớp kính xe ô tô nhà.

An Nhiên cuộn tóc lên búi lỏng, buộc tạp dề và trộn màu nước. Trên giá vẽ là một khoảng trời chưa hoàn chỉnh, nửa xanh, nửa nhòe nắng cô định vẽ hoàng hôn, nhưng chẳng hiểu vì sao bức tranh cứ nghiêng dần về phía chiều cô đơn.

Đúng lúc ấy, một giọng nói trong trẻo vang lên từ ban công đối diện.

- Oa, em đang vẽ bức đó à? Nhìn từ đây màu rất dịu, giống một chiều tháng Sáu!

An Nhiên giật mình, ngẩng đầu.

Ở ban công đối diện, cách cô chỉ một khoảng sân chung, là một cô gái mặc áo phông trắng rộng, tóc cột nửa, tay cầm cốc sinh tố và... đang chống cằm ngắm cô.

- Xin lỗi, em không biết có người đang ở đó...

An Nhiên lúng túng.

Cô gái mỉm cười, có một thứ gì đó rất chân thật trong ánh mắt ấy.

- Không sao đâu, chị ở đây cả năm nay rồi, giờ mới thấy ban công bên đó có người.

An Nhiên im lặng, không biết nên tiếp tục câu chuyện hay rút lui. Nhưng cô gái kia lại nói tiếp, giọng nhẹ như gió.

- Em là họa sĩ à?

- Không hẳn. Em chỉ thích vẽ.

- Vậy em giống chị rồi. Chị cũng thích vẽ và còn là họa sĩ minh họa. Em thích vẽ vậy chắc cũng là họa sĩ hay gì chứ nhỉ?

- Không, em chỉ thích vẽ, đôi khi vẽ vì mình, còn lại vẽ vì cô đơn.

Câu nói đó khiến tim Hạ Lam chùng xuống. Cô không biết vì sao, có lẽ vì chữ “cô đơn” nói ra lại khiến người khác thấy... xót xa.

- Chị tên là Hạ Lam. Còn em?

- An Nhiên. Trần An Nhiên.

Hạ Lam gật đầu, mắt cong cong.

- Tên đẹp. Giống nắng đầu xuân.

Từ chiều hôm ấy, mỗi khi gió thổi qua ban công tầng năm, nó lại mang theo vài câu chuyện nhỏ giữa hai người xa lạ.

Một người thích giấu mình sau màu nước, một người dùng màu để giấu đi nỗi cô đơn.

Họ chưa biết mình sẽ bước vào cuộc đời nhau theo cách nào. Nhưng mọi điều đang bắt đầu từ một khung cửa sổ đối diện.

Từ sau buổi chiều đầu tiên đó, Trần An Nhiên dần quen với âm thanh của tiếng cười từ ban công đối diện, quen với giọng nói trong trẻo đôi khi vọng sang giữa lúc cô đang vẽ dở một bức tranh.

Hạ Lam không hỏi quá nhiều, cũng không xâm phạm vào khoảng lặng của An Nhiên chỉ thi thoảng kể vài câu chuyện vụn vặt về công việc, về những bản vẽ khách đặt hay về con mèo lông xù của hàng xóm tầng dưới.

Cứ thế, ngày trôi đi. Căn hộ không còn yên ắng đến ngột ngạt, và những bức tranh của An Nhiên bắt đầu có màu sắc hơn dịu dàng, ấm áp, và... có bóng dáng của một người.

Cô không định để ai thấy.