Trần An Nhiên - 22 tuổi, tiểu thư nhà họ Trần, cô nàng dịu dàng, thích vẽ tranh, hướng nội, sống khép kín. Sinh ra trong nhung lụa, cô được nuôi dạy theo khuôn mẫu hoàn hảo mà một gia đình hào môn mon …
Trần An Nhiên - 22 tuổi, tiểu thư nhà họ Trần, cô nàng dịu dàng, thích vẽ tranh, hướng nội, sống khép kín.
Sinh ra trong nhung lụa, cô được nuôi dạy theo khuôn mẫu hoàn hảo mà một gia đình hào môn mong muốn ở một người thừa kế: dịu dàng, thanh lịch, tài năng và không bao giờ được phép làm tổn hại đến thanh danh của gia tộc.
Ngay từ khi còn nhỏ, An Nhiên đã phải sống trong lịch trình dày đặc không khác gì một chiếc máy được lập trình: sáng vẽ tranh, trưa đánh đàn, chiều khiêu vũ, tối học nghi thức xã giao... Không một phút giây nào được phép lơi lỏng. Cô phải học nhiều hơn, rèn luyện gắt gao hơn những đứa trẻ cùng trang lứa, tất cả chỉ để xứng đáng với danh xưng "tiểu thư Trần gia".
Ngay cả những lúc được nghỉ ngơi hiếm hoi, An Nhiên cũng chẳng biết phải làm gì ngoài việc ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ ngắm ánh chiều rơi trên khu vườn không một bóng người. Tiếng cười đùa của lũ trẻ hàng xóm vọng lại từ phía xa, như một thế giới mà cô mãi mãi không thể chạm tới. Trong căn biệt thự rộng lớn, mọi thứ đều hoàn hảo ngoại trừ cảm giác ấm áp của sự hiện diện.
Nhưng càng trưởng thành, cô càng cảm thấy ngột ngạt trong lớp vỏ hoàn hảo được nhào nặn sẵn. Những điều gọi là "trách nhiệm" dần biến thành xiềng xích. Cô yêu nghệ thuật, nhưng không phải để thi đấu hay trưng bày trong triển lãm do gia tộc tổ chức. Cô yêu hội họa vì đó là nơi duy nhất cô được là chính mình: được thở, được sống đúng với cảm xúc thật.
Thế nhưng, không chỉ là trách nhiệm, cô còn phải đối mặt với một áp lực sâu kín hơn là giới tính thật của bản thân. Trong một gia đình coi trọng thể diện hơn tất cả, An Nhiên đã nhiều lần cố gắng thuyết phục cha mẹ hiểu và chấp nhận con người thật của cô. Nhưng tất cả chỉ đổi lại là ánh mắt lạnh lẽo, những lời nặng nề về danh dự và truyền thống.
“Nếu con vẫn ngoan cố, con không còn là người của Trần gia nữa.”
Câu nói ấy đã khắc sâu trong tâm trí cô như một nhát dao lạnh buốt.
Dù đau lòng, An Nhiên vẫn chọn bước đi. Không phải vì cô không yêu gia đình, mà vì cô đã quá mỏi mệt khi phải sống cuộc đời do người khác áp đặt. Cô thuê một căn hộ nhỏ nơi thành phố, rời xa ánh mắt xét nét, những bữa tiệc hào môn đầy ngột ngạt, nơi duy nhất cô có thể tự do vẽ, sống và hít thở như một con người thật sự.
Ở đó, An Nhiên không còn là “niềm tự hào của Trần gia”. Cô chỉ đơn giản là một họa sĩ trẻ mang trong mình trái tim bị từ chối, nhưng không bị bẻ gãy. Và trong từng nét cọ, cô lặng lẽ kể lại một cuộc đời chưa bao giờ được phép bắt đầu đúng cách, cho đến khi cô tự tay vẽ lại nó.
Lê Hạ Lam - 24 tuổi, một cô gái vui vẻ hoạt bát, là họa sĩ minh họa, hơi hướng ngoại, yêu cuộc sống.
Lớn lên trong một gia đình không quá giàu có, nhưng tràn đầy tình yêu thương. Bố mẹ cô là những người phóng khoáng, luôn ủng hộ con gái đi theo con đường mình chọn. Ngay từ nhỏ, Hạ Lam đã bộc lộ năng khiếu vẽ tranh, những bức vẽ màu nước đầu tiên của cô treo đầy trong phòng khách như một niềm tự hào ngây ngô. Bố mẹ không bao giờ ép cô học hay theo đuổi những ngành nghề “ổn định”. Họ tin vào con gái mình và Hạ Lam lớn lên trong niềm tin ấy: vô tư, hồn nhiên, như một bông hoa nở đúng mùa.
Cô học chuyên ngành minh họa tại một trường nghệ thuật ở Sài Gòn, tốt nghiệp đúng hạn, và sớm có những hợp đồng đầu tiên từ các nhà xuất bản truyện tranh. Là người hướng ngoại vừa đủ, Hạ Lam dễ kết bạn, hay cười, có phần lạc quan đến mức khiến người khác ngỡ ngàng. Cuộc sống của cô như một bức tranh được vẽ bằng những gam màu sáng: đơn giản, rực rỡ, và đầy sức sống.
Sau khi chuyển ra sống riêng, Hạ Lam thuê một căn hộ ngay đối diện căn hộ của Trần An Nhiên. Cô chọn nơi này vì ánh sáng tốt, yên tĩnh, lại gần một quán cà phê yêu thích. Căn hộ được cô bày biện bằng những món đồ thủ công xinh xắn, tường dán tranh minh họa, và một chiếc giá sách đầy truyện tranh từ Nhật Bản, Pháp đến Việt Nam.
Măm măm, được phết