Lâm Đăng đang đưa ly rượu của mình lên uống thì thấy có người chạm vào ngực mình rồi đưa tay gỡ thêm một nút áo nữa. Hắn ta luồn tay vào trong lớp áo của anh khám phá, hai cúc áo bị gỡ ra khiến anh cảm nhận sự mát mẻ.
"Khoan đã!"
Lâm Đăng chỉ nhẹ nhàng cất giọng, vậy mà người kia lại dừng lại thật, giống như là mọi lời nói của Lâm Đăng bây giờ đều có nghĩa.
"Không phải ở đây."
Lâm Đăng vừa nói vừa nhìn chàng trai kia nở một nụ cười, anh cho hắn ta ba giây để hiểu ý đồ của mình, người kia cũng không phải dạng vừa, có lẽ đã hiểu được ý anh, hắn ta đứng dậy kéo thẳng Lâm Đăng đi lên tầng. Lâm Đăng đối với cái nắm tay này cũng vui vẻ đi theo, khẽ nở một nụ cười, nụ cười ẩn ý khác hẳn với nụ cười lúc trước anh dành cho chàng trai trước mặt.
Lâm Đăng bị kéo vào một phòng nghỉ, ngay lập tức bị chàng trai kia ép sát vào tường, tham lam ngửi lấy hương thơm trên cơ thể anh, đôi môi kia của hắn ta chạm vào vùng cổ của Lâm Đăng, bắt đầu hôn lên từng nhịp liên hồi. Từ bên trái cho đến bên phải, hắn ta như thú dữ phát cuồng gặm nhấm, bàn tay không yên vị vừa nắm lấy eo của Lâm Đăng vừa thăm dò toàn thân anh. Ngay khi hắn ta vừa định hôn lên đôi môi đỏ mọng của Lâm Đăng thì chợt đứng im bất động.
Lâm Đăng khẽ nhìn người trước mặt mình trừng lên ánh mắt kinh ngạc, cuối cùng chỉ nhếch lên một nụ cười.
"Chúc mừng nhé, kẻ xấu số của hôm nay."
Lâm Đăng cất lên một câu sắc lạnh tràn đầy ác ý, dưới tay anh là một khẩu súng giảm thanh nhắm thẳng vào bụng của người kia. Máu từ từ chảy ra ở vùng bụng của gã đàn ông xấu số, Lâm Đăng nhẹ nhàng đẩy gã ra khỏi người mình. Anh mò vào trong túi lấy ra một tấm khăn nhỏ lau đi vệt máu trên súng của mình, vứt chiếc khăn xuống sàn, Lâm Đăng nhìn gã ta một lần nữa, nếu hắn không đυ.ng chạm Lâm Đăng trước khi Lâm Đăng cho phép thì có lẽ đêm nay anh sẽ để cho hắn ta thừa hưởng một đêm cùng mình. Nhưng tên này lại ngu ngốc đến mức dám đυ.ng vào người anh khi chưa được cho phép, lấy cái chết để chuộc tội là đủ, Lâm Đăng lúc nãy còn muốn chặt luôn cánh tay kia của hắn ta trước khi gϊếŧ người nữa rồi.
Người dưới sàn chỉ kịp ú ớ vài tiếng trong miệng rồi bất động, Lâm Đăng khẽ mở cửa rồi bước ra ngoài như không có chuyện gì. Trở lại bàn của mình, Lâm Đăng tiếp tục đắm chìm vào cuộc chơi, anh vừa đưa ly rượu chưa xử lý xong vào trong cổ họng thì đã bị chắn bởi hai bóng đen, che khuất ánh sáng chiếu đến. Lâm Đăng ngước mắt nhìn lên, đây chẳng phải là hai thuộc hạ mà anh từng chạm mặt ở Tần gia ư, tại sao bọn họ lại ở đây, muốn bắt anh?
Lâm Đăng chỉ nghĩ như vậy, sóng não nhạy bén khiến anh lập tức đứng dậy bỏ chạy, anh nhảy ra sau ghế rồi lẫn vào đám đông bỏ trốn, hai người kia nhanh chóng đuổi theo tạo nên một khung cảnh hỗn loạn vô cùng. Lâm Đăng đối với việc mình sắp chạy ra được khỏi cửa thì mỉm cười nhưng không ngờ lại bị chắn lại bởi một người, là người trong phòng mà mình từng đột nhập ở Tần gia. Không có thời gian suy nghĩ, Lâm Đăng đành phải quay lại chạy hướng khác, tìm cho mình một chiếc cửa sổ có thể thoát thân, nhưng chưa kịp chạy đã bị chắn tiếp bởi hai người kia, là Alan và Akan.
Thầm chửi thề trong lòng một câu, Lâm Đăng bắt buộc phải sẵn sàng ứng phó khi bị thuộc hạ của băng Thiên Tần lại gần. Cả hai lối thoát đều bị chặn, Lâm Đăng cuối cùng đành phải đánh nhau với họ. Hôm nay chỉ muốn đi chơi cho vui vẻ vậy mà lại gặp phải chuyện này, thật là mất hứng.
Alan cùng Akan bắt đầu tấn công, Lâm Đăng dùng súng bắn đáp trả nhưng đã bị họ nhanh chóng né được. Hơn nữa người sau lưng sắp bắt được anh rồi, Lâm Đăng dùng hết sức lấy chân đạp Akan ngã về sau, có khoảng trống nhanh chóng chạy ra giữa quán bar, tiếng động của Lâm Đăng khi nãy làm mọi người trong phòng la hét rồi chạy tán loạn, nhưng cửa đã bị khoá lại, không một ai có thể thoát khỏi đây.
Alan và Akan tiếp tục đánh Lâm Đăng, chỉ cần bắt giữ theo hiệu lệnh của Tần Chung là được. Tần Chung thấy được sự cố chấp của Lâm Đăng thì chạy đến cạnh anh, vì mãi tập trung đến Alan và Akan mà không để ý đến Tần Chung tiến lại gần mình. Lâm Đăng bị hắn nắm lấy cổ tay bẻ ra sau, không một động tác thừa khống chế hành động của Lâm Đăng rồi đem anh vác lên vai mình, hắn chỉ lạnh lùng nhìn Alan và Akan.
"Xử lý hiện trường, những người có mặt ở đây, nếu hé răng tiết lộ chuyện này ra ngoài, gϊếŧ không tha."
Tần Chung ra lệnh, sau đó vác Lâm Đăng lên một phòng ở tầng cao nhất, Lâm Đăng cố gắng vùng vẫy khỏi hắn nhưng cuối cùng vẫn bị khống chế không thể thoát ra được. Lâm Đăng bị ném thẳng xuống chiếc ghế sô pha trong phòng không thương tiếc, chưa kịp đưa súng bắn đã bị hắn một đá làm rơi khẩu súng xuống đất.
"Muốn chơi với tôi thì chỉ cần nói, đâu cần phải sử dụng vũ lực chứ, đúng là không biết thương hoa tiếc ngọc."
Lâm Đăng nhìn khẩu súng của mình nằm yên vị trên nền đất, đối với việc không còn vũ khí tự vệ nên thôi không chống cự hắn nữa, dù sao cũng thoát không nổi, anh khoanh tay lại, ngồi chéo chân trên sô pha cất giọng nói với hắn.