Chương 33: Nghi ngờ

Sau tiếng gọi của Akan, Lâm Đăng, Lục Thắng, Tần Vân Tư và Trương Tử rời khỏi phòng đi xuống phòng họp. Việc Tần Chung và Tần Phong gọi đầy đủ người đến như thế này thì có nghĩa việc bọn hắn sắp bàn là chuyện quan trọng. Bốn người mở cửa bước vào trong đã thấy Tần Chung và Tần Phong ngồi tĩnh lặng đợi, gương mặt cả hai không biểu hiện rõ một chút biểu cảm nào, quả thực đúng là anh em, những lúc như thế này lại trầm ổn giống nhau đến mức không gian cũng dần rơi vào tịch mịch.

Cho đến khi tất cả đã ổn định được chỗ ngồi, bầu không khí vẫn giữ nguyên nét tĩnh lặng như vậy một lúc, khi Tần Chung cất tiếng thì cũng là chuyện của một lúc sau

"Vụ việc lần này, chúng ta bị trộm mất lô vũ khí đặt ở Danes, hiện Alan đang điều tra về tung tích của loại thuốc nổ này"

Sự việc lần này không chỉ liên quan đến loại thuốc nổ kia đến từ đâu mà còn liên quan đến lô vũ khí bị lấy. Tần Chung và Tần Phong nghi ngờ hai việc này có liên quan đến nhau.

"Người tạt loại thuốc kia vào mặt cậu, cậu có biết là ai không?"

Alan quay sang cất tiếng hỏi Lục Thắng.

"Không thể thấy mặt, nhưng hắn ta trò chuyện cùng Kit, hơn nữa, hắn ta xuất hiện ở tầng hầm."

"Vậy có nghĩa là hắn ta liên quan đến Assassin, và lô thuốc nổ đó, có thể là từ Assassin."

Một manh mối nữa được phơi bày, tất cả đều nín lặng trước những thông tin vừa thu thập được, Assassin làm cách nào có thể đem được lô thuốc nổ đó qua mắt được Danes và đặt dưới tầng hầm, việc này bọn hắn cần gặp Đan Diệc để bàn bạc, Assassin khó đối phó, dạo gần đây ngày càng tham vọng hơn cho nên những mưu mô của bọn chúng cũng trở nên độc ác và nguy hiểm hơn. Akan đẩy lên trước mặt mọi người một tờ giấy.

"Loại thuốc mà Lục Thắng dính phải đã thất truyền phương thức làm từ lâu, chỉ có một tổ chức mới có thể chế tạo nên nó, tuy nhiên tổ chức này đã bị gϊếŧ chết hết một cách bí ẩn, cho đến bây giờ sự biến mất của họ vẫn là một ẩn số. Và phương thức làm nên loại thuốc này cũng chỉ có người của tổ chức ấy biết."

Akan vừa đưa cho mọi người thông tin vừa nói.

"Nếu nhớ không nhầm thì là Lục gia."

Tần Phong dùng chất giọng trầm thấp của mình mà lên tiếng, hai mươi năm trước, gia tộc họ Lục biến mất một cách bí ẩn, tất cả thành viên trong tổ chức của họ đều bị gϊếŧ sạch không còn một ai sống sót. Lục gia là một tổ chức mafia có tiếng nhất nhì giới hắc đạo chuyên chế tạo vũ khí và cung cấp chúng cho các tổ chức có máu mặt trong và ngoài nước. Người đứng đầu của tổ chức này khi đó là Lục Văn Thiệu, tuy là người Đại Thành nhưng trụ sở chính của Lục gia lại ở Trung Quốc, và họ hoạt động nhiều hơn ở đó. 20 năm trước, Lục gia biến mất, lúc đó Danes mới thay thế Lục gia trở thành tổ chức lớn nhất Trung Quốc cho đến tận bây giờ.

"Lục gia biến mất quả thực là một bí ẩn, khi đó toàn bộ trụ sở của Lục gia đều phát nổ, sự kiện đó làm chấn động giới kinh doanh ngầm như chúng ta một thời gian."

Tần Chung thêm vào, tất cả đều chăm chú lắng nghe.

"Trước hết, phải điều tra xem người bí ẩn kia có phải là người của Lục gia hay không, và Assassin có liên quan gì đến lô thuốc nổ kia."

Sau một thời gian, Alan và Akan bước ra ngoài trước. Tất cả những người còn lại trong phòng đều mang một nét trầm mặc, những gì vừa diễn ra đã gây nên một vài rắc rối và khó hiểu cho tổ chức của bọn hắn. Trước hết là lô thuốc nổ dưới hầm của ai, tiếp theo là người con trai bí ẩn đã tạt thuốc vào mặt Lục Thắng có liên quan gì đến Assassin và cuối cùng là Assassin có liên quan gì đến Lục gia, một tổ chức đã biến mất cách đây 20 năm hay không.

Đợi khi mọi người đều ra khỏi phòng họp, Lục Thắng lại vô tình đυ.ng mặt Tần Phong, bởi vì hai người bước ra sau cùng. Cái không khí gượng gạo này khiến Lục Thắng có chút không quen, nhìn người trước mặt ánh mắt bình thản không chút biểu hiện gì càng làm cậu trở nên khó xử hơn, bởi vì bản thân hiện tại không biết nói gì. Đây là lần đầu tiên Lục Thắng có hành xử như vậy khi đối diện với người khác, đưa ánh mắt nhìn vào Tần Phong một lúc, cuối cùng cũng ấp úng nói ra vài từ

"Ờm, chuyện hôm đó, cảm ơn."

Câu nói vừa phát ra khỏi miệng, Lục Thắng đã cảm thấy mình đúng là có chút gượng gạo, trong đầu bỗng dưng nhớ về lúc Tần Vân Tư kể cho cậu nghe việc Tần Phong hô hấp nhân tạo cho cậu, Lục Thắng đột nhiên nghĩ đến cảnh hắn hôn mình. Giật mình quay lưng lại với hắn, Lục Thắng bây giờ không dám đối diện với hắn một giây nào nữa. Cậu đưa tay chạm nhẹ môi mình, lại bất giác nhăn mày nghĩ về nụ hôn đầu ấy, vậy mà lại để cho cái tên mặt lạnh kia chạm vào đầu tiên.

Tần Phong nhìn một loạt hành động khó hiểu của cậu đột nhiên trở nên kiên nhẫn lạ thường, hắn đứng chờ xem người trước mặt muốn như thế nào. Hắn dùng gương mặt không một chút sắc thái đó cứ thế đứng nhìn cậu. Đối với lời cảm ơn phát ra từ một người có lẽ chưa bao giờ chịu mở lời trước với ai như Lục Thắng, hắn bỗng dưng cảm thấy cũng có chút đáng để ghi nhận. Bóng lưng của Lục Thắng cùng hành động khó hiểu mà hắn không nhìn thấy rõ kia lại khiến cho hắn phải nhếch môi một cái, là một nụ cười, thứ mà chưa bao giờ xuất hiện trên gương mặt hắn. Tần Phong trở lại sắc thái như thường ngày sau khi Lục Thắng đột nhiên quay lại nhìn hắn, ánh mắt của cậu có chút là lạ, giống như là không dám nhìn thẳng vào hắn vậy, ngón tay khẽ đưa lên rồi cất giọng.

"Tôi, tôi về phòng trước."

Vừa ngưng câu, Lục Thắng đã bỏ chạy ngay lập tức, giống như là đang trốn tránh hắn. Tần Phong cũng không nán lại lâu, hắn từ lần cứu Lục Thắng đến giờ cũng chưa từng gặp lại cậu, bây giờ gặp lại trong tình cảnh này đột nhiên thấy Lục Thắng cũng không hẳn khiến hắn cảm thấy khó chịu, đơn giản vì tính cách của cậu khá giống hắn, cho nên Tần Phong cũng thấy Lục Thắng đôi khi khá tương đồng với mình. Hôm nay hắn được nhìn thấy một trạng thái mới của cậu, đột nhiên nổi lên suy nghĩ thì ra cậu cũng có một mặt biểu hiện như thế này. Tần Phong lắc đầu, thoát khỏi suy nghĩ điên rồ của chính mình, hắn cảm thấy mình gần đây quá chú ý đến con người này rồi, có lẽ hắn nên trở về phòng thì tốt hơn.