Sau khi trở về Tần gia, Lục Thắng phải mất tận một ngày mới tỉnh lại, Akan tìm ra được thành phần thuốc mà Lục Thắng hít phải có chút đặc biệt, là một người chuyên về chữa trị và độc dược như Akan, anh tìm ra được nguyên liệu làm thuốc này rất hiếm, hơn nữa nó rất giống như một loại thuốc đã thất truyền phương thức từ lâu, thuộc một gia tộc đã mất tích cách đây 20 năm, nhưng dường như thứ thuốc mà Lục Thắng hít phải không giống 100%, nó giống như được làm theo nhưng chưa hoàn thiện.
Lục Thắng hít phải loại bụi thuốc này, rất dễ ảnh hưởng đến khả năng phản xạ, nó làm giảm khả năng phán đoán cũng như quan sát, thêm vào đó, nó có thêm thuốc ngủ, rất dễ khiến người hít phải rơi vào trạng thái không tỉnh táo và ngất đi. 20 năm trước, loại thuốc này được gọi là "Dược Tử Thảo", là loại độc được làm từ thảo dược, để lâu trong người sẽ chết từ từ, cũng may Lục Thắng gặp người cao tay như Akan có thể đẩy hết độc ra, một ngày tỉnh lại là quá tốt với bản thân cậu.
…
Hiện tại, Lục Thắng đã khỏe hẳn, cậu sau khi tỉnh lại cũng không hỏi gì nhiều, ngoài việc biết Tần Phong là người đã cứu mình ra thì Lục Thắng không có bất kỳ thắc mắc gì cả. Mấy nay Tần Vân Tư cũng bị thương, em cứ bám lấy phòng Lục Thắng mà dưỡng thương cùng, nhờ vậy mà Lục Thắng biết từ Tần Vân Tư rất nhiều thông tin, bao gồm hắn cứu cậu ra như thế nào, từ biển cứu lên như thế nào, còn nữa, cậu còn biết được hắn làm gì để lấy nước biển trong người cậu ra. Tần Vân Tư kể lại rất nhập tâm, còn dùng giọng điệu kịch tính làm Lục Thắng nghe xong cũng đến đen cả mặt.
Lục Thắng mới tỉnh lại từ sáng nay, hiện tại là trưa rồi, Tần Vân Tư cũng đã cắm rễ kể chuyện cho cậu nghe gần hai tiếng đồng hồ, vậy mà vẫn chưa có dấu hiệu chịu dừng lại.
"Đủ rồi Tần Vân Tư."
Lục Thắng nghe thôi cũng mệt lắm rồi, nếu không ngăn lại chắc Tần Vân Tư sẽ kể đến tận sáng mai. Cũng đã trưa rồi, không chịu dừng lại để mà ăn cơm nữa.
"Anh đói chưa, đợi em đi lấy đồ ăn, em đem lên đây ăn chung với anh."
"Thôi đi, nhìn chân kìa."
Lục Thắng lắc đầu ngán ngẩm, tính ra trong hai người, Lục Thắng có thể coi là ổn hơn, vậy mà có người lại đòi mang cái chân đang cà nhắc kia đi lấy đồ ăn, cậu cũng hết nói nổi. Tần Vân Tư nhớ ra cái tình trạng thê thảm của chân mình nên méo mó mà ngồi lại giường. Lục Thắng định bước xuống lấy đồ ăn thay thì có tiếng gõ cửa, là Akan đem đồ ăn lên, biết Tần Vân Tư dạo này dính Lục Thắng, nên Akan cũng đem lên đủ hai phần cơm cho cả hai. Vậy là Lục Thắng cùng Tần Vân Tư cứ thế ngồi ăn cùng nhau, một người thì cứ thế nói luyên thuyên còn một người thì cứ thế im lặng mà lắng nghe.
…
Chiều đến, Lâm Đăng cùng Trương Tử lên phòng xem thử tình trạng của Lục Thắng như thế nào. Lúc biết được cậu đã tỉnh lại thì cả hai người đang đi thám thính một chút tình hình phía bên Assassin, khi trở về Tần gia lập tức lên phòng của cậu ngay. Trương Tử mở cửa bước vào, theo sau là Lâm Đăng, nhưng khung cảnh đập vào mắt hai người mới thực sự làm cho cả Lâm Đăng và Trương Tử phải trố mắt nhìn. Trên chiếc giường kia, cả Tần Vân Tư lẫn Lục Thắng đang ôm nhau ngủ ngon lành, điều mà trước đây Lục Thắng cực kì ghét. Lâm Đăng cùng Trương Tử ánh lên ánh mắt ngạc nhiên cùng khó hiểu, Lục Thắng trước đâykhông thích tiếp xúc nhiều với ai, vậy mà từ lần Tần Vân Tư ghé đến phòng giam lúc Lục Thắng bị giam lỏng đã khiến cho hai người trở nên thân thiết, ngay cả Lâm Đăng và Trương Tử còn chưa được ngủ cùng cậu, vậy mà Tần Vân Tư đã được ngủ cùng rồi, hơn nữa còn là ôm nhau nằm ngủ.
Lâm Đăng và Trương Tử nhìn vào khung cảnh trước mặt, cùng là một cảnh tượng ấy nhưng sao sắc thái của hai người lại khác hẳn nhau. Lâm Đăng thì bật lên một nụ cười nhẹ đầy ẩn ý, giống như nhìn hai mèo con đang ôm nhau ngủ vậy. Lục Thắng những lúc như thế này trông rất dễ thương, không còn cái vẻ khó gần như khi thức giấc nữa. Còn Tần Vân Tư, ban đầu Lâm Đăng thấy em rất đanh đá, nhưng khi tiếp xúc mới biết là do Tần Chung và Tần Phong chiều quá mức nên đôi khi sinh hư, nhưng chung quy lại cách cư xử của em khi lọt qua mắt anh trông rất dễ thương. Lâm Đăng thích hai con người trước mặt như thế này quá đi, trước đây Lâm Đăng chăm Lục Thắng hơn cả, bây giờ có lẽ Lâm Đăng lại muốn chăm thêm một em bé khác nữa rồi.
Ánh nhìn của Lâm Đăng là vậy, còn ánh nhìn của người còn lại thì âm u hẳn, Trương Tử ngoài mặt không biểu hiện gì nhưng trong lòng bỗng dưng nổi lên một trận khó chịu, không hiểu là do thấy Lục Thắng, một người từ trước đến nay chưa từng thân với bất kỳ ai lại thân với người khác hay do thấy Tần Vân Tư từ bao giờ đã thân hơn với Lục Thắng, còn dễ dàng được ôm Lục Thắng mà nằm ngủ. Hắn không biết hắn khó chịu vì điều gì, nhưng hắn biết hắn không thích hai con người trước mặt mình ôm nhau như vậy.
Trương Tử không nhanh không chậm dùng sắc thái lạnh nhạt của mình đi đến cạnh giường, hắn lay Lục Thắng dậy. Với bản năng nhạy bén của mình, Lục Thắng khi có người chạm vào lập tức thức giấc ngay, tiếng Trương Tử gọi tên cậu cũng đủ để làm cậu biết không có gì cần cảnh giác. Đưa mắt nhìn sang bên cạnh mình, vậy mà Tần Vân Tư vẫn đang ngủ say không biết gì, đầu em đang nằm gác lên tay Lục Thắng. Đối với cử động nhẹ của Lục Thắng khi thức giấc, Tần Vân Tư đột nhiên cựa mình rồi dụi dụi cái đầu vào trong người Lục Thắng, nhích sát hơn mà ôm cậu. Lục Thắng trong tình cảnh này có chút cứng đờ người đi, bởi vì cậu cũng không tin là mình có thể ôm người khác ngủ ngon lành đến vậy.
Đưa mắt nhìn về khuôn mặt của Tần Vân Tư lúc ngủ, Lục Thắng nhìn em ngủ như này lại bắt đầu có chút không nỡ, lúc trước cũng vậy, bây giờ cũng vậy. Trương Tử nhìn thấy ánh mắt Lục Thắng dành cho Tần Vân Tư có chút khác lạ, hắn nhanh chóng lay luôn Tần Vân Tư dậy, hắn muốn phá tan đi cái bầu không khí này. Tần Vân Tư thức giấc, nhìn thấy mình nằm trên cánh tay của Lục Thắng mà vội vàng bật dậy.
"Ối anh Lục Thắng em xin lỗi."
"Không sao."
Lục Thắng nghe tiếng la thất thanh của Tần Vân Tư chỉ buông nhẹ một câu, cậu ngồi dậy, thu cánh tay lại rồi nhìn Lâm Đăng và Trương Tử.
"Hai người có chuyện gì mà vào đây vậy?"
"À, nghe bảo em đã tỉnh nên muốn vào thăm, trong người thế nào rồi?"
Lâm Đăng tiếp nhận câu nói của Lục Thắng, nhanh chóng đi đến ngồi xuống cạnh giường trò chuyện cùng, Trương Tử cũng kiếm một cái ghế ngồi xuống bên cạnh rồi gác chân hẳn lên cuối giường, nhìn ba người trò chuyện, ngoài cửa xuất hiện tiếng gõ cửa cắt ngang không khí sôi nổi bên trong, Akan bước vào cất tiếng.
"Lão đại gọi mọi người xuống phòng họp của tổ chức."