Tần Phong sau khi thấy Trương Tử đã giúp được Tần Vân Tư cũng yên tâm hơn, hắn bây giờ lo đến phần mình, nhanh chóng bế Lục Thắng vẫn còn đang bất tỉnh leo lên cầu thang nhỏ ngoài ban công để đi lên cao, tuy nhiên con tàu đã bị nghiêng khiến hắn khó khăn hơn trong việc di chuyển. Hắn cúi xuống, nhìn vào Lục Thắng vẫn còn đang bất tỉnh, hắn thật sự không hiểu vì sao bản thân lại quan tâm đến người trong lòng đến mức này. Nếu như là hắn của vài tháng trước khi gặp cậu, có lẽ hắn đã mặc kệ sự sống của cậu rồi, mạng người đối với hắn như cỏ rác, hắn cũng chưa từng quan tâm đến mạng sống của ai ngoài Tần Chung, Tần Vân Tư và hai người thuộc hạ thân cận của mình, vậy mà lần này, Lục Thắng lại là ngoại lệ của hắn, lại là người mà hắn phải lao mình vào nguy hiểm để cứu ra.
Tần Phong bế được Lục Thắng lên tầng ba thì một rung chấn lớn xảy ra, hắn bị va đập vào boong tàu, cơn rung chấn còn làm cho hắn ôm không vững Lục Thắng, quán tính làm cho Lục Thắng rơi khỏi người hắn, Tần Phong bị bất ngờ nhưng vẫn cố nắm chặt lấy tay Lục Thắng. Tàu đang bị nghiêng, hắn một tay nắm lấy thành chắn của boong tàu, tay còn lại nắm giữ lấy tay Lục Thắng chặt đến mức nếu như thả Lục Thắng ra cậu sẽ lập tức rơi xuống biển ngay. Tần Phong cắn răng cố giữ vững chân mình đạp lên sàn tàu, dùng hết sức mình kéo Lục Thắng lên, nhưng con tàu càng lúc càng rung chấn, nơi bàn tay hắn nắm lấy tay Lục Thắng đã đỏ ửng cả lên, Tần Phong đưa mắt nhìn xuống, nước đã dâng lên rồi, một cơn chấn động làm rung con tàu, Tần Phong vô tình bị cơn chấn động làm tuột tay Lục Thắng khỏi mình.
"Chết tiệt!"
Tần Phong khẽ nói trong miệng, Lục Thắng đã bị rơi xuống biển, toàn thân cậu chìm vào trong làn nước lạnh ngắt. Tần Phong không chần chừ, hắn buông tay lao xuống theo cậu. Cả hai cứ thế cùng rơi xuống biển, người trước người sau. Tần Phong đưa mắt nhìn, trong làn nước đầy biến động kia cố tìm kiếm Lục Thắng đang ở đâu, hắn bơi nhanh về phía Lục Thắng đang dần chìm xuống sâu dần, nắm được bàn tay của cậu lập tức kéo lên gần mình.
Tần Phong kéo Lục Thắng trở lên, bơi về phía mặt nước, những mảnh vỡ của tàu vẫn đang trôi và chìm xuống, Tần Phong cố gắng lắm mới né được chúng. Dưới nước khó di chuyển hơn trên mặt đất, hơn nữa hắn còn đang phải ôm theo Lục Thắng, nếu cứ tiếp diễn tình trạng như thế này chắc Lục Thắng không chịu nổi, không hiểu sao trong đầu hắn có suy nghĩ như vậy.
Tần Phong đưa mắt nhìn Lục Thắng, tay vẫn đang cố gắng bơi về mặt nước, trong làn nước lạnh ngắt này, hắn có thể cảm nhận Lục Thắng càng trở nên lạnh hơn, Tần Phong cuối cùng quyết định đưa tay đặt vào sau cổ Lục Thắng kéo đầu cậu lại gần mình, hai đôi môi chạm vào nhau, hắn đang cố truyền một chút oxi cho cậu.
Hai thân thể trồi lên khỏi mặt nước, nhưng Tần Phong không có thời gian quan tâm đến cục diện xung quanh. Hắn đưa tay đỡ cho gương mặt Lục Thắng ngửa lên, giúp cậu có thể thở được ở trong không khí. Phía trên cao, người phát hiện ra Tần Phong và Lục Thắng ngoi lên đầu tiên là Tần Vân Tư, em hét lên rồi chỉ về hướng mà Tần Phong vừa kéo Lục Thắng lên. Ngay lập tức mọi người trên trực thăng tiến hành cứu hộ hai người, một lát sau Tần Phong và Lục Thắng cũng thuận lợi được đưa lên bờ.
Không đợi cho mọi người kịp phản ứng, Tần Phong sau khi đưa Lục Thắng cho Trương Tử kéo lên trước cũng nhanh chóng leo lên trực thăng, hắn tiến đến gần cậu đưa tay đến gần mũi xem hơi thở của cậu thế nào. Chút hơi thở nhỏ nhoi yếu ớt của Lục Thắng ngay lập tức khiến Tần Phong phải cởϊ áσ choàng đã dính nặng nước của cậu ra, chỉ còn độc một chiếc áo sơ mi mỏng. Đặt hai tay lên l*иg ngực cậu, nhấn mạnh vài cái nhưng một chút phản ứng vẫn chưa có trên người Lục Thắng.
"Anh, những lúc thế này phải hô hấp nhân tạo chứ, để em!"
Tần Vân Tư chạy lại hùng hổ mà hét lên, em nói chưa xong câu đã cúi xuống định hôn môi, à không phải, định hô hấp nhân tạo cho Lục Thắng rồi, nhưng cái đầu chưa kịp làm gì thì trước mặt đã bị Tần Phong chặn lại, sau lưng đã bị Trương Tử kéo cổ áo lôi lên, chân của Tần Vân Tư cũng vì thế mà nhói lên khiến em phải la lớn.
"Ôi Trương Tử, đau!"
"Đau thì đứng im đi."
Trương Tử quát, sau đó dẫn Tần Vân Tư ngồi xuống ghế cho Akan chữa trị vết thương trên chân. Tần Phong vừa đưa tay chặn Tần Vân Tư lại, sau đó tiếp tục công việc của mình, Lục Thắng vẫn nằm im bất động như thế. Tần Phong thấy cậu không có dấu hiệu cử động, cuối cùng cũng đưa một tay bịt mũi cậu, rồi tiến hành hô hấp nhân tạo. Môi hắn chạm vào bờ môi mềm mại kia, giúp Lục Thắng lấy lại chút không khí, hắn lặp đi lặp lại khoảng ba lần, sau đó tiếp tục ép chặt tay mình lên l*иg ngực cậu.
Từ trong miệng Lục Thắng hốc ra một chút nước biển, nhưng vì tác dụng của thuốc ngủ khi nãy nên cậu vẫn chưa mở mắt. Tần Phong thấy được cậu đã ho ra nước cuối cùng cũng yên tâm hơn, trạng thái thở đều của Lục Thắng đã dần trở lại, mọi người xung quanh khi đó mới thở phào nhẹ nhõm, không khí căng thẳng được giải toả đi, tất cả đều đã an tâm hơn sau khi thấy Lục Thắng an toàn.
Mọi người trên trực thăng, trừ Alan và Akan còn khô ráo thì tất cả ai cũng dính ướt, vì vậy mà họ cần phải thay đồ ngay lập tức, đặc biệt là Lục Thắng. Lâm Đăng tất nhiên sẽ là người thay áo cho Lục Thắng, bởi vì về cơ bản Tần Phong mặc dù cứu cậu như hắn không có ý định giúp cậu thay luôn áo, và đương nhiên Lâm Đăng cũng sẽ không để hắn làm điều đó.
Trên quãng đường trở về địa phận Tần gia, Alan tập trung lái trực thăng, Akan tập trung xử lý vết thương cho từng người, Tần Vân Tư thì ngồi im một chỗ vì chân bị thương, còn bị Akan bó thành một cục tạm thời không thể đi, Lâm Đăng và Trương Tử thì ở chỗ của Lục Thắng, còn Tần Chung và Tần Phong thì ngồi trong một góc khác, cả hai đều chăm chú nghe qua màn hình trước mặt, đầu dây bên kia, Đan Diệc gọi đến.
"Tần Chung, Tần Phong, lô vũ khí có người trộm mất trong lúc hỗn loạn, hiện tại chưa tìm được nghi phạm."
Ánh mắt của Tần Phong thâm trầm vô hạn, hắn không nói gì một lúc lâu, lô vũ khí đó là lô vũ khí mà tổ chức của hắn đặt đặc chế riêng, người dám lấy của hắn, chắc chắn là muốn chết rồi đi. Tần Chung đứng bên cạnh cất tiếng
"Đợi sau khi ổn định, chúng ta gặp mặt bàn về chuyện này, Đan Diệc, anh tìm giúp tôi dấu vết của bọn chúng."
"Được."