Chương 3: Bị phát hiện

Tần Vân Tư đang nằm trong phòng mình tận hưởng một buổi tối vui vẻ thì đột nhiên nhìn thấy vài chấm đỏ hiện lên trên hệ thống bảo mật của mình, cậu bật dậy nghi ngờ có kẻ đột nhập nên nhanh chóng nhảy xuống giường, một mạch chạy xuống tầng hầm. Đi qua một đoạn hành lang, Tần Vân Tư cảm nhận không khí có chút kỳ lạ, giác quan của cậu mách bảo bản thân nhìn về phía góc hành lang tối bên kia một hồi lâu, cuối cùng thấy không động tĩnh mới quay lưng bước tiếp.

Tần Vân Tư mở cửa tiến vào căn phòng quen thuộc của mình, cậu ngồi vào chiếc ghế màu đen, kéo nó nhích lại gần những chiếc màn hình máy tính đang sáng lên trước mặt, Tần Vân Tư phát hiện hệ thống bảo mật của mình đang chập chờn những tín hiệu xanh đỏ xen kẽ nhau. Ánh mắt em thoáng một nét bất ngờ, đưa tay gõ vài dòng chữ trên bàn phím, tất cả đều hiện lên chữ báo lỗi.

Tần Vân Tư biết được có người đang cố ý xen vào hệ thống bảo mật của Tần gia, cậu đưa tay cùng cạnh tranh với người bên kia màn hình, đây là lần đầu tiên cậu gặp đối thủ khó chơi như thế này cho nên Tần Vân Tư cảm thấy rất thú vị.

Hệ thống được Tần Vân Tư khôi phục khoảng mười giây, trong mười giây đó Tần Vân Tư chỉ kịp nhìn có hai chấm đỏ nhấp nháy trên màn hình, cậu biết có người đã đột nhập vào nhà. Ánh mắt Tần Vân Tư càng mở to hơn khi nhìn thấy có người đột nhập vào căn phòng chứa viên kim cương mà anh trai thứ của cậu thích nhất. Nhìn vào một chấm đỏ khác, cũng có một người đang tiến đến gần phòng của Tần Chung, anh cả của cậu.

Hệ thống lại báo lỗi, lần đầu tiên Tần Vân Tư cảm thấy bất ngờ vì có người có thể nhiễu hệ thống bảo mật do mình tạo ra. Một yêu cầu kết nối màn hình hiện lên, Tần Vân Tư đưa tay nhấn vào nút chấp nhận, cậu không thấy gì, chỉ nhận thấy được nửa người của người trên màn hình, hắn ta toàn thân mặc đồ đen, có lẽ đang ngồi trong một chiếc xe nào đó.

"Xin chào nhé, mượn hệ thống của cậu chơi vài phút."

Trương Tử cất giọng nói, hắn đang nở một điệu cười vui vẻ, ban đầu khi hắn thấy hệ thống được khôi phục, hắn cũng biết người làm nên hệ thống này không phải là người dễ chơi. Trương Tử nhìn người đối diện trên màn hình cũng không lộ mặt, nhưng chất giọng mà cậu cất lên thực sự khiến Trương Tử cảm thấy thích thú, hắn biết cậu là con trai út của Tần gia, Tần Vân Tư, người có khả năng sử dụng bảo mật giống hắn.

"Cậu là thằng điên nào, dám xâm nhập hệ thống của tôi!"

"Có vẻ như cậu cảm thấy thú vị với công nghệ bảo mật, thật tiếc tôi đã xâm nhập được rồi."

"Thì ra cậu là người giống tôi. Nhưng mà… cậu lấy tự tin gì để đòi thắng tôi?"

Tần Vân Tư trả lời, mặc dù hắn xâm nhập được hệ thống của cậu nhưng để xâm nhập hoàn toàn triệt để thì mơ đi.

"Ô, mới gặp mà đã đanh đá vậy rồi ư?"

"Đanh đá cái đầu cậu!"

Tần Vân Tư tức giận tắt kết nối màn hình, cậu nhanh chóng lấy điện thoại gọi cho Tần Phong.

"Anh, có người quấy nhiễu hệ thống, The Cullinan đã bị lấy mất."



Lâm Đăng sau khi vào được bên trong Tần gia thì đi theo chỉ dẫn của Trương Tử, anh đi đến hai căn phòng phía trên. Nơi anh đi có nhiều người canh gác hơn, tầng một và tầng hai mới chỉ đi một đoạn đã gặp vài người. Lâm Đăng bình thản dùng kinh nghiệm của mình qua mắt bọn chúng, anh vừa đi trong lòng vừa thầm chửi đúng là gia tộc của bọn nhà giàu, làm cái quái gì nơi nào cũng rộng, làm anh đi muốn mỏi cả chân.

Được một thời gian lẩn lẩn trốn trốn tránh đi tai mắt của đám thuộc hạ, Lâm Đăng cuối cùng cũng tiến đến được hai căn phòng có bảo mật cao cấp này. Nghe thấy một căn phòng đột nhiên phát ra tiếng động, Lâm Đăng lập tức đem thân mình núp mình vào một góc. Anh nhìn thấy một bóng người nhỏ chạy ra từ một trong hai phòng có bảo mật cao nhất, chính là khi Lục Vân Tư vừa chạy ra khỏi phòng ngủ của mình để đến phòng bảo mật. Lâm Đăng nghĩ thầm, nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn cũng bộ đồ ngủ mặc trên người cậu trai nhỏ kia thì có lẽ trong đó không có viên kim cương mà anh cần tìm.

Lâm Đăng quyết định đi sang căn phòng còn lại trước, anh chợt nhận ra căn phòng này chỉ có bảo mật bên ngoài là chằng chịt đỏ, chứ bên trong dường như không có gì bảo mật cả, hơn nữa, trong đó không có camera theo dõi.

Lâm Đăng đợi Trương Tử làm cho lớp bảo mật yếu đi, anh dùng chút thủ thuật đã cạy được khoá cửa. Lâm Đăng mở cửa bước vào trong, không phải căn phòng chứa The Cullinan thật, nó giống như phòng ngủ hơn. Một căn phòng với màu xám nhạt, chỉ có chiếc giường lớn màu trắng là điểm sáng duy nhất làm nổi bật cả căn phòng. Một tiếng cạch vang lên, Lâm Đăng nhanh chóng quay lưng trở lại, một thân hình xuất hiện trước mắt anh, hắn ta nhìn anh với ánh mắt sắc lạnh.

"Vào nhà tôi mà không xin phép, cậu là đang coi thường mạng sống của mình?"

Chất giọng không một chút sắc thái vang lên, hắn ta vẫn đang giữ ánh mắt chết chóc kia trên người Lâm Đăng. Lâm Đăng bấy giờ nhận thấy tình hình dần trở nên không ổn, người trước mặt có lẽ không dễ đối phó, anh nên tìm cách rút trước thì hơn. Phía cửa chính bị chặn mất bởi hắn, Lâm Đăng chỉ còn cách leo qua chiếc cửa sổ đang mở trong phòng kia mà nhảy xuống từ tầng ba. Lâm Đăng chống tay lên thành cửa sổ rồi nhảy xuống, trong tình hình nguy hiểm như thế này, gương mặt anh vẫn giữ được nét bình tĩnh đến kỳ lạ, không hổ danh là một sát thủ nổi tiếng, chút khó khăn này Lâm Đăng xử lý chỉ vài giây.

"Light, bị phát hiện!"

Lâm Đăng nói qua tai nghe cho Lục Thắng biết.

"Rút lui đi, em lấy được Cullinan rồi."

Lục Thắng ở phía bên này sau khi nghe Trương Tử bảo hệ thống đang được khôi phục cũng nhanh chóng rời khỏi. Báo động đỏ của tổ chức bắt đầu vang lên, Lục Thắng và Lâm Đăng đều đang bị truy sát ở trong căn cứ của Tần gia.

"Chết tiệt!"

Trương Tử ở ngoài kia thầm chửi một câu, hắn liên hệ với tổ chức Assassin.

"Lái trực thăng đến đón chúng tôi, đã lấy được The Cullinan."

Trương Tử chỉ buông nhẹ một câu rồi ngắt máy, hắn bắt đầu chạy chương trình hack tự động trên máy tính, sau đó nhanh chóng mở cửa xe bước vào trong để tiếp ứng cho Lục Thắng và Lâm Đăng.



Lục Thắng chạy lên từ dưới tầng hầm nhưng đã có một vài tên thuộc hạ nhìn thấy cậu, con đường đi ra bị chắn bởi hai tên, Lục Thắng mặt lạnh không chút biểu cảm, đám thuộc hạ cỏn con này cậu tự tin mình có thể xử lý. Lục Thắng rút chiếc súng bạc của mình ra, cầm lấy nó nhắm thẳng vào ngực trái của bọn chúng không thương tiếc nhấn nút bắn, âm thanh tiếng súng vang lên, kéo theo hai thân xác đầy máu ngã xuống. Lục Thắng chạy ra sân, vừa hay bắt gặp Lâm Đăng đang đánh nhau với vài người, cậu đưa súng nhắm thẳng đến bọn chúng mà bắn không thương tiếc, giúp Lâm Đăng giải vây.

Một vài tia đạn laze màu đỏ quét ngang, nhắm thẳng đến Lục Thắng và Lâm Đăng, cũng may hai người nhanh trí né được. Nhìn về phía trên cao, ngồi trên thành tầng hai kia là cậu trai khi nãy Lục Thắng vừa gặp. Tần Vân Tư đang ngồi hiên ngang trên kia, cậu nở một nụ cười giống như đang vui vẻ với một trò chơi săn bắt vậy.

"Cậu con trai út ấy, để em xử lý."

Phía trong tai nghe của hai người phát ra âm thanh, chính là giọng của Trương Tử vừa nói vừa tiến sát đến một góc tường. Lục Thắng cùng Lâm Đăng nhìn sang có thể thấy hắn đang nháy mắt ra hiệu với mình. Trương Tử đứng dưới chân tường, hắn chỉ nhẹ nhàng lấy ra một sợi dây da có móc ném thẳng lên trên tầng hai, chỉ với một vài bước nhảy nhẹ nhàng, hắn đã leo lên được phía sau lưng của Tần Vân Tư.

Tần Vân Tư ngồi trên thành chắn, nghe thấy tiếng động sau lưng nên ngoảnh lại nhìn, ánh mắt cậu đập thẳng vào người đang dựa vào thành tường, đưa hai tay đút túi nhìn đến phía mình. Tần Vân Tư nhận ra bộ đồ hắn đang mặc, giống như bộ đồ của người vừa nãy xuất hiện trong màn hình, hắn đeo khăn bịt mặt, cậu chỉ nhìn thấy được đôi mắt màu nâu quái dị cùng mái tóc đen tuyền của hắn ẩn hiện dưới ánh trăng.

Tần Vân Tư nhảy xuống khỏi thành chắn, nhanh chóng đưa khẩu súng laze của mình ra trước mặt rồi nhắm thẳng đến hắn. Trương Tử chỉ nở một nụ cười sắc lạnh, hắn nhìn vào hướng mũi súng, dễ dàng né được vài viên đạn kia, cũng không biết từ khi nào mà Trương Tử đã tiếp cận được Tần Vân Tư, hắn chỉ cần một tay đã có thể đánh rơi khẩu súng của cậu.

Tần Vân Tư đối với mấy thể loại đánh tay đôi này không giỏi bằng hai anh trai, kĩ năng của cậu chỉ đủ để phòng vệ bản thân cho nên khi đứng trước một Trương Tử là sát thủ hàng đầu thế giới, có vẻ như đánh tay đôi sẽ gây bất lợi cho Tần Vân Tư rất nhiều, biểu hiện là bây giờ khẩu súng của cậu đang nằm dưới đất bởi một cú gạt tay kỹ thuật của hắn.

"Chỉ có vậy thôi sao?"

Trương Tử nhẹ nhàng thốt ra một câu, quả thực hắn cảm thấy thú vị với người trước mặt, người có khả năng tạo ra một hệ thống bảo mật mà đến cả hắn cũng chỉ nhiễu được sóng chứ không hoàn toàn xâm nhập được hết. Tần Vân Tư tức giận, khuôn mặt cậu khẽ cau lại vì câu nói của hắn, hắn là người đầu tiên dám nói như vậy với cậu, bất giác khiến cậu nảy sinh chán ghét.Tần Vân Tư hai tay cuộn lại thành nắm đấm, cậu tiến đến đánh nhau với hắn, đưa nắm đấm nhắm thẳng đến khuôn mặt của Trương Tử.

Trương Tử vẫn xem đây là một cuộc vui, hắn không đánh trả, chỉ đưa tay đỡ đi những đòn đánh ấy, một người thì đang nghiêm túc đánh còn một người thì đang nở một nụ cười quái dị mà giỡn chơi. Trương Tử bắt lấy tay Tần Vân Tư bẻ ra sau, chỉ trong vài giây đã ép được Tần Vân Tư dính sát vào tường. Tần Vân Tư cố gắng thoát ra nhưng không được, hắn đang giữ chặt lấy cậu.

"Buông ra!"

Tần Vân Tư hét lên, bản thân bị hắn ép vào tường không thoát ra được, thân thể hắn còn đang ghìm chặt lấy cậu, sát đến mức hai cơ thể không có lấy một khoảng cách nào.