Chương 27: Thăm dò

Trong khi Lâm Đăng đang dây dưa với Kan thì Trương Tử rẽ đi ở một hướng khác, hắn đi lên tầng thượng của du thuyền, phía trên này có một bữa tiệc rượu nhẹ, hầu như dành cho những người ưa thích cảnh đêm. Trương Tử đi lên trên này với mục đích để xác định ở đây có người của Assassin hay không, khi sắp bước lên thì hắn nghe thấy một giọng nói quen thuộc hét lên ở trong một góc nào đó. Hắn đưa mắt nhìn sang góc tối ở tầng bốn, khu vực này dường như không có ai.

"Các người định làm gì, hả?"

Trương Tử vừa bước đến đã phải mở to mắt ngạc nhiên nhìn một đám người nằm la liệt dưới đất ôm tay ôm chân, còn có cả ôm bụng mà nhăn nhó la hét.

"Đau đau, xin cậu tha cho chúng tôi."

Ba tên con trai không biết thuộc tổ chức nào đó đang luôn miệng cầu xin một người con trai gương mặt lạnh lùng cùng giọng nói răn đe trước mặt. Trương Tử bỗng dưng bật cười, hắn đưa tay ho nhẹ một tiếng, nhìn về Tần Vân Tư đang giương điệu bộ đanh đá dùng chân mình đá vào bụng một tên nằm nhăn nhó dưới sàn. Tiếng ho hắng giọng làm Tần Vân Tư chú ý đến, em quay sang nhìn về phía Trương Tử, ánh mắt đang biểu lộ nét hằn đỏ bỗng dưng ánh lên sự bất ngờ vì hắn xuất hiện ở đây.

Hai ánh mắt nhìn nhau một hồi lâu, một tên nhìn thấy vậy nhân lúc em không chú ý mà muốn tấn công em. Trương Tử để ý đến điều đó, bàn tay nhanh chóng rút khẩu súng ra nhắm thẳng một viên, người con trai kia ngay lập tức nằm vật ra xuống đất bất tỉnh. Tần Vân Tư nhìn thấy hắn hành động tự nhiên như vậy, em lật đật đi đến trước mặt hắn nói nhỏ, gương mặt ánh lên sự chất vấn.

"Trương Tử, cậu bị điên à, sao lại gϊếŧ người, chúng ta đang ở địa phận của người khác đấy."

Trương Tử nhìn Tần Vân Tư với thái độ bình thản, hắn cất khẩu súng vào lại trong túi áo, rồi nhìn về phía hai người còn lại đang run rẩy dưới sàn.

"Yên tâm đi, viên đạn đó chỉ là thuốc mê, không chết người."

Trương Tử nhìn hai người kia lật đật vác kẻ đã bất động kia bỏ chạy rồi quay sang nói với Tần Vân Tư, nhớ lại lúc nãy Tần Vân Tư hùng hổ đánh người, có thể công nhận là em đã đánh cận chiến giỏi lên, thật không uổng công hắn dạy dỗ. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn thắc mắc tại sao em lại đi lên đây, Trương Tử đưa mắt nhìn Tần Vân Tư, chắc có lẽ là em muốn đi chơi.

"Đi đâu mà lên tận trên này vậy?"

Trương Tử cất tiếng hỏi.

"Ò, muốn đi tìm anh Lục Thắng, đang muốn đi tìm từ tầng thượng xuống, lên đến đây thì gặp phải bọn háo sắc vừa rồi."

"Tìm Lục Thắng? Anh ấy đang làm việc, tốt nhất là cậu đừng làm phiền."

Trương Tử đá cho Tần Vân Tư một câu phũ phàng, hắn ngay lập tức nắm lấy cổ tay Tần Vân Tư kéo lên sân thượng. Tần Vân Tư bị hắn kéo theo sau ban đầu có chút chống cự, nhưng khi nghe hắn nói dẫn đi thăm dò đám người Assassin thì cũng im lặng đi theo hắn. Cứ thế Trương Tử cùng Tần Vân Tư đi từ sân thượng xuống từng tầng một.

Trương Tử và Vân Tư vừa bước xuống tầng ba đã gặp ngay Lâm Đăng với vẻ mặt khó coi bước đến gần mình, Trương Tử thấy anh như thế nhanh chóng cất tiếng hỏi.

"Anh, tìm được Kit không?"

"Không, chỉ gặp Kan."

".Kan? Mẹ nó, hắn gây khó dễ gì cho anh không!"

"Không sao, hắn ta không làm gì được anh."

Lâm Đăng cất tiếng nói, rồi đưa mắt nhìn vào Tần Vân Tư đang đứng cạnh Trương Tử, không hiểu sao bản thân anh bất giác đưa mắt nhìn xung quanh, cứ như là sợ Tần Chung cũng có mặt ở đây vậy. Không thấy bóng dáng của Tần Chung, anh mới quay sang hỏi Trương Tử.

"Lục Thắng nãy giờ có liên lạc với em không?"

"Không, chắc có lẽ anh ấy chưa gặp vấn đề gì."

Trương Tử vừa dứt câu nói thì thiết bị liên lạc của Lâm Đăng và Trương Tử được kết nối.

"Mọi người, dưới hầm có thuốc nổ!"

Trương Tử và Lâm Đăng chỉ nghe được vỏn vẹn một câu, âm thanh của tai nghe đột nhiên vang lên tiếng rè rè rồi tắt hẳn ngay sau đó. Cả hai dùng ánh mắt vội vàng và bất ngờ nhìn nhau, hơn nữa còn có cả sự gấp gáp và lo lắng, bởi vì giọng nói của Lục Thắng phát ra từ bên kia trông rất gấp rút, đặc biệt còn nghe được âm thanh của một vài tiếng động và tiếng bước chân lạ đi đến gần Lục Thắng, chỉ nghe được đến đó thì mọi tín hiệu kết nối đều bị ngắt. Lâm Đăng và Trương Tử ngay lập tức tìm đường xuống tầng hầm, còn Tần Vân Tư, em cũng định chạy theo, nhưng bỗng dưng dừng lại rồi chạy về một hướng khác.



Gần nửa tiếng trước, Lục Thắng tách lẻ với Lâm Đăng và Trương Tử, cậu không đi tìm Kit ngay mà muốn thăm dò một chút về bố trí người ở nơi đây. Đối với việc bản thân chưa từng tham gia một bữa tiệc lớn nào trước đây cả bởi vì Lục Thắng không thích nơi đông người nên lần này cậu đang cố gắng để làm quen với không khí ồn ào bên tai. Một điều nữa, Lục Thắng chưa từng lộ mặt với ai, mọi thông tin mà người ta biết về cậu chỉ có mật danh, lần này nhan sắc sau tấm khăn che mặt đã bị tháo bỏ, Lục Thắng khi bước vào du thuyền đã nhận được một vài chú ý vì sức hút từ nhan sắc của cậu, điều mà Lục Thắng cực kì ghét, cậu ghét ánh mắt người khác cứ đặt lên mình.

Bỏ qua ánh mắt tò mò của một vài người muốn biết cậu là ai, Lục Thắng đứng giữa sảnh lớn nhìn xung quanh, ở đây tụ tập rất đông người, tổ chức lớn nhỏ gì đều có cả, trực giác của Lục Thắng nhìn qua một vài gương mặt, có lẽ là người của Assassin, lúc còn ở tổ chức đã từng gặp mặt qua, Lục Thắng thăm dò ở ba tầng trên, vậy mà tầng nào cũng có thuộc hạ của Kit.

Một tiếng bước chân lạ khiến Lục Thắng nhanh chóng nấp vào một góc tối, cậu đưa mắt nhìn về phía bước chân gấp gáp kia, Lục Thắng nhìn thấy một tên thuộc hạ của Assassin đang lén lút nhìn xung quanh rồi đi vào phòng. Đoán đó là phòng của Kit, đợi đến khi tên thuộc hạ kia bước vào hẳn bên trong căn phòng kia, Lục Thắng lén lút đi theo rồi đứng trước cửa phòng, muốn thử phía bên ngoài có nghe được chút gì từ bên trong không, nhưng căn phòng này có chất lượng rất tốt cho nên khó có thể nghe được rõ.

Đưa tay vào túi lấy ra một con dao bạc nhỏ, Lục Thắng nhìn vào cánh cửa kia, cậu cẩn thận khoét một lỗ đủ để nhìn thấy, cũng may cửa không dày, với sức mạnh từ vũ khí của Lục Thắng thì chỉ mất một chút thời gian để cánh cửa ấy bị đâm thủng một lỗ, Lục Thắng cẩn thận đưa mắt nhìn xung quanh, cũng may nơi này vắng, không có ai xuất hiện ở đây.

Lục Thắng nhìn vào trong phòng, cậu thấy Kit đang nói chuyện với một người con trai không thấy rõ mặt, người đó ngồi quay lưng, cậu chỉ nhìn thấy bóng dáng anh ta trong một chiếc áo khoác da màu đen kín người. Lục Thắng nhìn vào trong, tập trung nghe thử xem có động tĩnh gì hay không thì cánh cửa đột nhiên mở ra, Lục Thắng vì thế cũng bất ngờ mặt đối mặt với người đang ngồi trong phòng. Kit nhìn về phía Lục Thắng đang đứng ngoài cửa, ông ta chỉ nở một nụ cười rồi nói lớn.

"Đợi cậu lâu lắm rồi đấy, Lục Thắng à."