Chương 23: Phát hiện cấu kết

Một bàn tay không yên phận bắt đầu luồn vào trong chiếc áo sơ mi mỏng của Lâm Đăng, anh đưa tay chặn lấy bàn tay ngỗ nghịch này. Lâm Đăng nhẹ nhàng đút cho ông ta miếng táo, phân tán sự chú ý trên ánh mắt của người đàn ông kia. Lâm Đăng muốn nhanh chóng lấy được chiếc máy kia nên đành sử dụng kế sách này, anh leo lên ngồi trên đùi đối diện gã đàn ông, như thế này đã có thể đưa tay ra sau ghế.

"Anh à, hai tên vệ sĩ này làm em sợ, anh có thể để họ đứng chỗ khác không?"

Lâm Đăng nhìn người đàn ông trước mặt, mặc dù trong lòng đã nổi lên một trận gai ốc nhưng Lâm Đăng vẫn đang nở một nụ cười giả vờ đùa giỡn với người đàn ông kia.

"Được được, người đẹp đừng sợ."

Đúng là một tên hám sắc, ông ta lập tức vẫy tay cho hai tên thuộc hạ rời khỏi vị trí, di chuyển đến canh chừng ở cửa ra vào. Lâm Đăng chỉ đợi có vậy rồi vòng ra sau cổ của người đàn ông kia, đưa tay mò mẫm sau ghế tìm kiếm. Những lúc như thế này Lâm Đăng chỉ muốn làm cho xong việc rồi gϊếŧ luôn cái người đang động tay chạm vào lưng của mình. Lâm Đăng cắn răng nhẫn nhịn đưa tay tìm thêm một hồi nhưng chiếc máy ghi âm kia vẫn cách tay anh một chút nữa, nó nhấp nháy ánh sáng đỏ cách tay anh chỉ vài centimet.



Khi Tần Chung trở lại vào phòng thì đã nhìn thấy cảnh tượng Lâm Đăng ngồi trên người người đàn ông kia, từ góc nhìn của hắn lại thấy hai người giống như đang dính chặt ôm nhau. Tần Chung đã nghe Trương Tử bảo qua là có máy nghe lén trong phòng, hắn nghĩ chắc Lâm Đăng đang cố lấy nó, nhưng hình ảnh trước mặt bỗng dưng khiến hắn tối sầm mặt. Bàn tay của người đàn ông kia đang ôm lấy tấm lưng trần của Lâm Đăng mà nắn bóp, ông ta còn không biết ngại mà nhìn Tần Chung như chào hỏi, tỏ ý mời hắn ngồi xuống chung vui.

Tần Chung yên vị ngồi xuống ghế, tuy biết Lâm Đăng đang làm nhiệm vụ nhưng sao khi nhìn thấy Lâm Đăng ngồi trên thân của một người đàn ông khác lại làm hắn khó chịu. Hắn thừa nhận rằng Lâm Đăng có thể dụ hoặc đến như vậy, bởi vì hắn cũng đã từng rơi vào tình một đêm với anh. Khi nhìn thấy Lâm Đăng đang bị kẻ khác ôm ấp, hắn có cảm giác giống như mình đang chia sẻ một thứ thuộc về mình cho người khác. Thật nực cười, hắn là người đem Lâm Đăng đến đây, cũng biết Lâm Đăng thích sử dụng nhan sắc của mình để thâu tóm tâm lý người khác, chính hắn cũng là người cho phép Lâm Đăng thực hiện phi vụ này, vậy mà bây giờ hắn ngồi nhìn về phía đối diện lại sắp mất kiên nhẫn.

"Buông cậu ta ra và nói chuyện của chúng ta thì hơn."

Tần Chung không thể nhìn nổi cảnh tượng này nữa nên cất tiếng, người đàn ông kia đang có ý định hôn vào vùng cổ của Lâm Đăng bỗng dừng lại, mặc dù vậy ông ta vẫn đẩy Lâm Đăng ngồi bên cạnh mình. Cảm thấy không còn cơ hội, ngay trước khi leo xuống người ông ta Lâm Đăng đã cố với tay xuống thấp hơn, cuối cùng cũng chạm vào được chiếc máy nghe lén kia, một giật nắm lấy nó trong tay rồi nhanh chóng ngồi lại ngay ngắn bên cạnh ông ta. Lâm Đăng nhìn về phía hai tên vệ sĩ, nhân lúc bọn họ không để ý, anh đưa tay đút thiết bị vừa lấy được vào túi quần.

Người đàn ông kia vẫn không yên phận, bàn tay ông ta tiếp tục mò mẫm lấy eo của Lâm Đăng, trong thoáng chốc Lâm Đăng nhìn sang Tần Chung với ánh mắt giống như cầu cứu hắn, trên môi vẫn đang nở một nụ cười giả tạo để cười với người đàn ông bên cạnh.

"Cuộc họp này tôi nghĩ không cần có người ngoài, ông biết nguyên tắc của tôi chứ?"

Người đàn ông kia nghe xong, mặc dù có chút không muốn nhưng vẫn quay sang vuốt cằm Lâm Đăng.

"Lui ra ngoài đi, ngoan ngoãn đợi anh ở bên ngoài."

Lâm Đăng nghe xong câu nói kia muốn nôn ngay lập tức, nhưng sự chuyên nghiệp không cho phép Lâm Đăng ngừng nụ cười của mình. Được giải thoát, Lâm Đăng nhanh chóng thoát ra ngoài, giả vờ muốn đi vệ sinh rồi bảo với đám nam nhân tiếp rượu kia đi trước, Lâm Đăng lẻn vào một góc khuất, đeo tai nghe rồi theo chỉ dẫn đi đến phòng của Trương Tử.



Lâm Đăng ném cho Trương Tử thiết bị kia, anh đoán có lẽ lúc đem thiết bị này ra ngoài, bên nghe lén cũng đã đoán được thiết bị này bị lấy đi. Trương Tử với một vài thủ thuật đã có thể hack được nơi kết nối tín hiệu.

"Quả thực là các người, Assassin."

Trương Tử cất lên chất giọng không chút cảm xúc, nhìn vào chấm đỏ hiển thị nơi liên kết với thiết bị, là căn cứ của Assassin.

"Ngài Kit, xin lỗi vì đã biết kế hoạch của ông nhé."

Trương Tử kết nối thiết bị nghe lén này vào tai nghe rồi cất giọng của mình nói với Kit, hắn chỉ nghe đầu dây bên kia cất ra âm thanh tức giận.

"Trương Tử, cậu được lắm."

Trương Tử không để ông ta nói thêm gì nữa, hắn ngắt tín hiệu, rồi lập tức gửi một dòng dữ liệu về Tần gia, hơn nữa, trong căn phòng VIP151 kia hình như đã xảy ra bạo loạn rồi. Trương Tử cùng Lâm Đăng nhìn vào màn hình, cả hai cùng gật đầu mà chạy đến căn phòng kia. Sau khi biết kế hoạch bị bại lộ. Kit đã nhanh chóng gọi người đàn ông kia rút lui, nhưng chưa kịp đứng dậy đã bị Alan chĩa mũi súng thẳng vào đầu khiến ông ta không dám manh động nữa. Hai tên vệ sĩ kia cũng bắt đầu chĩa mũi súng đáp trả vào đầu của Tần Chung, ngay lập tức bị Alan bắn hai viên vào tay, đánh rơi súng của bọn kia xuống đất. Người dám chĩa súng vào đầu của lão đại, xứng đáng chết.z

Tần Chung bình thản bước đến trước mặt người đàn ông kia, ánh mắt vô cảm nhìn thẳng vào ông ta đang run rẩy, hắn không nhân từ mà tặng ông ta một đá khiến toàn thân người đàn ông kia ngã sang một bên, máu ở khóe miệng chảy ra. Hai tên vệ sĩ của ông ta ngay lập tức tiến đến tấn công Tần Chung nhưng lại bị Alan cản lại. Tần Chung cũng chỉ cần dùng một tay đã ngăn cản được tên vệ sĩ kia rồi thưởng cho hắn ta một cú đấm, muốn đánh nhau với hắn, bọn họ không đủ trình.

Tần Chung quay người lại, nhìn vào người đàn ông đang đưa tay quệt máu miệng, vừa hay hắn tặng cho ông ta thêm một cú đấm nữa, giúp ông ta có cơ hội đi làm vài cái răng mới. Tần Chung nắm đầu ông ta, ép ông ta nhìn thẳng vào mắt mình.

"Tôi đang tự hỏi nên xử lý bàn tay của ông như thế nào đây nhỉ?"

Tần Chung cất lên chất giọng gϊếŧ người của mình, toàn thân hắn tràn đầy hắc khí, một lực nắm lấy đầu ông ta rồi đập mạnh xuống đất. Người đàn ông kia nằm dưới sàn, còn Tần Chung cao cao tại thượng đứng trên cao nhìn xuống hắn, dùng một chân đạp lấy bàn tay khi nãy dám đυ.ng chạm đến ai kia. Tiếng la hét vang lên, Tần Chung không một chút giảm lực chà đạp của mình.

Từ ngoài cửa Lâm Đăng và Trương Tử bước vào, Trương Tử chỉ đứng yên một chỗ dựa vào thành cửa, dùng điện thoại trên tay mình nhập một vài dữ liệu, đồng thời xử lý đám người có ý định tiến vào trong. Lâm Đăng từ khi bước vào chỉ nhắm đến một mục tiêu, anh tiến thẳng đến chỗ Tần Chung đang đạp lấy tay người đàn ông kia, anh đẩy hắn ra rồi một đạp đạp thẳng vào mặt ông ta.

"Dám sờ soạng ông đây thì cái giá phải trả chỉ có thể là tính mạng của mày thôi ông già ạ."

Lâm Đăng chỉ lạnh lùng cất lên một câu, rồi tặng cho ông ta vài viên đạn vào người, quả thực ai đυ.ng chạm qua người anh thì đều phải chết, ngoại trừ Tần Chung, anh không có khả năng gϊếŧ. Những phi vụ trước đây ai đã từng chơi đùa cùng nhan sắc của Lâm Đăng đều phải chết ngay sau đó, lần này, người đàn ông kia cũng không ngoại lệ, nếu như ông ta không hợp tác với Assassin mà hợp tác với Tần gia, có lẽ Lâm Đăng sẽ nhẫn nhịn mà bỏ qua, nhưng bây giờ kết quả đã rõ, cái mạng già hám sắc kia chỉ có thể chết.

Trương Tử từ ngoài cửa nhìn vào Tần Chung, Lâm Đăng và Alan trong phòng, bình thản cất lên một câu nói.

"Tần Phong hạ lệnh, san bằng tổ chức của ông ta, tiếp ứng đang bay qua đây, 30 phút nữa sẽ đến."

Trong đêm hôm đó, địa bàn Mỹ mất đi một tổ chức mafia, tổ chức này bị thanh tẩy trong một đêm, và Tần gia cũng không ngại ngần công khai mình là người đứng sau vụ việc này. Bất kì một thế lực nào muốn nhắm vào Tần gia thì đều phải nhận lấy hậu quả như vậy. Assassin từ hôm đó chính thức trở thành thù địch của Tần gia, dường như cả hai sẽ tìm cách tiêu diệt lẫn nhau, trong giới hắc đạo này, đến cuối cùng vẫn nên chỉ có một kẻ thống trị.