Trực thăng của Tần Chung hạ cánh ở một vùng đất trống cách trung tâm không xa, ở đó đã có xe đợi sẵn để đón người. Trương Tử vừa hạ cánh đã thông báo đến đầu dây bên kia tình hình. Đưa mắt nhìn quanh một lượt, bọn họ chia thành hai xe để đến địa điểm hẹn. Tần Chung và Alan một xe, hai người sẽ gặp mặt thẳng với đối tác, còn Lâm Đăng và Trương Tử một xe, một người chịu trách nhiệm lẻn vào phòng giám sát tại nơi gặp mặt và một người chịu trách nhiệm moi móc thông tin. Địa điểm hẹn là một nhà hàng năm sao chủ yếu dành cho người trong giới buôn bán vũ khí, bên ngoài mang danh nghĩa là một nhà hàng phục vụ giới thượng lưu nhưng bên trong là nơi thực hiện các cuộc giao dịch và gặp mặt ngầm.
Tần Chung và Alan đến địa điểm hẹn trước, còn Lâm Đăng và Trương Tử đến sau. Kế hoạch của bọn họ chỉ có một, xem thử đối tác lần này có cấu kết với Assassin hay không, bởi vì nếu như ký hợp đồng bán vũ khí, có thể Assassin sẽ mua được vũ khí từ bọn họ và có thể nghiên cứu ra cách đối phó, mặc dù Lục Thắng đã rời khỏi tổ chức, nhưng Assassin vẫn còn một con bài chế tạo vũ khí chỉ kém Lục Thắng một bậc, đó là Kan, con trai của Kit.
Tần Chung đứng trước cửa hàng, bình thản bước vào trong với phong thái của một người đứng đầu, một mình hắn cũng đủ để làm cho bầu không khí ở đây trở nên nghiêm nghị và căng thẳng hơn cả. Tần Chung bước vào trong phòng, đầu tiên là nhìn thấy một người đàn ông chừng bốn mươi đang ngồi trên ghế, đứng sau ông ta là hai tên vệ sĩ to con. Lúc thấy Tần Chung bước vào, ông ta tỏ vẻ câu nệ, kính cẩn cúi đầu bắt tay chào hỏi hắn, nhưng khi hắn nhìn vào ánh mắt của ông ta, hắn biết được người này rất mưu mô khó đoán, chưa thể xác định rằng có muốn hợp tác với mình hay không.
"Cậu Tần, hân hạnh được gặp."
Tần Chung chỉ đáp lại ông ta bằng một nụ cười nhẹ rồi đưa tay bắt lại, nghiễm nhiên sau tiếng mời của người kia thì hắn ngồi xuống ghế không chút chần chừ, ở đây cả hai đều ngang hàng nhau, và hắn từ trước đến nay không có khái niệm đứng sau ai và phải câu nệ ai cả.
"Chúng tôi đã đọc qua yêu cầu của ngài, nhưng một số điều khoản chúng tôi sẽ không đáp ứng, chẳng hạn như việc giảm 10% tiền vũ khí, giá gốc của chúng tôi là vậy, không giảm."
Alan đặt tập tài liệu trước mặt của ông ta rồi cất giọng đàm phán, anh biết được khắp căn phòng đều có camera giấu kín từ Trương Tử. Lúc nãy chỉ với kỹ năng của mình, Trương Tử dùng vài chiêu thức đã đánh ngất tên canh phòng giám sát rồi trói và bịt mồm anh ta lại, bây giờ đang nằm bất tỉnh dưới đất. Trương Tử điềm nhiên ngồi vào bàn giám sát, một lượt quét qua tất cả các camera trong khách sạn. Không có gì đặc biệt, nhưng hắn lại hack được vào một chiếc máy quay lén ở phía trong phòng của Tần Chung đang ngồi. Trương Tử đưa tay chỉnh lại thiết bị kết nối ở trên tai mình rồi nhấn nút liên lạc với Lâm Đăng.
"Có một thiết bị nghe lén được đặt ở sau lưng ghế của người đàn ông kia, chỉ cần lấy nó em có thể biết ai đang nghe lén."
"Được thôi."
Lâm Đăng đang ngồi trong một phòng khác nhận được tín hiệu từ Trương Tử, có vẻ như nơi anh đang đứng là một căn phòng dành cho nhân viên. Lâm Đăng tốn không ít công sức mới lẻn vào được căn phòng này, nhân viên ở đây nhiều đến mức giám sát không nhớ rõ mặt của từng người, cho nên anh thành công đánh lừa bọn họ bằng việc bảo mình là nhân viên mới.
Quan sát kĩ một chút căn phòng, không có gì ngoài những dãy áo quần dành cho những tiếp rượu mặc. Lâm Đăng đưa tay quét qua một lượt những bộ trang phục treo trên giá, khẽ nhếch môi rồi cảm thán.
"Cũng không đến nỗi."
Tiếng động ngoài cửa khiến Lâm Đăng quay lại, một vị quản lý nhìn vào trong.
"Không có người khác hả? Cậu nhân viên mới kia bưng rượu lên phòng VIP151 nhanh lên!"
Vị quản lí kia nói xong rồi rời đi, Lâm Đăng khẽ nhếch một nụ cười, đã đến lúc biểu diễn rồi.
…
"Cậu có muốn một vài nam nhân không?"
Người đàn ông kia lên tiếng.
"Tùy ông, tôi cần đi vệ sinh một chút, lát sau sẽ quay trở lại."
"Được được được."
Tần Chung đối với lời nói của ông ta không có ý kiến gì, hắn chỉ đứng dậy rời khỏi phòng, để lại cho Alan cùng ông ta tiếp tục làm việc. Vừa mở cửa ra hắn đã nhìn thấy Lâm Đăng đứng sẵn ở ngoài cửa nở một nụ cười. Lâm Đăng nháy mắt với Tần Chung rồi bước ngang người hắn, thái độ này trông tự tin vô cùng. Bây giờ, nhan sắc kia của Lâm Đăng đã có thêm một lớp trang điểm nhẹ, trên mắt kẻ một chút eyeliner cộng thêm chút son đã khiến người ta nhìn không chớp mắt.
Tần Chung quay lại nhìn Lâm Đăng đang bước vào, lúc nãy hắn nhìn đối diện ở phía trước người anh nên thấy không có gì đặc biệt, vậy mà khi anh bước vào, hắn đứng hình vì anh lại mặc một chiếc sơ mi hở lưng có gắn vài sợi dây bạc phía sau, tất cả như muốn phơi bày làn da trắng mịn kia. Tần Chung chỉ kịp nhìn một chút như vậy cho đến khi cánh cửa khép lại, hắn quay lưng rời đi một thời gian.
Trương Tử đứng trong phòng quan sát được hết những gì diễn ra ở căn phòng kia, sau khi thấy Tần Chung rời khỏi thì hắn thấy Lâm Đăng cùng ba người con trai khác bưng rượu bước vào. Hắn khẽ lắc đầu, Lâm Đăng lúc nào cũng như vậy, thật sự là anh chỉ muốn gϊếŧ người khác theo cách này, cái phong cách ăn mặc nửa kín nửa hở này của anh Trương Tử cũng đã quen rồi, có khi còn biết anh định làm gì để lấy được thiết bị nghe lén kia.
Sau khi bước vào trong, Lâm Đăng nhanh chóng xác định mục tiêu của mình, cũng không có gì bất ngờ khi anh vừa bước vào đã thu hút được ánh nhìn của mọi người, Alan đang ngồi trên ghế cũng phải trợn mắt ngạc nhiên vì hình tượng này của anh, bình thường lúc ở tổ chức ít khi thấy anh mặc như thế này, chỉ khi ra ngoài mới thấy anh ăn diện đôi chút. Nhan sắc của Lâm Đăng quả thật có thể gϊếŧ người, vị sát thủ này chính là một vũ khí lợi hại của Thiên Tần.
Ánh mắt của người đàn ông kia đập ngay vào thân hình mảnh mai của Lâm Đăng, vòng eo thon gọn ấy đã khiến ông ta ánh lên ánh mắt thích thú. Dù gì đây cũng là một nhà hàng trá hình, việc phục vụ khách bằng những cậu trai như thế này thường xuyên diễn ra rất nhiều, chỉ có điều đây là lần đầu tiên ông ta được chiêm ngưỡng được một nhan sắc đẹp đến động lòng như vậy, tất nhiên ông ta sẽ muốn anh phục vụ mình.
"Cậu trai xinh đẹp kia lại đây."
Người đàn ông vẫy tay, đối với lời gọi kia Lâm Đăng chỉ nở một nụ cười. Alan không dám làm gì, chỉ nhìn xem Lâm Đăng thực hiện kế hoạch như thế nào, từ khi nào bên cạnh Alan đã có hai cậu trai đến ngồi cùng, nhưng Alan không hứng thú với kiểu này, anh ta bảo hai cậu trai ngồi im.
Lâm Đăng ngồi bên cạnh ông ta, anh đã tháo tai nghe liên lạc với Trương Tử ra từ trước bởi vì nếu đeo nó thì quá lộ liễu. Sau khi ngồi xuống, Lâm Đăng muốn thăm dò xem thiết bị sau ghế ở đâu nhưng nếu ngồi như thế này thì không thể nhìn, hơn nữa sau lưng ghế còn có hai tên vệ sĩ đang canh gác. Bàn tay của người đàn ông vòng qua eo Lâm Đăng kéo anh ngồi sát lại gần người đàn ông kia, Lâm Đăng miễn cưỡng nở một nụ cười, anh đưa tay với lấy ly rượu đưa đến miệng ông ta, người đàn ông vui vẻ tận hưởng sự phục vụ này.