Lục Thắng đứng chán nản nhìn ra khung cửa sổ chỉ chiếu rọi một chút ánh sáng vào trong phòng, cậu cứ đăm chiêu như vậy cho đến khi nghe có tiếng mở cửa bên ngoài. Quay người sang thì thấy Tần Vân Tư hai tay bưng lấy khay cơm, hơn nữa còn kẹp thêm một chiếc máy tính vào người.
" Anh Lục Thắng bưng hộ em với!"
Tần Vân Tư đứng ngoài cửa mà hét lên, Lục Thắng nhìn Tần Vân Tư một lượt, đối với người trước mặt cậu cũng ít nói chuyện, cũng ít khi tiếp xúc, vậy mà Tần Vân Tư lại có thể nói chuyện với cậu một cách thoải mái như vậy. Lục Thắng lặng lẽ tiến đến nhận lấy khay cơm trên tay Tần Vân Tư rồi đặt trên bàn, âm thanh tiếng xích dưới chân cứ thế cũng vang lên làm Tần Vân Tư để ý, em vừa tiến vào vừa nói.
"Anh em là vậy, làm trái ý thì sẽ bị phạt, lần này các anh còn bị nhẹ đấy. Lúc trước em trốn đi bar không xin phép liền bị anh Tần Phong dùng roi đánh vào chân, em sợ cho đến bây giờ luôn."
Tần Vân Tư ngồi xuống ghế kể lại câu chuyện đi bar của mình, thật ra là hôm đó do bản thân về trễ nhưng không báo cho Tần Phong một tiếng làm hắn lo lắng nên khi trở về hắn đã bị đánh vào chân, vì thương Tần Vân Tư nên hắn cũng chỉ dám đánh vài cái. Lục Thắng vẫn giữ nguyên nét mặt lạnh lùng ấy, câu không đáp lại em một câu nào, chỉ lẳng lặng ngồi ăn phần ăn của mình. Tần Vân Tư chống tay lên bàn nhìn cậu.
"Anh giống anh Tần Phong thật đấy, vừa kiệm lời vừa lúc nào cũng là nét mặt lạnh lùng này."
Tần Vân Tư vừa định nói thêm thì Lục Thắng đã đập tay xuống bàn, cậu bị làm phiền khi ăn, việc này khiến cậu thật sự khó chịu. Tần Vân Tư không dám nói thêm gì nữa, em leo lên giường dựa vào thành giường rồi mở máy tính lên xem tin tức.
Lục Thắng ăn xong cũng là chuyện của một lúc sau, cậu dọn dẹp khay thức ăn trên bàn, xếp gọn lại vào một góc, đến khi quay lại đã thấy có người chiếm lấy giường mình.
"Cậu không về phòng hả, ở đây làm gì?"
"Hôm nay ở một mình chán lắm, vừa hay sang đây có anh cùng trò chuyện."
Tần Vân Tư nói, mặc dù em biết khả năng Lục Thắng nói chuyện cùng mình là không cao. Em cất máy tính sang một bên rồi leo xuống giường.
"Anh lên giường nghỉ ngơi đi, em ngồi trên bàn làm việc cũng được."
Tần Vân Tư vừa nói vừa cầm máy tính của mình tiến đến bàn, đem khay đồ ăn ra ngoài đưa cho Akan, em quay lại ngồi xuống bàn rồi nhìn vào máy tính. Màn hình máy tính hiển thị đường bay của Tần Chung, còn hơn hai tiếng nữa mới hạ cánh. Lục Thắng cũng đi lại nhìn vào màn hình của Tần Vân Tư.
"Trong tổ chức có ai đi đâu sao?"
"Đúng vậy, anhTần Chung đi gặp đối tác, có cả Alan, anh Lâm Đăng và Trương Tử."
"Hai bọn họ cũng đi?"
"Đúng vậy, là anh em sắp xếp."
Tần Vân Tư kể lại cho Lục Thắng nghe rõ phi vụ lần này, dù gì Lục Thắng cũng là người thuộc tổ chức, anh vẫn có quyền biết. Lục Thắng cũng không có ý kiến gì lớn, lúc ở tổ chức cũ bọn họ cũng không nhất thiết phải làm việc chung, cả ba cũng thường xuyên làm nhiệm vụ riêng cho nên lần này cũng không bất ngờ cho lắm.
Tần Vân Tư quay sang nhìn Lục Thắng đang đứng trầm tư, lại để ý trên má phải cậu có một vết thương đang khô lại, có vẻ như sắp mọc da mới, nếu nhớ không nhầm là do viên đạn năm ngày trước của Tần Phong tạo ra. Tần Vân Tư không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng dậy chạy ra khỏi phòng, lát sau trở lại thì đã thấy em cầm trên tay một tuýp thuốc gì đó.
"Anh bôi cái này lên miệng vết thương đi, trúng đạn từ súng của P" Tần Phong, vết thương sẽ rất lâu lành, đạn từ súng của anh ấy có chất đặc biệt."
Tần Vân Tư vừa nói vừa đưa tuýp thuốc cho Lục Thắng, tuýp thuốc này là Akan đặc chế, chuyên dùng để chữa trị vết thương do bị đạn của Tần Phong bắn trúng, còn có tác dụng ngăn để lại sẹo. Lục Thắng dùng gương mặt lạnh lùng nhìn Tần Vân Tư, cậu cứ đứng ngẩn ngơ tại chỗ làm cho Tần Vân Tư đành thở dài kéo Lục Thắng ngồi xuống giường, em tự mình lấy ra một ít gel rồi bôi lên má Lục Thắng. Sau khi bôi xong, Tần Vân Tư đưa luôn tuýp thuốc cho cậu.
"Anh cầm lấy luôn đi, rảnh thì bôi cho đến khi nào lành hẳn."
"Cảm ơn."
Lục Thắng đối với sự nhiệt tình của Tần Vân Tư cũng từ tốn đưa tay nhận lấy nó, nhìn vào tuýp thuốc vài giây rồi bỏ vào trong ngăn tủ. Lục Thắng nhận ra có vẻ như Tần Vân Tư không có tính cách khó ưa như hai người anh trai kia của mình, mặc dù nhiều khi em hơi phá phách đôi chút. Cách nhìn của Lục Thắng về Tần Vân Tư bây giờ cũng đã có chút thay đổi nhẹ, có lẽ cậu đã nới lỏng cảnh giác của mình với con người trước mặt này. Dù gì bị giam lỏng ở đây cũng chán, có người đến trò chuyện với cậu như thế này cũng coi như là một dạng giải toả.
Tần Vân Tư trở lại bàn, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính, Lục Thắng không có hứng thú với phi vụ này nữa nên cũng lên giường nằm, mặc kệ Tần Vân Tư làm gì ở trong phòng, Lục Thắng chỉ tranh thủ ngủ một giấc.
Chợp mắt được đôi chút Lục Thắng giật mình thức giấc, cậu đưa mắt nhìn vào chiếc bàn trước mặt, Tần Vân Tư đã ngủ quên từ bao giờ, gương mặt em nằm trên cánh tay đang vòng lại của mình mà ngủ, có lẽ vì nhìn màn hình máy tính lâu nên dễ buồn ngủ hơn, hơn nữa không gian tĩnh lặng khiến hiệu ứng này càng tăng cao. Lục Thắng nhẹ nhàng bước xuống giường, vỗ nhẹ vai Tần Vân Tư một cái. Tần Vân Tư chỉ cựa mình nhưng không tỉnh giấc, trong thoáng chốc Lục Thắng không nỡ đánh thức nên cậu cứ đứng suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng không hiểu vì lí do gì mà cậu lại bế Tần Vân Tư lên giường nằm. Tần Vân Tư tìm được hơi ấm nhanh chóng kéo chăn ngủ ngon lành trong vô thức. Lục Thắng nhìn Tần Vân Tư nằm yên giấc như vậy, cậu trở lại nhìn vào màn hình máy tính, chấm đỏ kia đã đi tới gần đất liền, có lẽ là sắp hạ cánh. Định bụng để Tần Vân Tư ngủ một xíu rồi gọi dậy, Lục Thắng không có gì làm cũng chỉ biết lên giường ngồi bên cạnh Tần Vân Tư.
…
Tần Phong sau một thời gian ở trong phòng thì mở cửa trở ra, hắn canh đúng giờ Tần Chung sắp hạ cánh để kết thúc công việc của mình. Bước vào phòng bảo mật của Tần Vân Tư đã không thấy em đâu, hắn quay lưng trở ra ngoài hỏi một thuộc hạ.
"Tần Vân Tư đâu?"
"Thưa Tam thiếu lúc trưa đem cơm lên phòng cho Lục Thắng chưa thấy trở ra."
Tên thuộc hạ cúi đầu trả lời Tần Phong, hắn nghe xong tuy gương mặt không một chút biểu cảm gì nặng nề nhưng đôi chân hắn đã bắt đầu chuyển hướng đi lên căn phòng mà Lục Thắng đang bị giam lỏng. Hắn không chần chừ mở cửa ra, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt hắn là Tần Vân Tư đang nằm trên giường của Lục Thắng ngủ, cánh tay em vòng qua người cậu mà ôm. Lục Thắng lúc nãy đối với hành động của Tần Vân Tư đã định đưa tay gỡ ra nhưng vì Tần Vân Tư vẫn ôm chặt lấy mình nên cậu cũng đành mặc kệ.
Tiếng động ngoài cửa làm Lục Thắng đang nhìn ra cửa sổ bỗng chú ý mà quay lại, nhìn thấy hắn đang đứng trước cửa nhìn vào hai người đang ở trên giường, Lục Thắng cũng thoáng một chút ngạc nhiên. Kể từ khi cậu bị giam ở đây, hắn không hề xuất hiện dù chỉ một lần, bây giờ nhìn hắn đang đứng trước cửa nên mới khiến cậu có thái độ như vậy.
Tần Phong không nhanh không chậm tiến vào trong phòng, trong đầu hắn đang thắc mắc từ khi nào mà Lục Thắng cùng em trai mình lại có thể thoải mái ở cạnh nhau như vậy. Tần Phong để ý đến sợi dây đang trói ở chân Lục Thắng, cổ chân cậu đã có chút ửng đỏ vì nãy giờ di chuyển nhiều. Hắn từ từ tiến lại gần hai người, Lục Thắng không dám làm gì ngoài việc ngồi im bất động, đến thở cũng không dám thở mạnh.
"Tần Vân Tư, dậy."
Tần Phong lay người Tần Vân Tư vài cái, đối với giọng nói không chút âm sắc của Tần Phong, Tần Vân Tư trong vô thức cũng phải tự bật mình tỉnh dậy.
"A, xin lỗi anh, em ngủ quên."
"Lại xem liên lạc bên kia đi."
Tần Phong đối với Tần Vân Tư trước mặt không trách móc gì, chỉ nhắc em lại xem tình hình trên máy tính. Tần Vân Tư nhanh chân bước xuống giường, chạy lại nhìn vào màn hình đang phát sáng. Tần Phong đứng đó, trong thoáng chốc chỉ nhìn Lục Thắng một cái nhưng cũng đủ để cậu ngồi trên giường phải rùng mình không dám nhìn đối diện vào mắt hắn. Trong đầu Lục Thắng đang tự hỏi mình làm gì sai, Tần Vân Tư tự ý đến phòng cậu, cậu đâu có rủ đến, hắn nhìn cậu với ánh mắt như vậy là có ý gì
Tần Vân Tư sau đó bị Tần Phong bảo vác máy tính trở lại phòng bảo mật làm việc khiến Lục Thắng ức muốn chết, cho em ngồi ở đây không được hả, cậu cũng muốn nghe tình hình của Lâm Đăng và Trương Tử.
(Lời tác giả: Từ nay Tần Vân Tư sẽ dùng em làm đại từ nhân xưng để phân biệt rõ hơn các nhân vật nha.)